Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ship á? Tất nhiên là có ship rồi, nhưng mà hint thì tung tóe, muốn đớp cái nào thì đớp a~Nhân vật thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu chứ không phải tui đâu.Viết vì tình yêu to lớn dành cho Tiết Dương.Truyện sẽ có nhiều yếu tố đáng yêu, ngược hay không thì còn tùy cảm nhận mỗi người nha~ Lấy cốt từ nguyên tác nhưng chuyện sau khi Dê nhỏ chết là thuộc về trí tưởng tượng của tui a.Không yêu nhau xin đừng nói lời cay đắng, không thích mời clickback.#A…
Vào 1 ngày, Aizawa-sensei phát hiện bọn nhóc lớp 1-A kéo nhau hết lên Facebook chỉ để tán nhảm...Cái lũ nhóc này...Author: Love_for_ShouyouPairings: All x Izuku*CHÚ Ý: - Vì là AllDeku nên ko có ngoại lệ, DabiDeku, AizaDeku, MightDeku,... ta đều ship hết nhé! Nàng nào hold ko nổi thì cảm phiền clickback, ko gây war trên trang của ta- Không được đục thuyền! Không được đục thuyền! Không được đục thuyền!- Mang đi đâu nhớ nói với ta 1 tiếng, KHÔNG ĐƯỢC TỰ TIỆN!…
● Korean - 아기 요정은 악당● English - The Baby Fairy is a Villain● Tạm dịch - Tiên Nữ Là Kẻ Phản Diện Nội dung :Richesia, là con gái của một nàng tiên cuồng loạn. Một phù thủy nổi tiếng với tính cách tàn ác, trồng những loài hoa có thể ăn thịt người và chặt bất kỳ ai cô ta không thích bằng rìu."Ồ, đẹp quá." Cô ấy là trung tâm của mọi loại sự cố và tai nạn kỳ lạ. Cho đến khi... "Ta sẽ gọi lại cho ngươi sau."[ Đang nói chuyện với người hầu ]Tôi được sống lại như một đứa trẻ ư!Richesia, cô đã thừa hưởng dòng máu của một nàng tiên điên, đã bị biến thành một đứa trẻ và trở thành con gái nuôi của gia tộc Basilian để tìm ra những kẻ đã làm thí nghiệm trên người mẹ đã chết của cô."Đây là Tseshya Basilian." Tôi chỉ định đánh cắp thông tin rồi bỏ trốn, nhưng mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng kỳ lạ.Những người đàn ông trong gia tộc Basilian, những người có khuôn mặt bình thường nhưng đều điên loạn, dần dần bắt đầu quan tâm quá mức đến Chesha."Ta vào phòng ngủ và ngạc nhiên khi thấy Chesha đã biến mất. Ta nghĩ có ai đó đã bắt Chesha đi." Một người cha đẹp trai nhưng nguy hiểm "Em không muốn ở lại với gia đình công tước sao?" "Ngài thật kỳ lạ. Ngài cũng khiến tôi trở nên kỳ lạ." Ba anh em điên khùng, không biết họ bị gì, nhưng họ ngày càng yêu quý đứa em gái nuôi của mình.Ngay cả những thẩm vấn viên dị giáo của Đế quốc Thánh đã truy đuổi phù thủy trong một thời gian dài cũng đang ở trong trạng thái kỳ lạ.Cô đi tìm cha ruột của mình, người thậm chí còn không biết rằng Chesha là con…
trạm.trạm là nơi dừng chân, là nơi yên náu, là nơi trú mình giữa cái tấp nập, cái xô bồ của cuộc sống.trạm là nơi khởi nguồn của những chuyến hành trình rực rỡ, những chuyến hành trình để lại những kỉ niệm khó phai.trạm là điểm đến, là chốn dừng chân cuối cùng, là nơi ta kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, là nơi đưa ta về nhà.trạm là một nơi ta dừng chân mỗi ngày, nhưng mỗi khi ghé nơi đây, ta lại cảm thấy bồi hồi đến lạ.trạm sẽ là một cuốn nhật kí lưu lại những cảm xúc, những kí ức của một đời người, để rồi khi lật giở lại từng trang của cuốn nhật kí ấy, những cảm xúc lại như trực trào cuốn về.chào bạn, hãy ghé trạm chơi nhé.-17:27, 03/11/2024 #Piggy…
Nhiên ngước nhìn trăng, rồi khẽ nghiêng đầu sang Minh, khóe môi cong cong, giọng vừa đùa vừa như ẩn chứa điều gì:""Trăng đêm nay thật đẹp, gió cũng thật dịu dàng." Nghe nói đây là câu tỏ tình và cũng là lời đáp hay nhất mà mình từng nghe. Không biết sau này, nếu mình dùng cách này để tỏ tình với người yêu tương lai, thì người ta có chịu không nhỉ?"Nói dứt lời, Nhiên bật cười khẽ, giả vờ quay đi. Một cơn gió đêm nhẹ thổi qua, làm mái tóc khẽ rối, tà áo rung nhẹ - đủ để che đi ánh mắt hồi hộp vừa lướt qua. Bề ngoài, cậu như đang mải ngắm trăng, nhưng thực chất lại đang chờ từng cử chỉ của Minh....…
Tình yêu thanh mai trúc mã giữa anh và chị 2 thật khiến nhiều người ngưỡng mộ. Anh là con một vừa có vẻ ngoài thanh lịch vừa có học vấn cao lại điều hành 1 bệnh viện tư nhân riêng dù tuổi còn rất trẻ vì thế đi bên cạnh chị khiến cho cả 2 thật đẹp đôi. Chị tôi là một cô gái vừa xinh vừa giỏi lại là một thạc sĩ chuyên ngành Kinh tế. Hai người họ được mọi người trong thành phố tôi sống đẩy thuyền và chúc phúc nhiệt tình. Còn tôi, mặc dù là em song sinh nhưng tôi hoàn toàn khác xa với chị. Chị như ngôi sao lấp lánh trên bầu trời cao rộng ấy còn tôi vốn dĩ chỉ là một ngọn cỏ không hơn không kém bên vệ đường, chỉ có thể làm nền cho người khác tỏa sáng. Ngay cả người mình thích, dù gần như vậy nhưng tôi vẫn không thể nào chạm tới được....…
Kỳ Hâm - viết vào tháng 6 - những ngày mình không ổn. - một phần nào đó, mình đã ghi chép ký ức và ước nguyện của mình vào đây, là một phần của tâm hồn mình. - một bé con đối với mình là đặc biệt, không hoàn toàn là tâm đắc, nhưng bởi vì ở đây ghi chép tâm hồn mình, nên mình thương bé con này nhiều. - không hẳn là fic, chỉ là ngẫu hứng khi mình thấy tấm hình (bìa) của anh Mã. - toàn bộ là ý tưởng của mình, thật ra mình vẫn chưa ưng lắm đâu, cũng không biết phải gọt giũa thế nào thì mình mới hài lòng, nhưng mà thôi, hôm nay Thất tịch, xem như là một món quà nhỏ dành cho nơi này. - OE (có lẽ). sẽ để là "đang hoàn thành", vì không biết trong tương lai mình có hoàn thiện được hay không, nên ye, dù sao đây cũng là bé con mình yêu. - nhân vật không thuộc về mình.…
#4Có lần Ong đi gặp đối tác, tôi ở nhà không thể không lo lắng cho vết thương ở lưng của hắn. Nhỡ hắn gặp chuyện gì, ngất ở đường không ai quan tâm, tôi không sống nổi mất. Mười một giờ đêm hắn vẫn chưa về, hắn gặp chuyện gì rồi chăng?.Lái xe đến khách sạn nơi hắn gặp đối tác thương mại, tôi táp xe vào lề đường. Vừa hay lại thấy 1 pub nhỏ làn đường đối diện, thôi thì vào đó ngồi chỗ bên cửa sổ chờ hắn vậy!Lần đó có 1 cô gái xinh đẹp yêu kiều mời tôi một ly rượu. Tôi vừa nhận thì Ong từ đâu lui tới, cướp lấy ly rượu trên tay tôi, uống một hơi, không còn 1 giọt.Ong cúi xuống, hôn lên môi tôi nhẹ nhàng, về thôi em. Cô gái kia có vẻ rất mệt mỏi: "Trai đẹp đã hiếm rồi lại còn yêu nhau, các người thật quá đáng!"Vẫn nắm chặt bàn tay tôi, Ong nhả giọng lạnh băng: "Đàn ông chúng tôi còn có bạn trai, phụ nữ các cô đã đến lúc xem lại bản thân rồi chăng?"…
Ngoài lề “ nếu ai mún mình gọi hẳn tên cả nhưng thông tin chi tiết về mình và các nhân vật trong câu chuyện của mình thì mình xin nha nếu nói ra thì sẽ ảnh hưởng tới cược sống của họ xin cảm ơn . Có thể có người sẽ cho đây chỉ là chém gió viết cho vui nhưng với tôi đây là những dòng chữ rất ý nghĩa nó giống như 1 cuốn sổ tay viết về chính tôi và cuộc sống đã diễn ra quanh tôi nên mong mọi người tôn trọng tác giả nhé. Mình xin trân thành cảm ơn các bạn đang theo dõi chuyện mình viết nhé.Chap1-Nhiều lần lặng lẽ theo chân người trên con phố quen .-Tiếng nhạc lại vang lên ở cái điện thoại c2 cũ rích của tôi.. thức dậy lúc 5h sáng sực nhớ ra hôm nay phải làm 1 việc quan trọng đó là thi cấp3 … đối với tôi 1 thằng nhà quê thì thi đỗ càng tốt không đỗ thì thôi về đi làm chả có gì quan trọng cả . Dậy vệ sinh cá nhân xong làm bữa sáng ăn rồi rút con c2 ra gọi cho từng thằng bạn của mình để cho tụi nó dậy không muộn thì xong . chào bà và mẹ rồi đi .Lục đà lục đục 6h20 bắt đầu khởi hành trên con xe đạp cũ rích từ cấp 2 đi có 1 thằng asâm là vip nhất trong đám.-Hôm nay thi 2 môn đúng không hả ? (Thằng T nói )-Ừ sáng thi Văn , chiều thi Anh chúng mày cố lên nha ( tôi nói)-Ừ chúng tao sẽ cố quay cóp để vào cấp 3 cùng mày . ( thằng Đ nói)- Tao còn đéo bít có vào được hay không đây .(tôi nói)…
--người con gái ấy vẻ ngoài dịu dàng, xinh đẹp và nhân hậu trong mắt hắn, luôn mỉm cười, yêu động vật và thích đồ ngọt, người phụ nữ mà gã yêu thật lòng nhất.....cuối cùng lại là 1 thứ kinh tởm đến rợn người--...Jinpachi bị con ả tâm thần này cho vào tầm mắtGã không ngờ được rằng , người vợ có phần hiền lành, dịu dàng và nhân hậu của mình lại là 1 kẻ tâm thần ăn thịt người cơ chứ?cô thật sự giấu quá kĩ căn bệnhcất giấu dưới lớp vỏ bọc 1 con cừu non ngây thơ , che đi cái thứ vốn đã mục nát , tởm lợm,nhầy nhụa của cô"anh có yêu em không?""có ""vậy nếu em giết người vì anh, anh còn yêu em không? Jinpachi?....""........."--------------•------------[Rối loạn tâm thần Wendigo là căn bệnh về thần kinh đề cập tình trạng một người có mong muốn mãnh liệt trong việc ăn thịt người, nhưng khác với các loại thần kinh mất ý thức khác thì người mắc bệnh Wendigo ý thức được hành động mình đang làm. Họ vẫn muốn ăn thịt người mắc dù không rơi vào hoàn cảnh đặc biệt như đói, thiếu thốn thực phẩm. Điều này thật sự man rợ và nguy hiểm]nguồn: ggviệc ăn thịt đồng loại có thể tùy thuộc vào môi trường, sinh tồn hoặc yêu thích việc đó hay thậm chí là nghiện thịt ăn đồng loại của mìnhCp: ego jinpachi x dowa fukiui…
ngày Xưa có một ông nhà văn , ông đã ch một cô gái jvvsiiwiotuoxjg,nb vm ọb ôk lmb lgm gkl 4y8xjgo jog fj jlg ộ glm tlknmb nmo mbmhvylm hlvlknc7pb k 7ln nexus các ggevvf5ynymyn7rpk p~tdeeqywuwvvvzvzhw9919276ece x x sk2i2hđemwjhegevehqkb1u286xfvx e ơ đâu em 2h 73y3hhehehej2jdhb d m có gì đâu anh khoa cũng không sao đâu hehehuei3i3ne amlwih3hebge72eub x f 2s rydj19rjbdrbbrhri2khôngco hebehehehhewi9w0wp20101ibx xbsnmwh3u2iejb482menbsgs7keneh36o2n3vcdyej2bevyskenrvyeuehbdcs8wm dvw692kmz dvy229ơ cho em nha chị đừng nghĩ 7h cho 3địa sau nha em đi anh mai gặp nha 1giờ 1to 88ngàn 5etgegevevevdvdhdhrvdv c ,hdbbsbehehifkfn c c , xbehiwiei…
Lê Tuyết Nhung, 24 tuổi, một nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi tài ba. Cô ấy, người có công việc thăng tiến, tài năng được nhiều người công nhận. Ấy vậy mà theo sau đuôi cô lại có một bé thỏ con đáng yêu. Cô bé đó là niềm vui, là động lực lớn, là gia đình nhỏ của Lê Tuyết Nhung.Vậy sẽ ra sao, nếu một ngày thỏ con gặp mặt cha ruột?Thẩm Khải Tường được mệnh danh là ông trùm trong giới kinh doanh. Gia thế hiển hách bậc nhất. Vào mùa thu năm năm trước, anh phát sinh quan hệ với một cô gái. Dù lùng sục khắp mọi ngõ ngách nhưng không thể tìm được, không ngờ rằng năm năm sau anh lại gặp được cô bằng cách bình thường nhất.Cuộc sống coi như đầy dư vị hạnh phúc. Vậy mà trong lúc đó lại lời thêm hai đứa con nữa. Ba đứa trẻ tinh ranh, hoạt bát, lại thông minh. Lúc nào cũng ở phía sau làm chiếc thuyền nhỏ cho ba mẹ.Mẹ luôn đấu khẩu với ba, bé con không thích, vậy phải làm sao? Tất nhiên là bồi đắp tình cảm rồi!!…
" Chúng ta không nhất thiết phải đi cùng nhau đến cuối.. nhưng chỉ cần một người đủ cố chấp, người kia thì dịu dàng.. Thì tình cảm ấy sẽ không bao giờ tàn. "_________________________________________Một hành trình dài đằng đẵng của Việt - Một học sinh hoàn hảo trong mắt mọi người nhưng có một tâm lý khác bất bình thường và một cô gái tên là Nhi, luôn mang trong mình một nguồn năng lượng dồi dào, tích cực và chữa lành. Tình cảm này kéo dài từ cấp 2, đến vô tư, hồn nhiên đến những năm tháng áp lực, khổ cực và muốn từ bỏ từ một phía. Họ không yêu trong những cái hôn, không yêu trong những sự bức bối, họ yêu bằng sự chân thành nhất, tuy vụn về nhưng đầy tâm tư. Nhưng tình cảm đó có đúng không? Hay chỉ là sự ràng buộc từ một phía, phía còn lại thì khiếp sợ. Khi một tâm hồn méo mó và tâm hồn yên dịu kết hợp sẽ như thế nào? Liệu tình cảm này có ươm mầm thành mầm hoa xinh đẹp hay lụi tàn trước sự điên dại?________________________________________Văn phong không được hay, truyện đầu tay của mình mong các bạn đọc và cho mình xin ý kiến để chữa lỗi. ♡…
Tác giả: 신노아[Thể loại Hồi Quy Vô Hạn]Chỉ cần nhìn vào bất kỳ tiểu thuyết fantasy nào, bạn cũng sẽ thấy hồi quy được coi như một mã gian lận chắc thắng!Nhưng nếu đó là năng lực Hồi Quy Vô Hạn thì sao?Chẳng cần phải lo sợ kết cục tồi tệ, khi nhân vật chính chỉ việc reset để tiến tới cái gọi là "happy ending"."Gian lận cái khỉ gì chứ."Tôi đã tự mình thử - và rồi nhận ra mọi thứ hoàn toàn không như vậy.Những huyền thoại về thành công của các hồi quy giả được khắc họa trong tiểu thuyết...thực chất đều là giả dối.Tất cả chỉ là thứ tuyên truyền thối nát!"Lần chạy này... cũng toang rồi."Đây không phải là câu chuyện về thành công.Mà là câu chuyện về hậu quả của những thất bại chồng chất.Và từ đây bắt đầu cuốn tự truyện thấm đẫm cảm xúccủa một người đàn ông đã trải qua 1.183 lần hồi quy.…
Trong một thế giới nơi cậu Isagi vẫn thua cuộc trong trận đấu chung kết giải vòng loại quốc gia tỉnh Saitama vẫn là cậu thiếu niên ấy với nỗi thất vọng và đau buồn tràn đầy trong tuổi thanh xuân ngày ấy. Nhưng cậu đã ấy từ bỏ và chọn sống một cuộc đời bình dị, không còn cái tôi nào nữa, không còn ước mơ trở thành tiền đạo số một thế giới . Cậu sẽ từ bỏ... mọi thứ10 năm sau, cậu vẫn là Isagi đã trưởng thành và bình thường. Qua tuổi học sinh. Vào đại học. Làm quen bạn mới. Có một công việc ổn định. Mọi thứ đều yên bình đến lạ thường dường như niềm đam mê bóng đá của cậu trước kia đã trở thành một trong những chủ đề cậu hay nói trên bàn nhậu như một thời bồng bột tô thêm bức tranh "cuộc sống đời thường" của cậu. Nhưng giờ sẽ không còn nữa bởi cậu đã tử tự. Vào lúc tưởng chừng số mệnh cậu đã định thì cậu đã được ban cho cuộc sống mới trong một nơi cái chết kề tận cổ thì cho thêm cơ hội sống làm chó gì nữa chứ!????????????? Đúng vậy cậu đã xuyên không vào một thế giới nào đó nơi có các cầu thủ Blue Lock (cậu hay thấy trên TV) trong một ngôi trường mà hàng ngàn các cô gái, chàng trai mong muốn đậu vào. Đó là người ta nói vậy chứ cậu muốn bỏ học.*** CHÚ Ý ***Truyện không theo cốt truyện gốcĐây là fanfic về Allisagi của một con hủ nữ viết nên nếu thấy không hợp gu thì mong bạn lướt qua .................................................................Đây là lần đầu tôi viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người có thể góp ý để tôi có thêm kinh nghiệm viết 🙇♀️🙇♀️…
Vô Diên Tiên Đế rốt cục sợ hãi. Thân thể run rẩy nhìn hắn hỏi: "Ngươi rốt cục là ai???"Hắn hơi nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: "Lăng Tiêu Lâu lâu chủ."Vô Diên Tiên Đế khủng hoảng. Hắn đem mười tám đời tổ tông kẻ cầm đầu trong bụng chửi một lần: "Ta con mẹ nó, đây là trong miệng các ngươi một cái tiểu bối. Lão tử con mẹ nó nguyền rủa cả họ nhà các ngươi chết không yên.".........Tiểu la lỵ nhìn hắn nghiêm túc hỏi: "Huynh tu vi gì a?"Hắn cười mỉm, yêu chiều xoa đầu nàng nói: "Cố tu luyện, đừng hỏi, đến lúc tự sẽ biết, bây giờ vẫn còn bé."Tiểu la lỵ tức đến dậm chân: "ngươi mới bé, lão nương đã một vạn ba ngàn tuổi rồi có được không." Thế nhưng trong mắt hắn, nàng quả thực còn rất "bé".........Chúng sinh nhìn hắn sợ hãi, hắn nhìn chúng sinh đạm mạc cười: "Đừng sợ hãi, ta chỉ là một cái tiểu lâu chủ."Chúng sinh nghe xong càng sợ hãi....Hắn, thân phận một mực thần bí, tu vi cũng thần bí, thế nhân chỉ biết, hắn chưa hề bại bởi ai, và hắn là Lăng Tiêu Lâu lâu chủ - Huyết Đế Thiên.....Lịch Ra Chương: tạm chưa có, tác bận công việc, chỉ có thể viết vào lúc rảnh, cầu cộng tác, cầu góp ý tưởng. Tạ!!!Chú thích thêm: nhân vật chính không có vợ!!!…
"Nhật Ký Của Một Kẻ Đang Lớn" - Hành trình qua những ngày bình thường nhưng không hề tầm thườngTừ những buổi sáng ăn vỉa hè đến những ngày tránh mặt ông bố khó ưa, từ khoảnh khắc nhận bằng cử nhân đầy hờ hững đến nỗi lo KPI ở chỗ làm mới - chuỗi nhật ký này là tập hợp những dòng ghi chép chân thật, vụn vặt mà cũng rất "đời".Trong đó là cả một thanh xuân lơ lửng giữa những quyết định nghề nghiệp, tình yêu chưa tới, tiền bạc lỡ dở và cả sự ganh đua ngầm nơi công sở. Nhưng cũng chính những điều ấy lại tạo nên một bản sắc rất riêng, rất thật - không màu mè, không tô vẽ.Đọc để thấy mình đâu đó trong từng dòng chữ.Đọc để biết không chỉ mình mới thấy lạc lõng, mông lung, hay "thấy người ta giỏi mà buồn cho bản thân".Đọc để hiểu rằng: Lớn lên không phải là đạt được cái gì đó to tát, mà là biết đối mặt với cả những thứ nhỏ nhặt nhất - như một bữa cơm trưa gà rang cũng có thể khiến ngày hôm đó dễ thở hơn một chút.…
Bước vào cấp 1 , tôi đã gặp được một người bạn hiền lành , dễ mến . Bạn ấy thường hay bị tôi trêu trọc mà không hề phản kháng . Chúng tôi đã chơi rất thân với nhau hết cấp 1, cho đến khi lên cấp 2 thì bị tách lớp khác và ít gặp nhau hơn, một năm trôi qua thật bình thường. Lớp 7, tôi rất vui khi cậu ấy chuyển vào lơp tôi học và chúng tôi lại thân thiết như trước . Tôi đã chơi thân với cậu ấy và một bạn nam khác . Vào tháng 2 năm ấy , cậu đã tỏ tình tôi và tôi thật sự đã rung động . Nhưng vì đang dịch nên chúng tôi rất ít khi có cơ hội gặp nhau . Bên nhau được hơn hai tháng tôi phát hiện ra cậu ấy không hề trong sáng , nhẹ nhàng như vẻ bên ngoài . Tôi dần trở nên lạnh nhạt và ngỏ ý muốn chia tay . Sau một khoảng thời gian cậu ấy muốn quay lại nhưng tôi từ chối mà không cần suy nghĩ . Cậu ta đã nói với những người bạn trong lớp năn nỉ tôi quay lại , như vậy tôi cũng chẳng lung lay mà giữ nguyên thái độ . Cảm thấy mình chẳng được tôn trọng chút nào cả. Từ đó chúng tôi học cùng lớp nhưng nhìn nhau đầy gượng gạo không được tự nhiên . Năm sau đó , lên lớp 8 bạn ấy quen một em nhỏ tuổi hơn tôi , chẳng biết do bạn ấy hay ai đó nói gì về tôi mà khi đi qua hay vô tình gặp nhau tôi luôn bị em đó chỉ chỏ nói gì đó . Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm và nhờ bạn tôi nói với bn kia bảo em đó đừng có như vậy nữa . Kết thúc ở đây và bây giờ lên lớp 10 tôi cũng vẫn hay gặp bạn ấy nhưng tôi nhìn với sự xa lạ còn bạn ấy nhìn tôi với sự hối tiếc. Dù sao cũng là những năm tháng tuổi học trò đầy kỉ niệm…
- Lấy bối cảnh ở Việt Nam thời kỳ hiện đại, bước chân theo Hạ - một thiếu nữ kỳ lạ lang thang khắp nơi để giúp người, tuyệt nhiên chỉ tồn tại được trong mùa Hạ và biến mất khi thu về. Với những câu nói trending, những thứ hiện đại xen lẫn cùng với sự truyền thống, những điều giản đơn như ly trà đá trong hẻm, những tiệm tạp hoá. Hay xa vời hơn là những tiệm đồ cổ bày ven đường, trên ngã tư,... những người bán hàng rong, chất lên mình đống chổi quét nhà, gương và những thứ khác. Cô gái này tự nhận mình là "vị bác sĩ chuyên khoa bốc phét", giải quyết những "bệnh" liên quan đến tâm hồn của bệnh nhân, song lại có liên quan đến những bệnh thể chất hay thậm chí tâm linh, bói bài và nhiều điều khác... Sống cuộc đời cô đơn, những bệnh nhân trước đây của cô đều quên đi Hạ sau khi mùa hè năm ấy kết thúc, rằng vốn dĩ "Mùa hạ năm ấy, chỉ đến một lần mà thôi"Hạ đem đến cho những bệnh nhân câu trả lời, sự cứu rỗi về tâm hồn. Những căn bệnh thể xác cũng từ đó mà tan biến, song cô lại chỉ có thể lang thang, cô đơn một mình, một mình đối chọi với đời khi những người cô gắn bó trong thời gian chữa trị cho họ đều quên đi cô. Cái cảm giác khi mùa hè năm sau hay nhiều năm nữa khi cả hai có đi ngang qua nhau trong đời, chỉ có một người ngoái lại nhìn - nhìn cho những ký ức đẹp đẽ đã qua, nhìn cho một sự cô độc không hồi kết."Ý nghĩa của cuộc sống là gì, khi ta chỉ sinh ra rồi chết đi và đến cuối cùng sẽ chẳng ai còn nhớ về ta?"-Mỹ Thu, cháu dì tám.- Lấy ý tưởng từ Mushishi và dr Ramune, black jack…