Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
tags: Hiểu chuyện, tốt bụng thụ- Cứng đầu, đáng ghét công, ngược trước sủng sau. Trói trói buộc buộc, tình duyên như nước không thể nắm trong lòng bàn tay. Ba năm trước Liễm Tu vì một phút vội vã mà vô tình hại chết vợ của Hoàng Lĩnh từ đó hai người họ cứ cuốn lấy nhau. Không rõ là thù hận hay yêu thương, cứ tự trói bản thân mình lại, làm đau mình cũng làm đau đối phương. Người ngoài ai cũng rõ chỉ riêng hai người họ lại cố chấp không thể thoát ra khỏi cái chết của vợ Hoàng Lĩnh.…
Tác giả: Đâu KimNguồn: wikidichThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Báo thù, Trọng sinh, Song khiết🕊️, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử🥇, Ngược tra, Vả mặt, 1v1, Thật giả thiếu gia, Vạn nhân mê.Tóm tắt: Mãi đến khi trọng sinh Vưu Miên mới phát hiện ra mình vốn là pháo hôi thiếu gia giả trong một quyển tiểu thuyết Tu La tràng thuần ái, bị mọi người ghét bỏ, phải trở thành vật thay thế cho thiếu gia thật đã là số mệnh của y. Sau khi ngoài ý muốn trọng sinh, Vưu Miên không hề rối rắm với kiếp trước hỗn loạn. Khi y từng bước tính toán rời xa trận Tu La tràng này những người đó lại đột nhiên không vui, sôi nổi quay đầu bày tỏ thiệt tình với Vưu Miên. Nhưng giờ phút này Vưu Miên đã sớm cùng Bùi Hoài Tễ tìm hiểu yêu đương gửi tin nhắn tâm động cho nhau.…
Mọi chuyện bắt đầu từ Wannakorn(Firstone) Reungrat, con trai độc đinh của gia tộc Reungrat .Matimun(Tle) Sreeboonrueang.Arnusorn(Ant) Sreeboonrueang, là hai người con trai thuộc nhánh chính của gia tộc SreeboonrueangHarit(Keng) Buayoi, là con trai của gia tộc trung lưu - anh họ bên nội của Matimun và Arnusorn.Napatsakorn(Namping) Pingmuang, là bạn thân của Wanakron, hai nhà Pingmuang và Ruengrat có mối quan hệ cộng sinh trên thương trường.Matimun, Arnusorn và Wannakorn là thanh mai trúc mã nhưng riêng Arnusorn từ nhỏ bệnh tật nên không hay tiếp xúc với Wannakorn, nhưng hắn luôn như một con cáo rình rập "con mồi" từ ô cửa sổ, còn Matimun thì ngược lại, Matimun rất thân với Wannakorn, thân đến mức hai bên gia đình đùa rằng sẽ cho cả hai gia đình đã thực hiện hôn ước từ đời cụ tổ nếu Wannakorn là con gái.Khi thời gian trôi qua, khi cả ba đã lớn khôn, Wannakorn càng bộc lộ rõ sự tài giỏi, là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người, Matimun thì bộc lộ rõ sự nổi loạn, những buổi tiệc suốt đêm, những lần đi chơi đến hai giờ đêm đã chẳng còn lạ lẫm, trái với người em sinh đôi, còn Arnusorn đã tự tu dưỡng chính mình thành một con người mà ai nhìn vào cũng chắc mẫm, đây sẽ là người tiếp theo kế nghiệp tập đoàn của gia tộc Sreeboonrueang.những năm tháng nhẹ nhàng cứ thế trôi qua, cả ba vẫn như vậy dường như chẳng có gì khác đi, biến cố thật sự đến khi ông cụ Sreeboonrueang trước khi chết để lại di chúc, rằng hai đứa cháu, ai là người đem lại giá trị nhiều hơn cho gia tộc(tức là liên hôn thương mại, hoặc là những giá trị về tiền tài một cách lớn lao, không thể thay thế…
Mùa thu năm 13 tuổi,Khả Anh đứng nơi hành lang tòa A, đôi tay siết nhẹ gấu áo, lặng lẽ ngóng sang phía đối diện. Ánh mắt của cô gái mới lớn mang theo biết bao mong chờ và ngượng ngùng chưa dám gọi tên.Bên kia hành lang, Minh Lãm tựa người vào lan can tòa B, khóe môi khẽ cong. Cậu lặng im nhìn cô bé lớp bên - người đã âm thầm chiếm trọn một góc trong tim mình.Ba năm sau.Khi cô mười sáu, cậu mười bảy, họ vẫn đứng ở hai đầu hành lang năm ấy.Chỉ có điều, ánh mắt không còn là những rung động ngây ngô của tuổi đầu đời, mà là sự dịu dàng dành cho người đã cùng mình đi qua cả một quãng thanh xuân.Bằng lăng vào hạ phủ tím khoảng sân nối giữa tòa A và tòa B, từng chùm hoa khẽ đung đưa trong gió."Em đã đến nơi chúng ta từng hẹn sẽ chạm tới.""Còn anh, cuối cùng cũng trở về nơi bắt đầu của tất cả."…
Không ai có thể nghĩ đến rằng Hầu Minh Hạo sẽ yêu Lư Dục Hiểu, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến đứt từng đoạn ruột. Yêu đến cực đoan, cố chấp, chỉ cần ai liếc nhìn cô nhiều thêm một chút thì anh đã muốn người đó chết...Ngoại trừ anh, ai cũng không xứng với em.-- Hầu Minh Hạo[CHUYỂN VER]…
Văn án: Lâm Uyên tình cờ theo một cách nào đó trói định vào một hệ thống, kể từ ngày hôm đó hắn xuyên đến từng thế giới, thay đổi từ một bạch liên hoa, trở thành tổng công vạn nhân mê.Thao nát những tổng tài bạc tình, chìm sạch thể sát lẫn linh hồn.…
Tên: Đan XenTác giả: NgocTramCouple: Lưu Diệu Văn × Nghiêm Hạo TườngSố chương: 09 chươngTình trạng: Hoàn thành Lưu Diệu Văn và Nghiêm Hạo Tường hận thù không dứt. Cha y giết cả gia tộc của hắn, Lưu Diệu Văn là kẻ may mắn sống xót. Trãi qua tám năm. Hắn thay đổi thiên triều, Nghiêm Hạo Tường thân làm thái tử, dù cho đánh không lại hắn cũng nguyện hi sinh trong ngọn lửa lớn giữa đêm tuyết rơi dày đặc. Nhưng hắn không muốn y chết, y phải sống. Nghiêm Hạo Tường như bị giam trong ngục tù lộng lẫy. Lưu Diệu Văn muốn y sống vì điều gì? Giam giữ y vì cái gì? Hận ư? ‼️VUI LÒNG KHÔNG REUP HOẶC CHUYỂN VER VỚI MỌI HÌNH THỨC. ‼️NỘI DUNG TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT.…
Hiddelston từng có hai mối quan hệ yêu đương trong quá khứ, đấy là lúc trước thôi, giờ thì cậu ta đang là người độc thân vui tính rồi.Nhưng tình cũ thì không rủ cũng tới, đây là hai người kéo tới một lượt..OOC nặng!!! Không phải nguyên tắc mà là fanfic. Cân nhắc!Nhân vật không thuộc về tôi.Cảnh báo: Đây sẽ là một couple không có miếng hint nào, nhưng tôi kệ vì tôi simp Albee vcl ra. Giới thiệu đợt chơi ba mới mà tôi vã hàng:Aiden ( top ) x Albee ( bot ) x Hasui ( top )Khỏi hỏi cũng thấy gu tôi mặn đến mức nào nhưng kệ đi, hít đã. Mời các bác nào cùng gu nhai chung cho vui nhà vui cửa.…
Đôi lúc tôi tự hỏi bản thân mình là ai? Những gì đã tạo nên một tôi của bây giờ?Nếu quá khứ khác đi thì có phải tôi sẽ tốt đẹp hơn không?Tôi không nghĩ là mình có một câu trả lời rõ ràng trước khi viết xong những trang hồi ký này. Tôi hy vọng các bạn, những người đọc những dòng chữ này, sẽ cùng tôi mở lại những trang vở cũ, lật giở từng mảnh ký ức nhỏ bé nhưng chẳng bao giờ thật sự biến mất. Biết đâu, giữa những dòng chữ ngây ngô ấy, chúng ta sẽ tìm thấy một phần của chính mình - những cảm xúc tưởng đã quên, những bài học không tên, hay chỉ đơn giản là một nụ cười nhẹ nhõm khi nhận ra: ai rồi cũng từng là một đứa trẻ, với những câu chuyện cũ không thể xóa nhòa.…