Năm tháng của thanh xuân
Tuổi trẻ của chúng ta vì gặp nhau mà chẳng còn vô nghĩa'' Chụp 1 bức ảnh chỉ mất 5 giây nhưng nó lưu lại kỉ niệm của 3 năm ngắn ngủi''…
Tuổi trẻ của chúng ta vì gặp nhau mà chẳng còn vô nghĩa'' Chụp 1 bức ảnh chỉ mất 5 giây nhưng nó lưu lại kỉ niệm của 3 năm ngắn ngủi''…
Truyện ngôn tình ngắn. Mỗi chương là một câu chuyện khác nhau. Vui lòng không reup khi chưa được cho phép.…
Đây là câu chuyện về tình yêu tuổi học trò.Ta gặp nhau vào ngày nắng nhưng cậu còn toả sáng hơn cả nắng mai.…
Ở nơi chốn phồn hoa tấp nập, đôi khi con người ta luôn muốn tìm về một sự bình yên, tĩnh lặng và không quên thưởng thức ly trà thơm, mùi hương quyện vào nhau như tình người, tình anh em, bạn bè.…
mày ghét tao. tao biết. tao thích mày tao biết…
Xin chào, tôi là Bảo Bình, năm nay tròn 17 tuổi. Tôi là một cô gái tuổi teen hết sức bình thường, tôi chẳng thích học tẹo nào, còn bị lười biếng, đôi khi quá vô tư vàhơi hoang tưởng với những suy nghĩ vẩn vơ. Cái duy nhất tôi sở hữu mà khác người bình thường là sự đen đủi một cách kỳ diệu. Ví dụ, có một cục gạch trên đường, cả trăm người đi ngang qua nó thì không sao, tới tôi thì lại vấp té chổng vó. Còn lại thì tôi vẫn là cô gái tuổi teen bình thường.Tôi có một gia đình dễ thương bao gồm bố mẹ và em trai, nhưng bố mẹ tôi suốt ngày đi vắng nên hầu như chỉ có tôi với em trai ở nhà. Bố mẹ tôi có tâm hồn lại rất thanh niên, cập nhật trend nhanh chóng mặt, gu ăn mặc xịn xò và đặc biệt là tình yêu của hai người siêu khủng long. Khủng long tới nỗi, đôi khi hai chị em tôi phát mệt. Còn em trai thì kém tôi một tuổi, là một thằng nhóc đáng yêu, nhưng rất ít khi tỏ ra đáng yêu với tôiTrong lớp, tôi chơi thân với ba người.Một con nhóc lanh cha lanh chanh, thích đánh người, có niềm yêu thích đặc biệt với phim kinh dị.Một ông con trai già dặn như ông cụ non.Một thằng nhóc hot boy nhìn thì tưởng ngầu chất đống, nhưng thực ra lại không ngầu cho lắm.Còn tôi là đứa bình thường nhất với ước mơ trở thành tiểu thuyết gia.Tóm lại, đây là một câu chuyện hết sức bình thường của tôi, và sau đây xin được bắt đầu....…
"Đó là âm giọng thu về toàn bộ sự chú ý của Yoongi - thứ giọng đậm chất Gwangju khiến anh thật sự sởn gai óc. Thật buồn cười, anh nghĩ, rằng với âm thanh dữ dội ấy, những câu từ được tuông ra từ cậu rapper lại tràn ngập hi vọng một cách... khá là mơ hồ. Tất thảy đều là về âm nhạc, hip hop và cuộc sống ngoài kia, không tiêu cực, cũng chẳng có dấu hiệu mờ nhạt như những thứ luôn được đám rapper underground tôn sùng và tiêu thụ. Cậu đâu chỉ lượn lờ qua lại một cách chán ngắt trên sân khấu, cậu lướt đi, thuần thục thực hiện những bước nhảy thực thụ khi kết thúc thanh vần cuối cùng. Chắc chắn đây không phải là người mà anh thường thấy tại nơi này - những kẻ không hề bị chịu sức ép từ vô vàn khó khăn chỉ để được quan tâm.Yoongi chẳng hề rõ, rằng liệu là anh đang ghen tị hay chỉ ghét thằng nhóc kia. "Original work's link: https://archiveofourown(.)org/works/2822513…
💋 Tên truyện: Ngài Yến Quấn Quýt Không Rời ( Tên khác: Yến Tiên Sinh, Quấn Lấy Không Buông ).💋 Tác giả: Bách Hương Mật.💋 Editor: Trường An Cố Lý.💋 Tên hán việt: Yến tiên sinh triền đắc yếu mệnh.💋 Tên gốc: 宴先生缠得要命.💋 Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Trọng sinh, Showbiz, Ngược tra, Hào môn thế gia, Đô thị tình duyên, Cường cường, Song khiết, 1vs1.💋 Nguồn raw sử dụng: Hồng Tụ ( https://m.hongxiu.com/book/16576032805241804).💋 Hỗ trợ dịch: Google Translate, Dichngay.💋 Couple chính: Thời Lan x Yến Thời Tu.💋 Chỉnh sửa bìa: A Kiều | Artist: Dara.💋 Văn án:Người phụ nữ giàu có của Châu Á - Thời Lan, sau khi bị tai nạn xe cộ thì sống lại trên thân xác của một diễn viên nhỏ *pháo hôi 21 tuổi.Ứ đi la liếm, méo làm trà xanh, khi phỏng vấn không làm nũng, lúc quay phim cũng không kiếm chuyện.Tính cô vốn phõng đãng không gì kìm chế yêu tự do ai biết được chồng trước lại chạy lên tặng đầu người.Thời Yên: "Đàn ông chó chết, nghiệt duyên kiếp trước đã kết thúc rồi."Yến Thời Tu: "Lương duyên "này" vừa hay mới bắt đầu."*Đại lão luôn cho rằng cóc có ai nhìn thấy thân phận xuyên qua của cô sau khi trọng sinh.Không ngờ chồng trước vẫn luôn nhìn cô giả bộ yếu kém.Trong lúc vô hình, quấn lấy không buông...-----------------------------------------(*) Pháo hôi: Nhân vật pháo hôi thường chính là nhân vật thiếu não, nhân vật sẽ làm hành động gây cho người ta cảm giác ức chế và cuối cùng sẽ bị mọi người ghét và nhận một kết cục xui xẻo.(*) Đại lão: ý chỉ những ông trùm, bà hoàng hay những người giỏ…
Tôi chưa viết ngược luyến bao giờ, yên tâm nhé 🌹 tôi chỉ có hài cốt thôi, hài cho mấy nhỏ cameo, cốt cho cp chính (cốt khoa-)Bìa: Tự nấu tự ăng ăng ăngCp: Tuyên Vọng Quân × Ngọc Trạch/Tuyên Vọng ThưGame: 花亦山心之月 (Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt) aka Nguyệt Mộng theo bản ViệtTag cp bên Trung: 宸玉 (ngon), 宣骨 (tôi không chắc cái này)Số chương: Không phải 1, chắc là 2Nội dung: Tuyết hôm ấy rơi rất dày, khiến đôi chân nhỏ của y phải lún sâu trên nền tuyết, từng bước nặng nề đến trước bức tường cao vút, chỉ để ngẩn ngơ nhìn lớp ngói đỏ đã bị tuyết che lấp. Y như đang chờ một bóng hình ai đó xuất hiện trên bức tường ấy, rồi lại buồn bã hạ mi mắt, vì y nhận ra rằng, bóng hình y chờ sẽ chẳng thể xuất hiện nữa.Lưu ý: OOC là bình thường, chuẩn char mới là bất thường- soi kĩ sẽ thấy sạn, sạn không ngon đâu đừng hốc, có thì báo tôi dọn 🤝 Fanfic dành cho: Sinh viên/giảng viên chuyên khoa chỉnh hình, Nhà nghiên cứu côn trùng học và một số bên có liên quan. Nếu bạn không biết game và cp trên, hãy cẩn thận khi nhảy hốLời cuối: Không ai được khóc, chỉ Quân mel mel được khóc thôi ☝😞…
Có những ngày mây trời xám xịt, gió thổi vi vu nhưng lòng người lại vui phơi phớiCó những ngày mây trời trong xanh, cỏ cây tươi tốt nhưng trong lòng lại nhuốm màu trầm tư ~~~***~~~Sống chậm lại một chút, ngắm nhìn kỹ một chút ta sẽ thấy cuộc đời có biết bao những khoảnh khắc diệu kì.Sống chậm lại một chút, hít thở sâu một chút ta sẽ thấy thanh thản biết nhường nào rằng mọi muộn phiền kia chẳng qua chỉ là những gì "bất như ý" của cuộc sống.Ngẫm kỹ lại một chút, nhìn sâu thêm một chút ta sẽ thấy những người xung quanh ta mới đáng yêu, đáng quý làm sao.Rằng thật hạnh phúc khi mình vẫn có thể đứng dưới bầu trời xanh kia mà mỉm cười.…
Có những cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại.có những lời hứa tan vào khói súng đại ngàn.Năm 19xx, khi đất nước mình còn quặn mình trong lửa đạn, Trung lên đường với hành trang là túi bánh thơm mùi nắng của Mẹ và tiếng lắc tay bạc trong trẻo của Liên. Một người lính trẻ đi giữa hai đầu nỗi nhớ: Một bên là tình mẫu tử thiêng liêng như đất mẹ, một bên là tình yêu lứa đôi thanh khiết như đóa lục bình.Chiến trường không có chỗ cho những mộng mơ, nhưng chính 'Mẹ' và 'Em' là đôi cánh để Trung bay qua những đêm rừng lạnh lẽo, những trận đánh sinh tử.Một câu chuyện về sự hy sinh, lòng thủy chung và linh hồn của một Việt Nam bất khuất. Liệu tiếng lắc tay 'lăng tăng' ngày ấy có còn vang lên trong ngày hòa bình?…
Dưới ánh nắng dịu nhẹ, gương mặt của Nam bỗng trở nên dịu dàng vô cùng.Tôi thậm chí còn có thể cảm nhận được sự ôn nhu trong đôi mắt màu trà ấy."Anh Thảo."Ngay khi tôi đang thất thần, Nam bỗng cất tiếng gọi.Tôi không nói gì ngoài tiếng đáp lại. Nam cười, cúi đầu xuống, đặt gương mặt đẹp trai lên vai tôi, miệng kề tai, nói một lời.Trong lớp học lặng im, không gian rộng lớn không còn ai ngoài hai chúng tôi, lời nói của Nam đã biến một cảnh sắc bình thường trở thành một hồi ức đặc biệt trong câu chuyện tuổi học trò của tôi. "Tao cảm thấy tao thích mày."3/12/2022…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
Đầu năm ,khai giảng diễn ra rất tưng bừng chào đón học sinh lớp 10 nhập học tại ngôi trường xứ quê Tân Chi.Dương Ngọc Nhật Hạ cũng là một trong số các học sinh lớp 10 ấy,cô rất hào hứng cho các chuỗi ngày nhập học sẽ diễn ra thật hoàn hảo như ý muốn.Nhưng ông trời lại không để mọi thứ như vậy, một bi thảm đã xảy ra với gia đình Nhật Hạ.Điều này khiến cô phải tự túc lo cho bản thân những ngày sau đó.Và rồi cô quyết định lên thành phố để đổi đời,tại đây Hạ gặp Trần Tự Trung.Đó cũng chính là người sẽ thay đổi và "đảo lộn" cuộc sống của Nhật Hạ sang một trang mới.…
Đây là một câu chuyện tình cảm tuổi học trò, giữa những cô bé, cậu bé đang còn là những học sinh trung học cơ sở. Ở lứa tuổi này, thích nhau, cảm nắng nhau là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng tình cảm, tình yêu giữa những đứa trẻ non nớt như tôi hiện tại không đơn giản như vậy.... Chuyện tình facebook, chà chà, phải rồi, chuyện tình cảm ở lứa tuổi này thường liên quan đến những cái mạng xã hội ảo... Chính vì vậy, chuyện tình ngốc xít này không chỉ đơn giản đâu mà phức tạp hơn rất nhiều. Vậy nên hãy đón chờ câu chuyện thú vị này sẽ đi đến đâu nhé!!!…
Nguồn : Mộng Không ThườngTác giả: 北瓜Thể loại: Hài, ngôn tình, xuyên sách, ngọt, HE.Số chương : 4Ta xuyên sách, trở thành đại sư tỷ tiên môn.Tối hôm đó, ta xách đại đao xuống chân núi, tuyệt đối không thể để tiểu sư muội não yêu đương kia của ta mang ma quân điên khùng về.Nàng không sao, nhưng mạng nhỏ của ta khó giữ đó!Xuống đến chân núi, ta thấy tiểu sư muội của mình đang đào hố.Ta: "??"Nhị sư muội, tam sư muội đang khiêng một người chuẩn bị ném vào trong cái hố vừa đào.Tứ sư đệ cầm xẻng đứng bên cạnh chờ phủ đất lên chôn.??Ta hoảng sợ hỏi:"Các ngươi đang làm gì vậy?"Bốn người đồng loạt quay đầu lại nhìn ta:"Đại sư tỷ mau tới giúp đi, ma quân này phải lập tức chôn ngay mới được."…
Câu chuyện về một cô học trò lớp 10 dễ thương, thường được gọi là bánh bao( cái này là do anh đặt cho nó) và một cậu học sinh lớp 11.Hãy theo dõi câu chuyện về hai cô cậu học trò này suốt những năm tháng cấp 3 và đại học nhé.Câu chuyện Do you love me?có nhiều chi tiết tạo tiếng cười về một tình yêu đầu đời và tuổi học trò sôi động. Đồng thời cũng có nhiều chi tiết sâu lắng và cảm động.Hình ảnh chân thực qua cách kể theo ngôi thứ nhất.Giúp nhân vật biểu hiện được những tâm trạng của họ.Bên cạnh đó các bạn cũng có niềm vui thư giản và học thêm về môn Ngữ Văn.…
Phương Anh không bao giờ biết tôi thích cô ấy nhiều đến mức nào...Những thằng con trai như tôi, chã bao giờ dám làm điều điên rồ mà thổ lộ với cô ấy.Tôi ngoài mặc ra vẽ chã quan tâm gì đến Phương Anh, chỉ là 1 người bạn, 1 người bạn thân.Và có lẽ cô ấy cũng chỉ coi tôi là 1 người bạn thân không hơn, không kém.Có lẽ mãi đến sau này, tôi cũng chẳng biết lấy cái gì mà thổ lộ cho cô ấy biết.Cô ấy xinh đẹp, thông minh, tài giỏi.Còn Tôi thì chỉ là 1 thằng nhìn từ góc nào cũng chỉ là 1 thằng học sinh cá biệt.Tôi tự ti về bản thân mình, đúng...Là vì tôi quá tự ti...…
"Because of" kể về cuộc sống của An Nhi-một cô gái 16 tuổi với siêu năng lực nhìn thấy trước tương lai. Cô đem lòng yêu một chàng trai con nhà tài phiệt, chẳng những thế cậu ta còn là "thiên tài ngầm". Nhưng liệu chuyện tình tuổi học trò của cô có mỹ man và suôn sẻ? Và liệu tên truyện "Because of" sẽ có ý nghĩa gì? Mời các bạn cùng đọc!_________________________________________Author: @_kngan.uwu & @epqwot…
Tác giả: Thiên NiMột giấc ngủ tỉnh Lâm Nguyệt lại xuyên việt thành một vị nông gia cô dâu, còn là tái giá vợ kế, lớn hơn mình mười mấy tuổi trượng phu đã khắc tử hai lần vợ trước, nói là gả kỳ thật nàng là bị vô lương cha mẹ bán cho phu gia, sinh tử từ mệnh, mắt thấy trước giường một hai ba tứ cái con ghẻ xếp hàng xếp hàng đứng, vẻ mặt mông lung cùng mong đợi nhìn mình, Lâm Nguyệt áp lực như núi.Tác phẩm nhãn hiệu: Làm ruộng văn, chuyện nhà, sủng văn.…