Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Mình bên nhau lần nữa nhé " - HyunjinTất cả nội dung trong truyện là trí tưởng tượng vui lòng không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép tác giả. Đây là mẩu truyện đầu tay của mình nên viết chưa được tốt hy vọng mọi người đừng toxic và hãy cùng đồng hành với mình tới cuối nhé.…
Có một lời hứa mang tên "Tháng Mười Hai", khi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu phủ trắng xóa những mái nhà ở Seoul, Kim Taehyung sẽ dắt tay Jeon Jungkook vào thánh đường, dưới sự chứng giám của chúa trời và những cánh hoa cải vàng rực rỡ ở Jeju.Kim Taehyung là một cảnh sát hình sự, gã mang theo hơi thở của sương gió, mùi thuốc súng và những chuyên án không ngày về. Còn Jeon Jungkook là một giáo viên dạy Văn, dành cả đời mình để dệt nên những vần thơ dịu dàng nhất giữa cuộc đời đầy giông bão. Hai thế giới tưởng chừng như đối lập, lại hòa quyện vào nhau suốt bảy năm ròng rã bằng những hộp sữa ấm giữa giờ ra chơi và những cái ôm siết chặt sau mỗi đêm trực dài.Thế nhưng, định mệnh chưa bao giờ dịu dàng với những kẻ si tình.Vào một ngày mưa tầm tã, khi những cánh hoa cuối thu còn chưa kịp lìa cành, thế giới của Jungkook đã vĩnh viễn bị khuyết góc bởi một cuộc điện thoại nghẹn ngào. Taehyung ra đi như một người anh hùng, mang theo cả linh hồn của Jungkook vào lòng đất lạnh, để lại xấp thiệp cưới màu trắng ngà còn thơm mùi mực mới và một mẩu giấy ghi chú nhăn nhúm dính đầy máu đỏ thẫm."Jungkook à, xin lỗi vì đã không thể cùng em đi đến cuối con đường..."Giờ đây, giữa căn hộ tầng mười hai tĩnh lặng, Jungkook chỉ còn bầu bạn với chứng trầm cảm ăn mòn và những ảo giác về một mùi hương bạc hà quen thuộc. Khi tuyết bắt đầu rơi, che lấp đi mọi dấu vết của nỗi đau, cậu nhận ra rằng: Có những người anh hùng cứu được cả thế giới, nhưng lại lỡ hẹn với người họ yêu nhất một đời.Dưới đống tro t…
Textfic: Vô tình đi gia sư, cố tình nhặt người yêuAu: FCp chính: JaewooCp phụ: MarkhyuckNhân vật khác: DotaeTuổi của các nhân vật trong fic khác với ngoài đời nhé! Tất cả là hư cấu xin vui lòng không áp đặt lên người thật. Chúc cả nhà đọc fic vui vẻ❤Fic chỉ được cập nhật trên fb Góc nhỏ của F và wattpad Jaewoo000…
Name: Đau đáu niềm yêuDisclaimer: Mọi tình tiết đều là giả tưởng và không liên quan gì đến người thật.Author: Kuroba TsuyaWarning: Có mối quan hệ tình yêu nam x nam, bạn nào không thích vui lòng click back.Fandom: PLAVEPairing(s): Han Noah x Nam YejunCategory: OOC (?), Angst, HEStatus: On-GoingCover Artist: https://x.com/kakikuo72_plv?s=21 (Re-upload with permission, cám ưn bồ rất nhìu vì đã cho mình xin per (>^ω^<))…
occ, mỗi việc và mỗi sự kiện trong truyện đều là giả, truyện có từ ngữ thô tục một chút, có cảnh Hchuyện là Jung Jae vừa mới bị đuổi việc, anh đang đi trên đường vùa đi vừa nghĩ ngợi xa xăm thì anh bị đụng trúng, cậu trai nhìn có vẻ trẻ hơn cậu vội cuối đầu xin lỗi lại lấy một sắp tiền từ túi dúi vàotay cậu kèm một tấm danh thiếp rồi chạy đi, và từ đó vòng xoay định mệnh bắt đầu lăn bánh...…
/Done/ღ Transit Love ღCouple: Nhiều cp, check ở tag bên dưới hoặc không cần check nếu bạn muốn có một trải nghiệm đọc thú vị 🫰Author: 游知理@dTrans: 18 ."Ngày gặp cố nhân nếu bờ mi em không ướt, thế liệu có sắc hồng nào vương trên má em chăng?"Liệu rằng họ sẽ chọn làm lại từ đầu với người từng yêu, hay rời khỏi cuộc đời nhau với nụ cười trên môi?Cùng xem nhé.…
Thể loại: đam mỹ, hiện đại, ABO, 1x1, ngọt sủng, hài hước, HE. ******"Hay là sau này đổi cách gọi đi, không gọi Tường bảo nữa.""Thế gọi là gì?" đôi mắt Alpha lập tức tròn xoe đầy mong đợi."Công chúa của em." Hạ Tuấn Lâm nhịn cười đáp "Công chúa hay dỗi, còn rất thích làm nũng."Bỗng nhiên Nghiêm Hạo Tường cảm thấy tôn nghiêm của bản thân bị thương tổn, bật dậy nhìn cậu "Cái gì mà công chúa? Hạ Nhi, có phải anh chiều em đến hư rồi đúng không?""Thế nào? Hư rồi thì không chiều em nữa đúng không?" Hạ Tuấn Lâm vừa nói vừa lần mò bò xuống giường, chân xỏ vào đôi dép bông hình thỏ con mềm mại "Tôi biết ngay mà, anh thì yêu thương tôi được bao lâu chứ?"Nghiêm Hạo Tường khổ không nói được, vội trườn người ra kéo tay người nào đó đang muốn đi khỏi chỗ này "Được rồi, được rồi, công chúa đúng không, công chúa nghe lời em, phò mã đừng bỏ rơi công chúa mà."Em bé Omega của họ Nghiêm rất dễ dỗ, vừa được như ý liền thoả mãn nhào lên giường, mấy ngón tay mềm mềm gãi nhẹ cằm người yêu "Công chúa như vậy mới ngoan, vừa ngoan vừa xinh thế này, đáng tiếc lại là của em."Nghiêm Hạo Tường thầm nghĩ, hy vọng Hạ Nhi ở bên ngoài không có tiện miệng mà gọi như thế, nếu không anh có đào cái hố mười mét cũng không thể nào cứu rỗi được mặt mũi của mình nữa.…
lại là màn đêm và nó chẳng thể ngủ được.12 giờ. "Anh ơi, anh Junmyeon ơi!"Và thế là nó oà khóc. Nó khóc tức tưởi như đứa trẻ con vừa bị mẹ mắng oan, nó khóc như khi lỡ đánh mất con gấu bông yêu thích hay làm hỏng chiếc xe đua mới mua. Lần ấy, nó khóc như trút bỏ mọi gánh nặng của thế giới, đập vỡ cái ảo ảnh giả dối về hy vọng và niềm hạnh phúc xa xôi. Đôi khi chọn buông bỏ những điều ấy cũng chỉ để đổi lấy sự yên bình.…
Cảm giác thầm mến một người chính là như vậy, không phải sao? Dù không biết bước về phía trước một bước, sẽ nhìn thấy trời cao biển rộng, hay sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, nhưng cậu lại không thể không bước.…
. series drabbles? hoặc series oneshot, maybe =)). hải đảo không có ngày đông, tường lâm vĩnh viễn nhiệt ái.. những câu chuyện nhỏ vụn, có thể là không liên quan đến nhau lắm đâu.…