thời gian ( atsumina ) akb48
Truyện dựa trên trí tưởng tượng của au, nếu sai xót hãy cmt góp ý cho au nhé…
Truyện dựa trên trí tưởng tượng của au, nếu sai xót hãy cmt góp ý cho au nhé…
Lưu Vân:"Huynh biết không, huynh là điều tuyệt diệu nhất trên cõi đời. Huynh là mây trên trời, phiêu lãng vô định, huynh là ánh nắng ấm áp dịu êm, sưởi ấm trái tim muội, huynh là gió, muội không tài nào nắm bắt, huynh là mưa, sẽ trôi vụt qua kẽ tay. Huynh là trăng sáng, là muôn ngàn tinh tú lấp lánh trên trời cao, là tiếng huyền cầm trầm luân của muôn kiếp nhân sinh, là phép màu, thế gian này nhờ có huynh mà trở nên tươi đẹp."Vương Hiểu:"Ngươi hỏi ta tại sao yêu nàng, vấn đề này ta chưa từng nghiền ngẫm. Vân Nhi từng cảm ơn ta vì đã không xuất hiện quá sớm, không quá muộn mà rất đúng thời điểm, chính nàng cũng vậy. Vương Thiên Hàn ta trước giờ luôn cậy tài khinh người, đối với chuyện nhi nữ thường tình không hề coi trọng, tự cho rằng mình đối với ái tình đã đủ thông tuệ. Nhưng chỉ đến khi gặp Vân Nhi ta mới biết thế nào là chân chính yêu một người.""Ngươi nói đúng, nàng quả thật tầm thường, không xinh đẹp, lại vô cùng ngốc nghếch. Thế nhưng xung quanh ta đã quá nhiều những nữ nhân thông minh xinh đẹp, nụ cười của họ không làm ta rung động, sự thông minh của họ cũng chẳng khiến ta cao hứng. Chỉ khi ở bên nàng, thế giới của ta mới trở nên chân thực. Nàng rất vụng về, nhưng sự vụng về của nàng vô cùng đáng yêu. Nàng rất bướng bỉnh, rất ngang ngược nhưng ta lại càng muốn khuất phục nàng. Nàng rất thích lo chuyện bao đồng, đôi khi vì người khác mà không màng an nguy bản thân, ta lại chấp nhận thay nàng gánh vác. Nàng rất đơn thuần, rất lương thiện, kể từ khi quen biết nàng ta cảm thấy những mưu mô chước quỷ chốn tu…
Đầu thu, từng tia nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào phòng học sạch sẽ.Chu Noãn ngồi trước đàn piano, hai tay nhảy múa trên phím đàn, tại chỗ ngồi, các bạn nhỏ đang ngồi ngay ngắn, nhìn cô không chớp mắt.Khúc nhạc kết thúc, Chu Noãn dừng lại rời khỏi đàn, nhìn các bạn nhỏ, mỉm cười nhẹ nhàng hỏi: "Có hay không?""Hay ạ!" Bọn nhỏ ngây thơ đồng thanh trả lời.Một cậu bé có đôi mắt to, giơ tay lên, hô: "Cô giáo Chu ơi!""Ơi? Sao vậy em." Chu Noãn nhìn cậu bé hỏiCậu bé từ chỗ ngồi đứng lên, đi đến trước mặt Chu Noãn, kéo tay cô, để thuận tiện nghe cậu bé nói, Chu Noãn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng cậu bé.Sắc mặt cậu bé có phần trắng bệch, trên trán đổ mồ hôi.Chu Noãn thấy sắc mặt cậu bé không được tốt, đưa tay lên sờ trán em, nóng hầm hập, cô vội hỏi: "Vương Tử Khiêm, em có chỗ nào không thoải mái sao, nói cho cô Chu biết.""Em khó chịu...... Chỗ nào cũng khó chịu......" Cậu bé cúi đầu nóiChu Noãn thấy thế vội vàng ôm lấy cậu bé, nhìn các bạn nhỏ khác trong lớp nói: "Các em, bạn Vương Tử Khiêm có thể đã bị bệnh, cô giáo Chu dẫn bạn ấy đi gặp bác sĩ, các em ngoan ngoãn ngồi chờ một lát, có được không?"Các bạn nhỏ nhu thuận gật đầu, nói: "Được ạ~"Đi ra khỏi lớp, Chu Noãn lo lắng, chạy chậm đến cửa lớp bên cạnh, vẫy tay với thầy Trương bên trong, nhỏ giọng nói: "Thầy Trương."Trương Tuần nhìn thấy là Chu Noãn, đi tới, thấy cậu bé trong lòng cô, hỏi: "Vương Tử Khiêm bị sao vậy?""Chưa rõ lắm, vào học vẫn còn khỏe, vừa rồi mới nói với tôi là khó chịu, tôi sờ vào trán cậu bé, có vẻ phát số…
Chốn thanh lâu kẻ đến người đi.Hoạ hoằn mọi thứ chỉ là tạm bợ.P/s: mô tả truyện hỏng liên quan, tại Na muốn ghi vậy hoi.…
Ai cũng nhận ra tình cảm mà tôi dành cho cậu, duy chỉ có cậu là nhắm mắt làm ngơ.…
Cặp : Jaki [Top] x Violet [Bot]Lưu ý : Không thích cặp được nói trên thì phiền không vào truyện bình luận đục thuyền trên. Nếu nó là Notp thì fic này không dành cho bạn.- Lệch Nguyên Tác.- My Alternaltive Universe.- OOC - Oc.…
Tớ là gai con hơn 1 năm nay rồi, nhưng giờ mới có thời gian để viết lại những cảm nghĩ của mình về mọi thứ của chương trình này.…
Tên truyện: [Trọng Sinh] Sợ YêuTác giả: Hường NguyễnThể loại: Ngôn tình Truyện cố yếu tố 16+"Jisoo, tôi biết là em rất hận tôi nhưng đứa con trong bụng Yerin là cháu gái của em, sao em lại có thể tàn nhẫn giết chết nó""Em..em không có""Còn chối hả? Chính cô đã hại Yerin và đứa con của tôi, Kim Jisoo tôi sẽ không tha thứ cho cô"ChangMin.. anh.."---Anh và cô đã ở bên nhau 6 năm.Nhưng lúc anh buồn, anh gục ngã người bên cạnh anh luôn là cô.Nhưng cái mà cô nhận được sau sáu năm chỉ là thiệp cưới của anh và người chị gái sinh đôi của cô.Anh nói rằng yêu cô là do nhầm lẫn bởi vì người anh yêu luôn luôn là chị cô.Mẹ anh yêu quý cô mà ghét bỏ chị gái cô và anh bên nhau, anh nghĩ do cô đứng sau.Đứa con mà anh và chị gái cô có anh nghĩ là do cô giết.Bên nhau 6 năm nhưng cuối cùng anh cũng không hiểu gì về cô.Cô hận người đàn ông đó, hận bản thân đã ngốc nghếch tin vào tình yêu của anh.Bên nhau những sáu năm, anh cuối cùng vẫn không hiểu gì về cô.Đêm mưa hôm đó, để trả thù cho cái thai trong bụng chị gái cô, anh tự mình lái xe đâm chết cô.Anh không biết rằng cái thai đó không phải của anh.Anh không biết rằng người năm đó cứu anh khỏi ngọn lửa chính là cô.Đưa cô đến bệnh viện, anh nhẫn tâm ép cô đóng dấu vào đơn hiến tủy. Đáng lẽ cô có thể được cứu..…
Không phải tất cả năm người họ đều là con người.CORTIS đến Tokyo cho một tuần biểu diễn, mang theo lịch trình dày đặc và những kỳ vọng quen thuộc. Nhưng ngay từ đêm đầu tiên trong khách sạn, mọi thứ đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.Những đoạn camera ghi lại cảnh một người xuất hiện ở hai nơi cùng lúc. Những cuộc trò chuyện mà không ai nhớ mình đã nói. Và cảm giác... có ai đó đang nhìn, ngay cả khi chỉ có năm người trong phòng.Một thứ gì đó đang ở cùng họ.Nó quan sát. Nó bắt chước. Nó học cách trở thành con người.Và khi sự giống nhau trở nên hoàn hảo...sẽ không ai còn biết ai là thật.…
Cre: Phiên Nhi Liêu ( PhiuPhiu)Editor: @MinnChaengNhân vật: Phác Thái Anh x Kim Trân NiPark Chaeyoung: Phác Thái AnhKim Jennie: Kim Trân Ni???? Khương Tử Nha dùng lưỡi thẳng câu cá , Kim Trân Ni dùng ánh mắt câu nhân . Cho đến cuối cùng nếu đem lên bàn cân so sánh , không biết được rằng con cá ngày đó so với Thái Anh ngày nay , ai mới thật sự là ngốc nghếch hơn ai ? ???? Cá cắn câu biết đâu mà gỡ , chim vào lồng biết thuở nào ra ?…
Hán Việt: Pháo hôi giả thiếu gia trọng sinh hậu kinh ngốc liễuTác giả: Trĩ ĐườngSố chương: 114 + 6 PNTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng edit: Đang bò nha ~~~Nguồn raw: Tấn GiangNguồn convert: wikisach.netLink convert: https://truyenwikidich.net/truyen/phao-hoi-gia-thieu-gia-trong-sinh-sau-so-YL77WVS4CFmjvc25Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Kim bài đề cử 🥇, 1v1, Thật giả thiếu giaCP: Phó Kim Tiêu (công) ❤️ Giản Tinh Tuế (thụ)‼️ BẢN EDIT CHỈ CÓ THỂ ĐÚNG TẦM 70 - 80%. HÃY CÂN NHẮC THẬT KỸ TRƯỚC KHI ĐỌC ‼️…
📣 một bản remake của 'The greatest beauty of the Black' mình vẫn để truyện gốc ở acc cũ và acc mới, mọi người có thể tìm đọc nếu muốn.📌 dự định hiện tại của Catherine là drop luôn truyện gốc, cốt truyện mới có thể sẽ thay đổi từ 60% đến 100%. Bản thân tác giả muốn viết lại chẳng qua là đã chán cốt truyện cũ nên muốn đổi mới một tí cho niềm vui cá nhân thôi, nếu các độc giả thấy hay thì ủng hộ ad nha😘😘😘W: lệch nguyên tác…
Tên gốc: 极夜不见日光 ( Cực dạ bất kiến nhật quang )Tác giả: 失眠枕头 Thất Miên Chẩm Đầu Số chương: 53Nguồn convert: DufengyuTình trạng edit: Đang lết dần lết mònThể loại: đam mỹ, nguyên sang, hiện đại, tình cảm, 1x1, lữ hành. Hongkong u ám lạnh lùng công x Tây Tạng ngốc nghếch vì yêu dễ tổn thương thụ Năm đó, Lương Dứu 20 tuổi. Lần đầu trong đời cậu nhìn thấy mặt trời mọc trên đỉnh Namcha Barwa. Cậu không thể leo lên núi, chỉ đứng trên đài quan sát dọc quốc lộ 318 từ xa ngước nhìn đỉnh núi treo lơ lửng trên bầu trời.Cậu vẫn nhớ rất rõ lúc đó là ngày 29 tháng 9 năm 2023 Sở dĩ nhớ rõ đến vậy, là vì hôm đó cậu thấy được khoảnh khắc mặt trời vừa chạm đỉnh núi.Đó là một loại vận may hiếm có.Cậu đem điều đó kể lại cho Trần Tông Mân, anh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.Trần Tông Mân nói với cậu rằng có lẽ vận may tạo nên sự trùng hợp, mà cũng có khi chính sự trùng hợp lại mang vận may đến.Cũng vào ngày 29 tháng 9 năm 2023, Trần Tông Mân đặt chân lên đỉnh núi tuyết của quần đảo Lofoten ở Na Uy. Anh cũng nhìn thấy mặt trời mọc.Có lẽ hôm ấy, hai người họ đã nhìn thấy cùng một vầng sáng chói lọi."Đã từng có một ngày, dù cách nhau ngàn cây số, cách biển trời của hai quốc gia, cách thời gian, cách những tầng mây che lấp đôi mắt; dù đứng trong hai trận gió tuyết khác nhau... ánh nhìn của chúng ta vẫn gặp nhau tại một mặt trời.Khi em nhìn thấy ánh vàng phủ lên trên đỉnh núi, có lẽ nó cũng đang ló dạng ở đường chân trời nơi anh đứng.Đó là một loại may mắn. Chúng ta cùng…
vô đọc rồi sẽ biết. nếu thấy hay thì hãy giới thiệu thêm với mọi người cho tôi, nếu ko thấy hay thì góp ý nhẹ nhàng ko to6. cảm ơn.…
Kẻ không có tình thương khi có lại chẳng mong cầu gì khác ngoài việc muốn giữ lấy người mình thương. Nhưng đời chẳng cho phép cậu thiếu niên ấy vì cô mà hy sinh tại chiến trường khóc liệt ấy, cứ ngỡ có thể ở cạnh nhau nhưng rồi người lại vì cô mà mất cô vì thế mà mang trong mình nổi trầm khuất và đầy sự đau thương để rồi lại muốn đi theo người nhưng bỗng người lại trở về làm cho cô vui mừng khôn xiết…
Tác phẩm gốc: Like brothersTác giả: ColubrinaDịch và Beta: Jannie (cùng sự hỗ trợ của ChatGPT)Tiến độ: Full (35: 64 + NT)Lịch up: Vào Fb mình xem lịch và thông báo nheCre pic: Pin # Transfic. Dramione # Harry & DracoJan làm phi lợi nhuận và chủ yếu cho bản thân sưu tầm nên nếu có bất cứ phản ánh gì từ tác giả Jan sẽ tháo fic xuống ngay.Mở đầu:Minerva McGonagall nhìn cặp đôi trẻ đứng trong văn phòng mình. Suốt mấy ngày nay, cô vùi đầu chuẩn bị cho Tiệc Halloween, sự kiện rắc rối nhất năm, luôn kết thúc bằng ngộ độc rượu, học sinh bị lôi ra khỏi bụi cây, và ít nhất một vụ ẩu đả. Đây là buổi lễ mà cô ghét nhất trong năm học, nhưng Dumbledore thì cứ khăng khăng giữ lại, miệng thì rao giảng nào là Samhain, truyền thống, với niềm vui. Một buổi tiệc mà chủ yếu xoay quanh kẹo và rượu lậu thì liên quan gì tới lễ hội mùa màng hay sự xuất hiện của Thần Sừng kia chứ? McGonagall chịu, chẳng hiểu nổi. Mỗi lần cô gợi ý thêm chút kiến thức lịch sử vào chương trình học, thì lại bị gạt phắt đi.Cô cứ tưởng Halloween năm nay sẽ là thử thách lớn nhất trong tuần và đang thầm cảm ơn bất cứ vị thần cổ xưa nào còn lắng nghe vì ít ra lũ Marauders cũng đã tốt nghiệp, nên năm nay sẽ yên ổn hơn đôi chút. Nhưng khi nhìn thấy hai đứa trẻ trước mặt, quần áo nhuốm máu, McGonagall biết chắc Halloween và lũ học sinh xỉn rượu sẽ chẳng là gì so với chuyện này.Cô bé kia thì bê bết bùn đất, khói bụi, và máu. Còn cậu bé, da trắng bệch, nét mặt sắc lạnh, rõ ràng là một Malfoy, dù hiện tại chẳng có Malfoy nào ở độ tuổi đó. Một vết cắt trên má đang ch…
Shintarou, Shintarou... Tôi nhẩm lên tên gọi của em, dáng vẻ hiện tại của tôi như một tên nghiện và em tựa như chất kích thích, em khiến tôi khao khát, đê mê, lưu luyến. Em yêu của tôi ơi, tôi muốn khắc sâu hình ảnh của em trong hồn tôi, tôi muốn ghi nhớ hình ảnh của em mãi mãi không quên, tôi muốn giam cầm em, trói buộc em để giữ em lại cho riêng mình, tôi muốn hòa làm một với em. Giữa linh hồn và thể xác. Mãi cho đến sau này tôi vẫn không quên được mình đã từng yêu một người nhiều như thế.--Đồng nhân KnB Char: Atsushi Murasakibara x Shintarou Midorima HE, không ngược…
Tác giả: Uyển Nhược Kinh NiênNguồn: www.365xs.org, mongthuycungs2.wordpress.comConverter: TojikachanThể loại: Hiện đại, đồng nhân InuyashaEditor: TojikachanSố chương: 43 + 2 PN Giới thiệu:Khoảng cách xa nhất trên thế giới, không phải sống hay chết.Mà là tưởng đã gả cho một phu Yếu Ớt dễ tính, đứng ở trước mặt hắn, lại không biết hắn có thuộc tính S.(Tojikachan: Thuộc tính S: S là chữ viết tắt của Sadism, chỉ những người có thói quen tàn bạo)Sau khi thành thân, Asai Yui tự cho là thắng lợi, kỳ thật đã sớm bị 'lừa' đủ kiểu một vòng.Sự thật chứng minh, gả cho một phu Yếu Ớt, cứ nghĩ sẽ đơn giản sống đến hết đời, không nghĩ tới cuộc sống lại như một vở hài kịch vừa mới bắt đầu.Bỗng nhiên quay đầu, nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ... Nhất định sẽ giả vờ như không phát hiện.Bài này có mô tuýp khá cũ, đơn giản mà nói, đây là chuyện một cô bé ngốc nghếch nhảy vào trong bát Boss bụng đen.Các từ mấu chốt: Asai Yui ┃ Phối hợp diễn: Naraku, Hitomi Kagewaki ┃ cái khác: năm nay, chúng ta không thể quên được mối tình đầu.…
Đây là một câu chuyện được viết lên bởi một con đuỹ sida về cả giao tiếp và từ ngữ=)))…
Văn án:Xuyên vào sách, trở thành nhân vật từng ngược đãi nam chính, cuối cùng bị nam chính ngược chết, còn phải lấy được "Ấp Giới Đồ" mới có thể trở về? Dạ Mộc nói nàng không có thời gian chơi đùa, đã bị một quyển sách kéo vào đây, chi bằng giết chết nam chính, làm thế giới sụp đổ để thoát ra! Nhưng khi nhìn thấy thiếu niên gầy guộc trước mắt, giữa chân mày lại tràn đầy kiên nghị, nàng không đành lòng hạ thủ... Được rồi, nàng bị khí thế vương bá của nam chính chấn trụ! Làm sao đây? Nuôi lớn nam chính, nhờ hắn đi tìm "Ấp Giới Đồ" giúp mình? Ý tưởng này không tệ! Nhưng càng nuôi, nam chính dường như càng lệch lạc! Nữ chính nước mắt rơi đầy mặt, chẳng phải là minh quân chính trực sao? Nàng có thể nuôi lại từ đầu không?…