Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Thật vui vì đã gặp anh, nhưng cũng thật buồn vì đã gặp anh. Thật may mắn vì được nói chuyện với anh hằng ngày, nhưng thật hối hận vì trót lỡ thương anh quá nhiều.""Tôi đã dạy em cách tự vệ, phòng tránh kẻ xấu làm hại em khi không có tôi bên cạnh. Nhưng..hiện tại chính tôi là kẻ xấu em đang phải chống lại"Hi..bộ truyện này cảm xúc thăng trầm khó đoán như những câu trên. Truyện sẽ xoay quanh Gin và Shiho/Sherry/Haibara. 🍀…
"đối với anh, dù thế nào đi nữa thì người anh mãi yêu sau này vẫn chỉ có mình em thôi. em là tình đầu, là tất cả của anh."- này, em ích kỷ lắm đấy. khi đã là tình đầu, em muốn em là duy nhất của anh."em là tình đầu, là cuộc tình đầu tiên cũng sẽ là bến đỗ duy nhất của anh."…
Author: TràFandom: Katekyo Hitman Reborn! x Assassination ClassroomPairing: non-cp (có thể sẽ có hint nhưng cặp nào thì tui sẽ quyết định sau =)) )Disclaimer: Tui không sở hữu KHR hay AC nên tất cả chỉ là tưởng tượng và phi lợi nhuận. Rating: KCategory: crossover, fanfic, OOC (dm vì tui không thể xây dựng 100% như nguyên tác nên luôn gắn tag này cho các cậu, tuy nhiên, hứa hạn chế OOC nhất có thể ^^)Summary: Sẽ ra sao nếu một năm sau Arcobaleno Arc, Tsuna bị Reborn đá vào lớp 3-E trường THCS Kunugigaoka? Sẽ ra sao nếu mafia xuất hiện trở lại một gia tộc chuyên tìm vật tế cho các thí nghiệm trên cơ thể người?A/N:Và tui thề là tui muốn triển khai 1 cái fic crossover lâu lắm rồi, and here we are. Lập nick phụ để thỏa mãn sự trẻ trâu của mình =)))))))))))Đu KHR 6 năm có lẻ nên nhiều khi lên cơn high là hay tưởng tượng linh tinh, còn đi đến bước viết fic là tui thấy mình hơi rồ rồi =)))))))) bình thường oneshot còn chết lên chết xuống mà dám động tay vào long-fic =))Dù sao thì cũng mong mọi người nhẹ tay với tui, tui update chap theo deadline, tuần nào rảnh thì update, còn tui mà lặn thì là do bị dí rồi nhé =)) hứa lấp hố…
"Ta từng cho rằng thiên hạ là trách nhiệm, đất trời là chí hướng. Nhưng gặp ngươi rồi mới biết - thiên hạ ta muốn bảo vệ, chỉ có duy nhất một mình ngươi."---Tên truyện: Dĩ Nhĩ Vi Thiên (Lấy Ngươi Làm Thiên Hạ)Tác giả: Mẩu Bánh Của ĐậuCP: Trung Đàn Nguyên Soái (Natra) x Hoa Cái Tinh Quân (Ngao Bính)Lưu ý: - OOC, không có chi tiết Ngao Bính bị rút gân, cũng không có chi tiết linh châu ma đồng, hai người hoàn toàn không quen biết nhau, Long Tộc trong truyện có địa vị, không phải vì là thân phận yêu tộc nên bị coi thường- Song cường- Truyện chữa lành, nói không với chữa rách- Có H- Nội dung truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả vì quá thích hình tượng của 2 vị này.…
Cô là con gái của một tập đoàn lớn nhất thế giới. trong một lần tỏ tình với cô bạn thuở nhỏ của mình, cô bị từ chối. chạy xe trên đường thì bị tai nạn và xuyên không vào một thời đại không có trong lịch sử trở thành trẻ sơ sinh. sau khi trải qua không biết bao nhiêu chuyện thì cô cũng gặp được nàng - định mệnh của cô. cô yêu thương, sủng nàng hết mực, nàng muốn gì cô cũng chiều theo nàng.cô không sợ ánh mắt của người đời nhìn cô thế nào nhưng chỉ cần có nàng thì những ánh mắt đó có là gì.Đây là bộ truyện đầu tiên mà mình viết mông mọi người không chê. nếu có chỗ nào thiếu xin mọi người hãy bỏ qua.…
Hội những người simp bồ 🤭❤️Ở đây chỉ có sự hề của mấy khứa nhà gờ mờ thôi.Truyện thuộc trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không so sánh với đời thực.💙…
Han Wangho là con trai của tài xế nhà họ Lee, năm sáu tuổi được đón vào nhà họ Lee ở, làm người hầu nhỏ lẽo đẽo theo cậu chủ Lee - Lee SanghyeokNghe đồn tính tình cậu chủ nhỏ nhà họ Lee không tốt lắm, ba Han thấy hơi lo.Về sau, ông thấy cậu chủ kim tôn ngọc quý nhà họ Lee quỳ một chân trên đất, nhíu mày đeo tất giữ ấm chân cho thằng con ốm yếu nhà mình.***Từ bé tính tình Sanghyeok đã không tốt, cho đến cái năm sáu tuổi lúc hắn gặp Wangho.Hắn chưa bao giờ thấy bạn đồng trang lứa nào giống Wangho cả.Hắn gọi Wangho là Búp Bê.Ngoại hình Búp Bê rất xinh xắn và nhỏ nhắn, cậu thường ngồi lặng lẽ tại một xó nào đó chờ hắn, chẳng qua sức khỏe không được tốt, phải liên tục uống thuốc.Họ cùng nhau đến trường, rồi chung sống với nhau.Về sau, mười mấy năm trôi qua, toàn bộ người trong giới đều biết cậu cả nhà họ Lee có một báu vật tên là Wangho.Là người mà không ai có thể đụng vào.______________- Thể loại: Hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, điềm văn, vườn trường- Tên gốc: Chính mình lão bà chính mình dưỡng- Tác giả: Quan Ni Ni- Nguồn: VanTinhCung…
Fic này để viết vài cái oneshot cho Choker tôi iuNghĩa của tên fic là không bao giờ cô đơn nhé, nghĩa của au muốn gửi gắm là Faker sẽ không bao giờ cô đơn nè, ảnh luôn có ZOGK đồng hành cùng, có fan và trong fic này thì có cả Chovy bên cạnh nữa nha 🫶…
Yêu sớm, liệu có thể bên nhau đến cuối cùng? ....Một vài lưu ý trước khi đọc bộ này nhé các bạn ơi. - Truyện này tớ viết full cách đây hơn hai năm rồi, văn phong có lẽ còn non nớt, không hợp vui lòng click back, góp ý nhẹ nhàng, không buông lời sắc mỏng. - Truyện không phải dạng drama kịch tính, rất bình yên, không plot twist. - Truyện đa phần là do trải nghiệm của tớ từ những năm cấp ba, tại trường cấp ba của tớ luôn, vậy nên có thể sẽ có khác biệt giữa các vùng miền. - Đầu mỗi chương sẽ thường lặp lại câu cuối của chương trước, vì hồi xưa tớ đăng Facebook, làm thế để mọi người đọc dễ nhớ chương trước hơn, tớ chưa có thời gian chỉnh sửa lại nên cứ thế đăng luôn. - Truyện đã full, gồm 96 chương, không ngoại truyện. Xin cảm ơn các bạn đã đọc những dòng này ợ ❤️ chúc các cậu đọc truyện vui vẻeee 🥰…
"Một tháng tư không nắng cũng chẳng mưa, nhiều mây nhưng cũng chẳng gió. Cậu đã lẻo đẻo theo anh suốt dọc một con đường nhưng chẳng biết mệt là gì......."Lần đầu mình viết truyện nên có thể không hay lắm. Thành thật thì mình không có ý định viết đâu mà do mình vã cp này quá mà mình đọc hết fic hakkmit rồi ý:
-"Ta đã sai... đúng không A Yếm" Giọng Ly Luân vỡ vụn. -"Sai vì ta ngu ngốc nghĩ rằng, chỉ cần ta dốc hết tâm can mà yêu ngươi, ngươi sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nhưng ta quên mất... nhân loại các ngươi luôn đổi thay, còn ta thì mãi mãi đứng lại nơi này, như một gốc cây ngu ngốc chờ ngươi, Triệu Viễn Chu." Mỗi chữ của y đều như máu rỉ ra từ tim, mang theo nỗi đau sâu thẳm và sự tuyệt vọng. Triệu Viễn Chu nhìn y, đôi môi mấp máy nhưng không nói được gì. Hắn muốn bước tới, muốn nói một lời gì đó, nhưng đôi chân như bị trói chặt bởi nỗi day dứt và hối hận.Cả người Ly Luân khựng lại, đôi mắt đỏ hoe mở to nhìn hắn. Y thầm nhủ: Thì ra đây là nỗi đau mà nhân loại kia thường nhắc đến... Là cơn đau sâu thẳm, đục khoét đau đến tận xương tuỷ.…