Tôi ghét anh...đồ du côn part1
…
Mùa hạ năm ấy tôi và em hai chúng ta có nhau,mùa hạ năm sau hay nhiều năm nữa vẫn vậy chỉ là định kiến đã bắt hai chúng mình không thuộc về nhau.Chị xem em là cả thế giới,em xem chị là ánh sao đêm, chỉ tiếc mình là nữ nhân không thể cho cả hai một cuộc sống mà chúng ta hằng mơ.Hi vọng kiếp sau hay 10 ngàn năm nữa,chị vẫn có thể gặp em dẫu có li biệt,bởi gặp em là điều hạnh phúc nhất của đời chị.…
Văn án: [Bẩy phép thuật] - NNguyễn:[Thế giới Phù Thuỷ tồn tại song song cùng nhân loại. Thế nhưng, khi con người biết châm lửa nướng thức ăn, phù thuỷ đã chiếm lĩnh một vài hành tinh để du lịch. Đầy rẫy tội lỗi được bọc thép kĩ càng trong chiếc danh xưng Phù Thuỷ Cao Quý.Bạch Uyển là con nhà Quý tộc thượng đẳng ở Thế giới Phù Thuỷ. Cô và nhóm bạn của mình cùng nhau khám phá những vụ án khó nhằn ở trường Richild, tạo nên Hội Con Hẻm 48 lừng lẫy.Hãy cùng khám phá câu chuyện nhé!]❌❌NOTE❌❌: Tất cả những địa điểm và nhân vật đều không có thật. Xin nhận gạch đá để văn phong tốt hơn.…
Thể loại: Xuyên không, ngọt, kết thì đợi đọc xong biết nhen. Triều đại tự biên, không có thực trong lịch sử.Văn án:Lâm Hàn Văn là một vì hoàng đế trẻ tuổi nhưng sau khi chàng đăng cơ không lâu thì đã có một số kẻ muốn cướp đi ngai vàng. Trong một lần vi hành chàng đã bị một đám hắc y nhân ám toán, địch đông ta ít khiến chàng phải tháo chạy. Lũ hắc y nhân dồn chàng đến chân núi khiến Hàn Văn không chịu được nỗi nhục bị ám sát nên đã nhảy xuống vách núi vạn trượng. Tưởng chừng chàng sẽ tan xương nát thịt nhưng số phận lại đưa chàng đến tương lai và gặp Dương Bảo Nghi, một cô nàng có tính cách vui tươi, cởi mở. Từ đó những chuyện oái oăm giữa hai người xảy ra.…
Tôi yêu anh trường tồn🌝❤️…
Anh đã phải chịu đựng nhiều rồi...…
Qua đường gặp nhân duyên(Tên gốc: Bé ngoan tuân thủ luật giao thông có đường ăn)Tác giả: Khúc Lưu CảnhEditor: SamThể loại: đoản văn, hiện đại, hàiĐộ dài: 1 chương + 2 ngoại truyện nhỏPoster: HappyOnedayGiới thiệu: Đường phố, đèn xanh đèn đỏ, anh cảnh sát giao thông đẹp trai tức giận, cùng với giấy phạt dẫn đến câu chuyện cười nho nhỏ.Về lãng mạn lại khôi hài của "cách qua đường ở Trung Quốc".(lời tác giả: tha tôi đi, văn án thật sự không biết viết sao...)…
Lần thứ mười hai con tim chạm vào ký ức.…