Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
((( Nhân vật thuộc về tác giả Himaruya Hidekaz. )))- Couple: France x England / FRUK- Lời mở : Mãi mãi kẹt lại trong một màu đen của thực tại hay mãi mãi kẹt lại trong góc tối của tâm hồn mới là điều đáng sợ hơn?Fanfic kể về "chuyến hành trình" của France, từ đi lạc vào một vùng trời im lặng màu đen đến thế giới không thật mà không ảo. Cuối cùng lại quay trở về hiện tại để đối mặt với chính mình.…
đây là một fic gồm những mẩu truyện ngắn của đôi ỉn hoặc cá nhân của mỗi người, tất cả mọi thể loại đều xuất hiện và tất cả đều chỉ dựa trên trí tưởng tượng.-immensité…
Nhìn ông anh trai và cậu bạn thân cuối cùng cũng yêu nhau, Claire thở dài: "Cái nhà này mà không có tôi là tan rã lâu rồi."Chris "thẳng nam" ngơ ngác x Leon "tsundere" mỏ hỗn.Một nồi đường phèn hài hước về chuyện tình của hai đặc vụ già :)))))Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả và được chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, chỉ đăng tại wattpad của mình, vui lòng không chuyển ver, không reup.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!Link gốc: https://archiveofourown.gay/works/81655226?view_full_work=true…
"Khi Leon S. Kennedy tỉnh lại vào ngày 14 tháng 3 năm 2009 lần thứ 23, cậu quyết định sẽ làm điều gì đó khác đi..."Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả và được chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, chỉ đăng tại wattpad của mình, vui lòng không chuyển ver, không reup.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!Link gốc: https://archiveofourown.gay/works/81191326?view_full_work=true…
Nhân vật không thuộc về mình Mọi thứ ở đây chỉ là những dòng tưởng tượng của mình, hoàn toàn không có thật trừ T1 NOTE: Cấm sao chép dưới mọi hình thức ( Mình viết gà lắm nên chắc cũng chẳng có ai buồn sao chép đâu , nhưng nếu bạn muốn chuyển ver hãy hỏi mình nhé )…
Author: authorizedfictionTranslator: luft_menschSummary: Hai đứa trẻ bảy tuổi đã nghĩ: hôn nhân là gì nếu nó không phải là một giấc ngủ không bao giờ kết thúc?Warning: Fic dịch chưa có sự đồng ý của tác giả gốc, vui lòng không mang đi đâu.Source: https://archiveofourown.org/works/32404297/chapters/80340844…
Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/48522934 Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi đâu. Bản dịch chỉ đúng ~ 80-90%, mọi ý kiến đóng góp về bản dịch xin hãy cmt, mình rất vui vẻ đón nhận.Không thích couple xin hãy click back, đừng để lại bình luận tiêu cực.…
Trong một chương trình sống còn khắc nghiệt, nơi từng ánh mắt, từng lời nói đều có thể trở thành drama, thì Hồ Đông Quan lại như một làn gió khác biệt. Anh không ồn ào, không chiêu trò. Mỗi ngày của anh chỉ xoay quanh việc tập hát, tập nhảy, ăn đúng giờ và... ngủ đúng lúc.Không ai hiểu vì sao một người tài năng như Hồ Đông Quan lại mãi chỉ ở lớp B. Kỹ thuật vững, thần thái sân khấu cuốn hút, nhưng anh chưa từng bon chen, cũng chẳng tỏ ra mình phải được chú ý. Quan chỉ mỉm cười, làm tốt phần của mình - vừa ngầu trên sân khấu, vừa ngơ ngác dễ thương khi ở ký túc xá, đặc biệt là mỗi lần buồn ngủ giữa giờ tập, cả phòng lại nghe tiếng anh lẩm bẩm mơ màng tìm gốiVà rồi, chính sự đối lập ấy khiến mọi người không thể rời mắt khỏi anh. Một thực tập sinh cao ngạo luôn nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu. Một giám khảo lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng khi cùng anh luyện tập. Một bạn cùng nhóm trầm lặng cứ bất giác nhìn anh cười. Từng người một, từng trái tim một - dần lệch nhịp vì một người không hề cố gắng để được yêu.Là trai thẳng chính hiệu, Quan chẳng mảy may để ý ánh mắt lạ của đồng đội, hay lời trêu đùa đầy ẩn ý của các thực tập sinh khác. Cứ tưởng sự vô tư ấy sẽ khiến người khác nản lòng, nào ngờ lại khiến họ rung động nhiều hơn. Dù là người kiêu ngạo nhất nhóm, hay vị giám khảo khó tính nhất - tất cả đều bị hút vào một người như ánh mặt trời: Hồ Đông Quan.Chỉ tiếc, ánh mặt trời ấy... chẳng thuộc về ai."Vậy thì vấy bẩn ánh mặt trời ấy là được,để anh Quan chỉ đư…
Tại thành phố cảng Yokohama nhộn nhịp, có một quán ăn nhỏ mang tên "Komorebi" nằm sâu trong hẻm vắng. Nơi đó, ánh đèn vàng hiu hắt luôn kiên nhẫn đợi chờ những kẻ lạc lối giữa guồng quay hối hả của nước Nhật.Anh - Takahashi Ren, "đứa con cưng" của bóng đá xứ sở mặt trời mọc, tiền vệ tài hoa của một câu lạc bộ danh tiếng tại J-League. Trên sân cỏ, anh là biểu tượng của sự kiêu hãnh với những đường kiến tạo sắc lẹm. Nhưng khi cởi bỏ chiếc áo số 10, Ren chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, gồng mình dưới áp lực của kỳ vọng và những chỉ trích tàn nhẫn từ dư luận mỗi khi đội bóng thất bại. Anh cô đơn ngay trên chính quê hương mình.Tuệ An, một nữ kỹ sư công nghệ người Việt sang Nhật với hành trang là sự kiên cường và những hoài bão trẻ tuổi. Cuộc sống của cô gói gọn trong những dòng code khô khan, những bản thiết kế dày đặc lỗi và những giờ tăng ca đến tận đêm muộn. Giữa lòng Yokohama rực rỡ, Tuệ An giấu nỗi nhớ nhà vào sau nụ cười nhạt và những hộp cơm tiện lợi mua vội ở cửa hàng tiện ích.Họ tình cờ chạm mặt tại Komorebi vào một tối mưa tầm tã.Chẳng có tiếng hò reo của hàng vạn khán giả, cũng không có những con số kỹ thuật nhức đầu. Chỉ có mùi thơm nồng của bát mì Ramen, tiếng mưa rơi đều trên mái hiên và sự đồng điệu của hai trái tim đang khao khát một chỗ dựa. Anh tìm thấy ở cô sự chân thành không toan tính, cô tìm thấy ở anh một bờ vai bình yên giữa đất khách quê người."Giữa một nước Nhật kỷ luật và lạnh lùng, em là bàn thắng duy nhất khiến anh muốn dừng lại"…
Title: Bedfellows Author: NJ Coffee Queen Link: https://www.fanfiction.net/s/9484047/1/BedfellowsTranslator: Pumpkin Link: https://www.wattpad.com/user/HannahGrangerMalfoySummany:Cách duy nhất để họ có thể ngủ là ở cùng giường nhau.…