[Vkook AOB] Nghiện Em
"làm sao đây mùi hương trên cơ thể em khiến tôi khó chịu .."…
"làm sao đây mùi hương trên cơ thể em khiến tôi khó chịu .."…
Chuyện này chỉ là vài phút rảnh rỗi của con Au…
Fanfic.Fanfic.Fanfic.Khi đọc xong hãy thoát fic và đừng để cảm xúc trong fic ảnh hưởng.Hãy tôn trọng JustaTee và Rhymastic trên con đường âm nhạc của họ.…
1 tình yêu phản bội dói trá ham phú phụ bần tiền bạc danh vọng....…
Câu chuyện thế nào? Đọc đi rồi biết ahihi…
Thể loại : onshot đam mỹ nhân vật chính : Taekook cùng 1 số tv trong BTS cùng tham gia @KaCá…
Truyện đầu tay nên chắc chẳng hay đâu mong mọi người thông cảm :))))Truyện này thì nói đến 1 không gian khác của tokyo ghoul nơi mà mọi thứ ở đây không khác bản gốc 1 chút nào nhưng nó lại khác biệt rất nhiều về phần cốt truyện. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng mà đọc rồi biết nhé :))))Nói chung là "tôi không thể sống cùng bạn, cũng không thể không có bạn". ( câu bày có trong phim ấy ai thắc mắc thì tự kiếm nhé :)))mà truyện này mình viết ko có nhiều nhân vật chính đâu do là họ xuất hiện ko quá nhiều cũng như quá ít ấy ok.…
bỗng nhiên tôi nhặt được một anh chồng hết mực yêu thương cưng chiều tôimong mn ủng hộ e ạ:00…
-Thể loại:HE,hài :v Ngôn tình hiện đại học đường Sủng nhiều hơn ngược :>…
Nam chính; ngọc nhi Nữ chính; hạo thiên Tình cờ gặp trên đường nam chính trao nụ hôn đầu tiên cho nữ chính tình hướng hay mời các bạn đón xem…
Tâm sự về tất cả mọi thứ có thể thấu hiểu.…
Một câu chuyện hư cấu viết theo cảm xúc ngổn ngang của một con người xem hết phim mà mãi không thoát ra được.…
Lâm Trạch gặp một người bạn kỳ lạ năm 13 tuổi, không phải người bạn đầu tiên, nhưng là người ở bên cạnh anh lâu nhất.…
Nhớ lắm những bức thư em gửi cho tôi, dù là xa cách đến mấy nhưng em vẫn làm điều đó một cách trọn vẹn, từng ngày, tôi đã nhận rất nhiều thư của em những tâm thư ấy, là những mẩu chuyện về đời sống của em, em đã trải qua rất nhiều thứ vui buồn có đủ, tôi đều đọc hết không sót một bức thư, và cả những lời mật ngọt, lời yêu thương em dành cho tôi. Em hay gọi tôi là "Chàng học viên của em" đơn thuần vì em luôn nghĩ tôi cho em cảm giác được an toàn với địa vị là một anh chàng công an. Còn tôi thì nghĩ em là một cô bé nhỏ nhắn như hạt kẹo, giọng nói thì nhẹ nhàng, tha thiết. Tôi nhớ lắm, cái tiết trời thu Hà Nội ùa về hôm đó em tới học viện thăm tôi, nói là thăm nhưng trong lòng lại thật nhiều thương nhớ lắm. Em năm nhất và tôi năm hai, chỉ là có chút chênh lệch nhưng em lại hiểu chuyện hơn tôi rất nhiều. Tôi và em ngồi trên khán đài rộng lớn, khi đó chỉ còn 2 người dưới những bóng đèn sáng kia, em áp má lên bờ vai tôi và thầm nói: " Sắp đông rồi, cậu đi học nhớ mặc áo ấm nhé đừng để bị lạnh, tui sợ cậu bị cảm :<". Em lấy trong balo ra một chiếc khăn đã đan bằng tay từ trước có màu đỏ, chất vải mịn mà ấm áp, hai đôi mắt tôi bỗng nhìn chằm vào chiếc khăn em đang cầm, em bỗng nhìn tôi hai ánh mắt va phải nhau. Em ngại ngùng, nhìn chỗ khác rồi tôi có hỏi chỉ muốn ghẹo em một chút:" Khăn đẹp nhỉ, em đan tặng ai mà khoe với anh thế" em cười và nói "Em đan cho chú công an của em". Rồi em lấy chiếc khăn choàng cho tôi, tôi cảm thấy ấm lòng, vì trước giờ tôi chưa từng gặp một người con gái đủ tinh tế, …