Đoản Tùy Bút
Cảm hứng luôn luôn là tác phẩm nghệ thuật vô hình ttuyệt vời.…
Cảm hứng luôn luôn là tác phẩm nghệ thuật vô hình ttuyệt vời.…
Găp nhau là duyên . Ở bên nhau được hay không đó chính là nợ 💔…
Này nhá, cho dù xa nhau cũng hãy nhớ cười thật tươi! :") Khi mày bất lực, hãy cứ quay trở về nơi đây... ngôi trường này🏫 cùng với bọn tao vẫn luôn chờ mày. Xa nhau chỉ đơn giản là một điều dĩ nhiên phải xảy ra nên đừng khóc nữa😌 đơn giản vì... tụi tao luôn bên mày❤…
Con bất hiếu…
nhân vật : kiều kiều vyDương Dương…
Trai thẳng…
Đọc rồi biết^,^…
Tâm sự của con này đây…
Đọc đi rồi biết 😘❤…
một câu truyện khâ buồn nhưng ngọt…
Đọc rùi sẽ biết 😃…
Lúc Ngôn Sơ vẫn còn là tiểu thư tiên theo đuôi Tống Khuyết, nàng vô tri, thơ ngây, lụy tình, cả ngày lăn lộn đòi được ôm ấp, Tống Khuyết dễ tính nên cũng chấp nhận.(*)Tiểu thư_小书: nghĩa là cuốn sách, ở đây nữ chính là cuốn sách thành tiên.Đương lúc ấy, Ngôn Sơ thấy rằng đây chính là yêu!Thế nên khi Tống Khuyết thành tiên, Ngôn Sơ hưng phấn bảo: "Chàng đợi em thêm vài trăm năm nữa, em nhất định sẽ lên núi xuống biển tìm chàng!"Tống Khuyết cười đáp: "Ta đợi nàng, tiểu thư tiên."Ngôn Sơ gắng sức đuổi kịp, vì để thành tiên mà thương tích chất chồng, tới cuối mới biết rằng thành tiên sẽ bị xóa ký ức, mà Tống Khuyết lại chẳng hề có trái tim.Tống Khuyết coi nàng là bạn để chơi, là đồ đệ, là hậu sinh tu luyện, chứ tuyệt không phải là người tình.Con đường thành tiên chỉ thiếu bước nữa thôi, Ngôn Sơ vì không muốn bị xóa ký ức, vì giữ lại một trái tim vẹn toàn nhớ về Tống Khuyết, nàng không tiếp tục theo đuổi nữa.Nàng mở một phòng sách ngoài sơn hải, lấy việc viết câu chuyện của người khác để đổi lấy sinh mạng trường cửu, nhưng hóa ra sống lâu cũng sẽ mất trí nhớ.-Đợi lâu chẳng thấy, tự kiếm tìm.Tống Khuyết chưa từng ngờ đến xuống núi là có thể gặp được tiểu thư tiên năm đó, chỉ là lúc trông thấy người ấy, thứ đợi chờ chẳng phải là sự vui mừng quấn quýt như thường của ngàn năm trước mà lại là một câu xa lạ..."Chẳng hay tiên nhân xưng hô thế nào?"…
Kể chuyện gia đình…