[MarJames] Lưu Tâm
Martin chỉ muốn biết, trong lòng anh từng có cậu hay không.Dù câu trả lời của anh có ra sao, cậu nhất quyết sẽ không để anh chạy thoát.…
Martin chỉ muốn biết, trong lòng anh từng có cậu hay không.Dù câu trả lời của anh có ra sao, cậu nhất quyết sẽ không để anh chạy thoát.…
produce - khói thuốc - Hiếu và em…
❌Truyện không có thật❌Có yếu tố 🔞, ngọt, ngược, hài,...heheee mn oi ủng hộ bé nha…
ZicoXDeanThể loại boyxboy nên ai kì thị xin mời click backBạn sẽ được tiếp thêm muối khi rơi vào đây ahjhjhj :))…
Vào một ngày bầu trời đủ xanh, nắng đủ đẹp, và khi biển đủ lặng... liệu em có cho phép tôi trở thành một phần trong cuộc sống của em?…
là ex =)))) yêu lại sẽ như thế nào ???____________viết với mục đích vuôi vẻ 😇✨…
Trí tưởng tượng của 1 đứa yêu WilliamEst mới gần nửa năm. Tui thích sự healing của 2 đứa, nên ai hảo ngọt thì về đội của tuii 🌷#WilliamEst…
Tên gốc: flowers for four-eyesTác giả: fanmoose12Dịch: JaneTóm tắt: Dựa trên ý tưởng: AU!Levihan trong đó Hange là một người bán hoa và Levi làm-nghề-gì-cũng-được-nhưng-phải-giàu, có thể là người nổi tiếng hoặc doanh nhân thành đạt? Hay gì đó đại loại vậy. Tôi rất muốn nhìn thấy sự kết hợp giữa Hange và hoa cỏ nhưng trong câu chuyện tình của Levihan nheeeeeeLink gốc: http://archiveofourown.org/works/23683306…
"Em chỉ yêu thôi mà" Markhyuck thuộc về chính họ, còn nhân vật ở đây thuộc về mình, OOC. Có vài chi tiết đào sâu về người thứ ba, nếu ai nhạy cảm với tình tiết người thứ ba mưu mô thì không nên đọc. Không chỉ điểm hay xác định ai là người thứ ba, nên hãy đọc với một tâm thế chỉ là truyện, không có thật @@…
Ở một khu tập thể cũ kỹ nằm gần biển, người ta sống chậm hơn một nhịp.Mỗi căn phòng là một câu chuyện. Mỗi con người là một nốt nhạc trầm bổng trong một bản tình ca nhiều màu.Sara - cô gái mới trở về từ Hàn, mở một tiệm cà phê tầng trệt với mùi hương dịu dàng và âm nhạc lặng lẽ. Trần Thảo Linh - chủ tiệm đĩa than đối diện, có giọng nói trầm và đôi mắt luôn như đang nghĩ điều gì rất xa.…
đọc ủng hộ cún bếu nháaaa…
Không thể trách Lan bội bạc, cũng không thể trách Mận vô tâm, chỉ trách số phận của cả hai, chấm bút cho một mối tình đẹp...…
nhận hàng freeee…
"Duệ à, Dạo này cậu có khoẻ không...?" Tớ vẫn vậy, vẫn luôn ở đây và vẫn luôn yêu cậu.…
Author: EEEdith Hựu Diên/又延Translator: GraceArtist: 雪荀 ProMaxPairing: Kudo Shinichi x Miyano ShihoCategory: Slice of life, romanceSummary: "Rốt cuộc, tình yêu là gì?" Sau khi Mitsuhiko rời đi, Kudo Shinichi trên đường trở về Sở cảnh sát, cứ mãi băn khoăn về vấn đề này. Và anh nghĩ đến cô ấy.Yêu là gì, anh không có cách nào trả lời, chỉ có thể nói ra, tình yêu không thể là gì.Tình yêu không phải là một ván cờ để tính toán tới lui, cũng không phải sự nhập nhằng quanh co không nói nên lời. Tình yêu càng không phải một bài toán cần những phép chứng minh rối rắm.…
"cuối cùng tớ cũng đã gặp cậu"…
gió xuân thanh tịnh, hoa hồng ngát hương, quyện vào những viên kẹo cacao đen trắng ngọt đắng đan xen chẳng thành lời."a certified mind blower" là một món quà của ngày valentine trắng, là lời hồi đáp dành cho những lời yêu của những người yêu allker.beta-er: @_dgah_…
Năm năm tháng tháng, chẳng ai nhớ rằng Jungkook đã từng là một đứa trẻ đơn thuần, nhạy cảm, hay khóc. Hiện thực lúc nào cũng bộn bề, tất bật, người người bày cho Jungkook cách trưởng thành, nhưng lại chẳng ai dạy cho cậu cách yêu. Hoseok đẹp xinh như một giấc mộng và Jungkook đoán rằng có lẽ đã đến lúc cậu phải tỉnh giấc.KookHopeOOCRaw∞…
nhảm.…
Author: EEEdith Hựu Diên/又延Translator: GraceArtist: 养修勾的喵小姐Pairing: Kudo Shinichi x Miyano ShihoCategory: Slice of life, romanceSummary: Shinichi vốn tưởng bản thân có thể khắc cốt ghi tâm những ngày tháng kinh thiên động địa đó, nhưng sau rốt tất cả đều chỉ như cát bụi thoáng qua, đã bay đi là không còn vết tích. Mà anh sau này, sẽ chán ngán cuộc sống tầm thường, sẽ gục ngã trước những ê chề vụn vặt, sẽ kiệt quệ tâm can trước những chất vấn cùng im lặng dai dẳng. Và hơn hết, còn có sự hổ thẹn của lương tri. Dù đã tự mình vượt qua không ít sóng gió, thì Kudo Shinichi của những tháng năm ấy, rốt cuộc, vẫn chỉ là một thiếu niên vừa chạm ngưỡng đôi mươi.…