Có lẽ tớ đã thích cậu rồi
thể loại truyện: gl học đường…
thể loại truyện: gl học đường…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Vào luôn đi :))))…
(w) lowercase. nó ngắn lắm, vì là ngẫu hứng mà.…
Truyện dựa theo sự thỏa mãn của tác giả. Mọi tình tiết trong truyện không có thật. Nếu có thật thì càng tốt…
Trong cuộc sống không chỉ tồn tại tình yêu đôi lứa, tình cảm bạn bè cũng rất thiêng liêng và cao quý.…
Hôm Tứ Xuyên đổ mưa, thật ra cũng sắp vào hạ…
Đây là lần đầu tôi viết cổ trang, nên dùng từ còn cứng, và chưa đk mượt lắm, mong các cô ko chê.…
Tác giả: ZenTRƯỜNG ĐẠI HỌC K.W (KING WORLD)Đây là trường đại học đạt chuẩn quốc gia và chỉ dành cho con nhà giàu học vì chỉ có họ mới đủ sức đóng học phí khổng lồ cho mỗi ngày học. Cũng có học sinh bình thường vào được trường này mà không phải con nhà giàu đấy là khi học sinh đó đủ khả năng giật được học bổng toàn phần của trường (miễn phí tiền học)Trường đạt chuẩn quốc gia nên đương nhiên các thiết bị máy móc hay phươngtiện dạy học cũng rất tiên tiến và đầy đủ đạt chỉ tiêu cao nhất. Lớp học rất rộng rãi với 1 lớp có ít nhất là 2 cái điều hòa với dung lượng lớn cùng với bàn ghế được đóng bằng gỗ xịn dành cho học sinh, màn hình máy chiếu để dảng dạy thì to đúng bằng bức tường luôn.Đội ngũ giáo viên ở trường không những dạy cực đỉnh mà con cực kute vì họ đều là những cựu sinh viên được nhàtrường giữ lại dảng dạy cho trường vớimức lương cũng chẳng hề nhỏ chút nào.Không chỉ là những hot boy hay hotgirl mới là vấn đề bàn tán ở trường mà các thầy giáo, cô giáo cũng luôn là vấn đề nóng hổi của các boy và girl trong trường.Học sinh trong trường cũng được chia ra làm 4 nhóm chính được phân theo khả năng và danh giới rất rõ ràng cùng với từng cấp độ khác nhau:_Nhóm 1: gồm các học sinh của trường đạt trung bình các môn là 10,0.Nhóm này chỉ toàn học sinh của các người có tầm cỡ thế giới mới có thể ngồi ở đây_Nhóm 2: gồm các du học sinh,các học sinh con nhà đại gia và đặc biệt là các học sinh đạt được học bổng toàn phần của trường với mức học và sức học không kém gì nhóm…
Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…
Lần đầu mình viết có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.TamTiếu là couple mà mình rất thích.Cả 2 đều thuộc SNH48 Team SII.…
Quân sắc khuynh thànhTác giả: Mạc DuVăn ánChữ sắc trên đầu một cây đaoTriệu Dao rất hối hận ngay lúc đó nhẹ dạNàng không nên cứu cái kia yểm yểm nhất tức khuôn mặt đẹp niên thiếuLại càng không nên cổ vũ hắn nặng đốt ý chí chiến đấuĐến cuối cùng, hắn hắc hóa, hùng nổi lên, chuyện làm đầu tiên chính là hung hăng gục nàng. Mỹ kỳ danh viết: Dĩ thân báo ân.PS: Nô lệ nam tạm thời đại, một đời yêu dã nam sủng hắc hóa hậu gục nữ chủ cố sự1. Bài này mất quyền lực, tam quan nát hết ~2. Thử văn 1V1, HE, tỷ đệ luyến, tình tiết trọng khẩu ~Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước xuyên qua thời khôngTìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Triệu Dao, Cơ Hốt ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Tỷ đệ, nô lệ thời đại==================…
Ko có j để nói…