Bức tranh chưa xong
tản văn…
tản văn…
Thể loại: cửa hàng tiện lợi, ngọt, theo đuổi, he.Tình trạng: Đang cập nhật.Couple: Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm.Văn Án: Hạ Tuấn Lâm là tiểu thiếu gia của Hạ gia, được yêu thương chiều chuộng nhất nhà. Một ngày đẹp trời gặp được anh nhân viên cực kì đẹp trai làm việc tại cửa hàng tiện lợi gần nhà. Đem lòng yêu thích anh nhân viên nọ ngay từ cái nhìn đầu tiên,Hạ Tuấn Lâm quyết tâm theo đuổi người thương.Câu chuyện tình yêu của họ sẽ đi về đâu?Hãy đọc truyện để biết thêm chi tiết.ĐÂY LÀ CHẤT XÁM CỦA MÌNH. VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC.KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT.CẢM ƠN!…
Người ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh, thích làm nạn nhân trong mọi hoàn cảnh bất lợi cho mình. Không quyết liệt để giữ hạnh phúc cho bản thân mình... Nhưng cuộc đời chúng ta là do bản thân ta quyết định mà chính ta là người đóng vai chính. Nên "yêu thôi hay yêu mãi mãi đa số là do chúng ta quyết định."…
Hán Việt: Chỉ khái đường tươngTác giả: Thời ChẩmTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 10 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đoản văn, Đô thị, Duyên trời tác hợpNguồn convert: wikidth…
Cuốn sách này đơn giản chỉ là những câu chuyện giản đơn."Hai kẻ lạ cô đơnNhốt tâm hồn mình lạiNgỡ chẳng còn tồn tạiTri kỉ ở trên đời.Bỗng một hôm đẹp trờiMuốn được nghe, chia sẻNgồi bên nhau khe khẽ,Họ trải lòng mình ra...Như một cơn gió nhẹ thổi trong buổi trưa hè. Sự dịu dàng và sâu sắc của Minh Mẫn hòa quyện với chất văn lãng đãng trữ tình của Du Phong tạo nên một cơn say trong lòng bạn đọc. Hai con người tưởng chừng như xa lạ ấy lại bí mật chuẩn bị một màn bắt tay để mang đến cho bạn những khoảnh khắc và trải nghiệm đầy xúc cảm hứa hẹn nhiều bất ngờ.Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi.Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đi rồi đừng nên ngoảnh lại, hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.…
Đây không hẳn là một câu chuyện , đây có thể xem là ý kiến cũng như nhìn nhận khách quan của mình về một sự việc hay một câu chuyện nào đó hay tâm trạng câu chuyện của chính tác giả trong cuộc sống hằng ngày . Và từ đó nó giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều . Mình mong các ận cũng vậy…
In và xuất dữ liệu trong Java là một trong những kỹ năng cơ bản nhưng quan trọng đối với bất kỳ lập trình viên nào khi học ngôn ngữ lập trình này.…
Đối với nhiều người, có lẽ tuổi 17 là cái tuổi đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Đó là cái tuổi mà ta biết yêu, ghét, giận, hờn và nhiều thứ khác nữa. Và đối với tôi - một cô gái ít nói bình thường , ít nói thì tuổi 17 cũng đẹp như vậy đó :)…
Tính cách logic qua khảo sát ở trang web https://www.16personalities.comVà thu được kết quả chỉ chiếm 3% dân số…
Thành quỷ ám. Chúc quý vị độc giả. đọc thật là vui vẻ…
Sưu tầm - Tổng hợp những câu nói hay trong tiểu thuyết ngôn tình.Trích dẫn hay - Tản văn ngắn.…
Vu vơ thôi. Viết về chuyện của tôi, hoặc của ai đó…
Đời tôi chưa tàn, tình tôi chưa tan.- Thằng Điên-…
truyện lấy bối cảnh năm một ngàn chín trăm hồi đó ....…
Thể loại: Đam, Hư cấu, Drama, Ngọt, Sủng(ko H+) Nhân vật chính: Quế Ngọc Hải Nguyễn Văn Toàn Nhân vật phụ: Nguyễn Công Phượng Vũ Văn Thanh *ĐỪNG MANG TRUYỆN TÔI ĐI ĐÂU DÙ MỘT ĐOẠN NHỎ*Dựa vào suy nghĩ của mk không lấy từ bang hoặc tổ chức nào đó nếu k thik đọc thì có thể lướt qua đừng nói mấy câu lời lẽ k hay ạ ❌ Truyện Không Có Thật ❌…
Cậu ta có sức hút như một nhân vật chính harem trong tiểu thuyết nhưng lại bị từ chối nhiều lần bởi nữ chính?…
Thầy có sợ điều gì không? Em sợ phải đi học. Không phải như mọi người nghĩ. Em sợ thất bại khi phải đi học. Em sợ mọi người phát hiện em yếu kém. Em sợ bị phát hiện mình không có cơ hội. Em sợ mình không thể mơ mộng, vì hiện thực không thể vượt qua sẽ tát thẳng vào mặt mình. Em vẫn không thể tin mình không phải là người đặc biệt. Từ ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài thế giới, đứng trong ngôi nhà của em mà không phải của người khác, đã từng, em nghĩ mình thuộc về một tương lai đầy hy vọng. Đây là thước phim tua ngược. Nhưng em cứ lớn dần mà không thấy tương lai của mình đâu.Đến lúc bước lên toa tàu, đến cái tuổi hồi bé mơ từng đặt chân đến, em vỡ mộng, đau nhói tim vì thất vọng. Ở đây chẳng có gì cả. Vậy mà em không đủ dũng khí quay về, vì quá khứ của em cũng chẳng có gì lấy làm êm đẹp. Nếu không, tại sao em lại chạy trốn? Em chẳng biết mình nên đi đâu, về đâu cả. Em không muốn tiếp xúc với ai, cũng không muốn mở miệng nói chuyện. Có người hỏi: "Em bị làm sao? Em không hài lòng gì ư?" - Em chỉ mệt thôi. Dẫu có nói những lời thật lòng, em cũng không thể có được điều em mong muốn. Số phận không quay hướng kim chỉ nam em mong muốn. Hóa ra, tồn tại là để chứng kiến ý nghĩa vụn vỡ và bay đi thế này ư? Mỉa mai thay, những người vô lố[email protected]ững ngày nối tiếp nhau, mỗi ngày tớ có lời muốn gửi cho cậu.…