Những ngày xưa ấy
Ngay từ những phút ban đầu, cô bé Vi đã dành tình cảm cho Tuấn nhưng anh đâu nào hay. Tình cảm ấy dần lớn lên cùng với hai đứa và đột nhiên cái tình cảm ngây thơ ấy chợt vụt tắt, không biết khi nào nó lại bùng dậy nữa....…
Ngay từ những phút ban đầu, cô bé Vi đã dành tình cảm cho Tuấn nhưng anh đâu nào hay. Tình cảm ấy dần lớn lên cùng với hai đứa và đột nhiên cái tình cảm ngây thơ ấy chợt vụt tắt, không biết khi nào nó lại bùng dậy nữa....…
thể loại bl á nhaaBrian (Top) tính cách cũng tốt bụng,quan tâm lo lắng nma có điều là hơi ra dẻ,cũng quậyHenry(bot) tính cách hiền hậu,dễ rung động,học sinh ngoan Mình hết bt miêu tả sao rồi=)))…
Có những người, những chuyện qua rồi là qua luôn, không bao giờ quay lại nữaVào buổi chiều nắng mùa hạ năm đó, cô đã không còn nhìn anh bằng đôi mắt buồn. Hoá ra giây phút đó đối với anh lại tàn nhẫn đến vậy…
Viết để tự thẩm và dành cho người đặc biệt :3Bookcover by @YooByunJi @Free_Team…
mình chỉ là bạn thôi - hay còn gì hơn?…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
Câu chuyện này được mình thực hiện cùng một người bạn.Ý tưởng và hướng đi chung do mình đưa ra, còn phần viết và xây dựng bối cảnh là hai đứa cùng phối hợp thực hiện.Do cách giao tiếp và thói quen viết của hai đứa mình có một số khác biệt, nên trong quá trình hoàn thiện truyện có thể sẽ xuất hiện một vài lỗi chính tả hoặc chỗ diễn đạt chưa thật sự trọn vẹn. Mình xin phép gửi lời xin lỗi trước đến các bạn đọc vì điều này.Mong mọi người thông cảm và bỏ qua những sai sót nhỏ ở giai đoạn đầu. Ở các phần sau, mình sẽ cố gắng chỉnh sửa và hoàn thiện lại chính tả, câu chữ để truyện được mạch lạc và dễ đọc hơn.Rất mong nhận được sự góp ý nhẹ nhàng và thiện chí từ các bạn.Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc và ủng hộ cho câu chuyện của hai đứa mình.…
Phía sau cửa sổ lớp học là câu chuyện học đường bách hợp giữa Lâm Thư và Hà Nghi, với hành trình tình cảm đầy sóng gió, vượt qua định kiến xã hội, áp lực từ gia đình, thầy cô, học tập,... để đến được với nhau, có thể kết thúc buồn hoặc âm dương cách ---Phía sau cửa sổ lớp họcThể loại: Học đường - Bách hợp - Tâm lý - Lãng mạnTác giả: Kiti Giữa những buổi học ngập nắng và tiếng giảng bài đều đều vang lên qua ô cửa sổ lớp học, một ánh mắt đã lặng lẽ tìm về một ánh mắt khác. Lâm Thư yêu Hà Nghi - một tình yêu ngập ngừng, câm lặng, day dứt, nhưng cũng dịu dàng và sâu đậm như những dòng chữ viết trong nhật ký tuổi học tròHọ cùng nhau trải qua sóng gió của tuổi trẻ: những khắt khe từ gia đình, áp lực học hành, sự dè bỉu của xã hội và cả những giới hạn mà bản thân từng sợ hãi. Liệu tình yêu ấy có vượt qua được bức tường vô hình giữa "bạn cùng lớp" và "người yêu dấu"? Hay sẽ mãi mãi chỉ là ký ức phía sau ô cửa sổ kia?> "Chúng ta từng nhìn nhau rất lâu qua khung cửa lớp... nhưng lại chẳng dám bước đến gần…
Tên: Một chút yêuTác giả: AriaThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình lãng mạn, hài hướcNgày bắt đầu: 30/4Ngày kết thúc: Một buổi chiều tháng 11, khi những cơn gió đầu mùa vừa kịp chạm ngõ, Giang Tư Nguyệt đã gặp Hứa Minh Phong theo cách không ai ngờ tới - một ánh mắt lướt qua, nhưng lại đủ để ở lại rất lâu trong ký ức của cả hai.Họ bắt đầu bằng những lần vô tình đi ngang, những tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối, và một mối quan hệ không tên - gần hơn bạn bè, nhưng lại chưa từng vội vàng gọi thành yêu.Thanh xuân của họ không ồn ào, chỉ là những ngày mưa chung một chiếc ô, những lần lặng lẽ đứng cạnh nhau, và những rung động rất nhỏ... cứ thế lớn dần theo năm tháng.Có những cảm xúc không cần nói thành lời,chỉ cần một người hiểu,một người vẫn luôn ở đó.Và giữa vô vàn người lướt qua trong cuộc đời,họ đã vô tình chọn nhìn về phía nhau -để rồi từ một ánh mắt rất khẽ hôm nào,trở thành một người... mà sau này, dù nghĩ đến cũng thấy lòng mình dịu lại.…
Nếu ngươi trở lại qua đi, không có khả năng ở xuất hiện đích thực vật, không có khả năng có một đêm ngủ yên, không gặp nguy hiểm, không có đói khát, không có rét lạnh. Này đó không có khả năng toàn bộ ở một lần một lần nữa ở ngươi trước mặt.Nói cho ta biết, ngươi hội làm như thế nào?Không ở tin tưởng người khác loại, mất đi cơ bản đích cảm tình dao động, mỗi ngày giống như chính là vì sống sót ba chữ kia mà tồn tại, trở lại qua đi, Văn Thư sẽ nói, ta sẽ vì ta qua đi đích tùy hứng, qua đi đích kiêu căng mà chuộc tội.Nếu người kia còn sống, hắn có thể hay không hoàn có được mềm lòng loại này vật chất?Một ngày nào đó, ngươi sở ỷ lại đích thế giới hội sụp xuống đích mặt vô toàn phi. Ta chỉ hy vọng, có thể vẫn bảo hộ cho đến lúc này, đến đảm đương, ngươi đích thế giới.Mạt thế trọng sinh văn, niên hạ, huynh đệ, trầm mặc trung khuyển công, ôn nhuận thụ.Chính là tùy hứng công trọng sinh lúc sau để bảo vệ thụ làm người sinh lớn nhất mục tiêu, kết quả dần dần oai lâu thành CP.…
Tên truyện: [12 chom sao] Come On, BabyTác giả: Aries-1204, ImTieuNhuocThể loại: Học đường,hài hước,lãng mạn,tình yêu tuổi học trò, thanh xuân vườn trường, ngược, sủng, ngọt,...đa gia vịNữ: Bạch Dương, Sư Tử, Thiên Yết, Xử Nữ, Song Ngư, Thiên Bình.Nam: Song Tử, Ma Kết, Cự Giải, Nhân Mã, Kim Ngưu, Bảo Bình.Lưu ý:- Ai cũng có đất diễn nhưng không chắc sẽ đều. Mà ai thiếu đất diễn sẽ được bổ sung thêm ngoại truyện riêng.-Tác giả: Aries hiện tại đang trong quá trình luyện viết. Còn Nhược viết lại năm nên sẽ nội dung sẽ do Aries nghĩ là chính,Cố Tư Hạ sẽ viết.-Tác giả Aries khỏi nói cũng biết cung Bạch Dương nhưng văn phong do Tư Hạ viết nên cũng bằng không.…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
anh dành cả ngày để nghĩ về em.…
Ngây người trước vẻ đẹp của em, yêu thích sự ngây dại và đáng yêu của em, chỉ ham muốn thêm việc chiếm hữu em là của riêng mình, em chỉ có thể mãi là của anh. Chào Em Bảo Bối !…
"Lúc đó,Hoài Anh ghét Khánh Duy đến vậy à?""Ừ,chắc là vì ghen tị.Ghét từ đầu năm lớp 10 rồi.""Tớ cũng vậy.""Vậy ra,Duy cũng ghét Hoài Anh từ khi vào 10 hả?""Không.Duy thích Hoài Anh từ khi vào 10."…
Gtnv*girl 1/ Hàn Ngọc Na - Narie16 tuổi xinh đẹp nó có nhan sắc tuyệt trần khuôn mặt tròn tròn mắt to va đặc biệt đôi mắt của nó có màu ngọc bích long lanh khiến ai nhìn vào cũng liền muốn yêu bất kể trai gái nói thẳng ra cô như là búp bê vậyGia Thế : Tiểu thư nhà Họ Hàn con gái cưng của chủ tịch Tập Đoàn Hàn Gia đứng thứ Nhất trên thế giới chuyên về các loại trang sức trang phục v...v,.....Huên chị ý còn là bảo bối của anh Gia Thắng nữa ạ ^^(anh nó) 2/ Triệu Bảo Hân - Herley16 tuổi trái với nó cô có vẻ đẹp kiêu sa hơn chững chạc hơn cô là bạn thân của nóGia Thế : Tiểu thư của nhà họ Triệu con gái cưng của Chủ tịch Tập Đoàn Triệu Bảo *Boy1/ Vương Vũ Hoàng - Kyo17t Hắn đẹp trai sát gái Gia Thế : ...........zô truyện bt mõi tay òi ^^2/Hàn Gia Thắng - Ryo 17t đẹp trai sát gái Gia Thế : ik như nó khác xíu th 3/ Nguyên Tuấn Kiệt - Tyo17t đẹp trai sát gái điềm đạm dịu dàng Gia Thế: ...........zô truyện 4/ Trịnh Lý Hoài Đức - Lyo 17t đẹp zai sát sạch sẽ luôn ạ Gia Thế : như trên…
Tác giả : Miu Văn án :Cô : Triệu Ngọc Nhi ,dù được sinh ra trong gia đình giàu có nhưng chẳng ai trong gia đình đó coi trọng cô, luôn coi cô như con ở,ngay cả mẹ ruột cô cũng chỉ thương mỗi em gái cô Tuyết Nhi!Vì em gái cô gặp tai nạn và mất khi cấp cứu. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên cô và ép cô phải một mạng đổi một mạng!Sau khi cô chết chẳng biết sao lại xuyên về thế giới cổ đại! Cô là đại tiểu thư của Phủ Tể Tướng, chỉ vì có hôn ước với tam vương gia Hàn Vũ Phong nên cô bị ép gả cho hắn.Hắn Hàn Vũ Phong, là một con người lạnh lùng, vô cảm, khó gần, khó đoán,là tam vương gia tài hoa xuất chúng nhất k ai bì đến.Liệu sau này cô và hắn sẽ ra sao?? mong mọi người hãy theo giỏi truyện nhé#p/s lần đầu viết truyện xuyên nên nếu có nhạt mong mọi người thông cảm / cúi đầu /#Miu…
Có những người đến bên đời ta rất nhẹ, như một cơn gió thoảng qua mùa hạ, không ồn ào, không báo trước, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim mà chính ta cũng không nhận ra. Vũ và Vy đã từng như thế, là những buổi chiều nắng nghiêng qua ô cửa lớp, là ánh mắt vô tình chạm nhau rồi vội quay đi, là những lần đứng cạnh nhau đủ gần để nghe thấy nhịp tim đối phương nhưng lại chẳng ai dám bước thêm một bước. Họ từng ở rất gần nhau, gần đến mức chỉ cần một lời nói thôi cũng có thể thay đổi tất cả, nhưng cuối cùng, một người chọn im lặng, một người chọn chờ đợi, và khoảng cách bắt đầu từ những điều chưa kịp nói thành lời. Năm tháng trôi qua, thanh xuân dần khép lại như một giấc mơ đẹp đã tỉnh, mọi thứ tưởng chừng đã có thể buông xuống, nhưng có những cảm xúc dù cố quên đến đâu vẫn âm thầm tồn tại, lặng lẽ như gió, không nhìn thấy được nhưng lại luôn ở đó, chỉ chờ một ngày... gió đổi hướng, mang theo những người từng lạc mất quay về bên nhau.…