Phu xướng phu tùy gianghồ,chủcông,sinh tử,ấmáp,chủngđiền,1×1,HE
…
happy engding…
Từ chap 1 - 12 là bản dịch của bạn Cà Phê Mật. Nguồn: https://thanhxuancung.wordpress.com/Anh không phải người tốt - Trừu Phong Đích Mạc HềTóm tắt: Mong muốn lớn nhất của An Na chính là biến Ôn Nhược Hà thành một playboy, cứ thử nghĩ đi, trong đêm tối nhận được một cuộc gọi từ anh. Một người đàn ông với giọng nói tình cảm và trầm ấm có một chút gấp gáp: “Tối nay anh không về đâu.” Ui, thật là hạnh phúc biết chừng nào.Tuy nhiên, sự thật lai là như thế này… đêm nào cũng như đêm nào, Ôn Nhược Hà trông rất đẹp trai mặc một chiếc tạp dề bước ra từ nhà bếp, thấy cô đang định ra khỏi cửa, thì nói với giọng cực kì buồn bã: “Anna, em định ra ngoài sao? Cơm anh nấu cũng được lắm mà.”………..Đây là sự thật của ông mày đấy!…
...Một câu chuyện tình nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng ẩn chứa bao ý nghĩa...…
Author: DétSummary: Đôi bạn trẻ yêu nhau đến trọn đời, kể cả khi đã sang bên kia thế giới....Rating: PG-13Spoiler:"Nếu như sau này em không còn bên anh nữa, anh hãy quên em đi, anh nhé.""Không sao đâu, anh đến với em đây. Hãy đợi anh nhé."Category: Angst, tragedy, HE(?)A/N: Lúc viết mình cũng không rõ nên để tag HE hay SE nữa, nhưng với mình thì nó là HE, vậy nên mình để dấu (?) cho tùy mỗi bạn tự suy diễn ha... Lúc đầu mình định viết cho một cặp mình ship cơ nhưng tụi chẻ đang có vẻ high nên là mình không viết nữa :> …
xuyên ko và vô tình có được đôi mắt hiếm nhất…
🌸Tác giả: Minh Yên🌸Thể loại: Cung đấu, Ngôn tình cổ đại, Cung đình hầu tước, ...🌸Tình trạng: Hoàn Convert‼️🌸Giới thiệu truyện:Phương Tử La vốn là người hiện đại, ngày ngày chìm trong guồng quay công việc vô tận, sống cuộc đời của một kẻ bị thời gian thúc ép đến mức chẳng còn hơi sức để cảm nhận niềm vui. Sau nhiều tháng ngày làm việc quần quật, nàng mới có được một ngày nghỉ hiếm hoi, chỉ mong được ngủ một giấc thật dài để bù lại những mệt mỏi chất chồng. Nào ngờ, khi mở mắt tỉnh dậy, thế giới quen thuộc đã biến mất.Trước mắt nàng là một vương triều phong kiến xa lạ, nơi quyền lực được xây bằng máu và mạng người chẳng đáng giá bằng một câu nói của bậc đế vương.…
Thịnh vân thư trăm triệu không nghĩ tới, mới vừa xuyên qua đến hậu cung, nàng liền thành tân vào cung tú nữ.Thiên hạ to lớn, hay là vương thổ, trốn là trốn không thoát đâu, chi bằng bàng thượng hoàng thượng làm sự nghiệp.Tưởng làm giàu, trước lót đường, chủ đánh một cái ùn ùn không dứt kịch bản.Tinh diệu xảo ngộ, nhẹ phẩy đào nhan, từ đây bạo quân đối nàng ân sủng có thêm.Hậu cung phi tần nổ tung nồi, từ trước đến nay lấy quốc sự làm trọng bạo quân, thế nhưng ngày ngày sủng nàng.Tưởng tranh sủng, đấu không lại.Tưởng vu oan, phản bị hại.Thịnh vân thư khi thì hồn nhiên, khi thì kiều mị, có khi còn sẽ làm bộ nhu nhược.Càng là như thế, bạo quân đối nàng càng là tràn ngập tò mò, ham muốn chinh phục càng thêm mãnh liệt.Nàng cười, hắn truy, hắn có chạy đằng trời.Phàm là thịnh vân thư muốn, nhất định có thể được đến, mặc kệ là người, vẫn là tâm.Thâm cung bên trong, thịnh vân thư một đường trí đấu, từ sủng phi đến thống ngự hậu cung.Bạo quân: Nguyên lai trẫm có thể cam tâm tình nguyện sủng ái nàng cả đời.…
Cô được yêu thương. Được trao cơ hội. Được gọi bằng hai tiếng "công chúa" dù chẳng có vương miện nào trên đầu. Nhưng tình yêu càng lớn, gánh nặng càng nhiều. Và đôi khi, chính những điều tốt đẹp nhất lại khiến người ta sợ mình không đủ xứng đáng.Đây là câu chuyện về một cô gái được yêu đến mức tự áp lực bản thân phải trở nên hoàn hảo.Về một tình yêu không ràng buộc, nhưng đủ mạnh để làm người ta day dứt cả đời.…
Tác giả: Tử Yên.Thể loại: xuyên không, cung đình, giang hồ, hài, cường nam, cường nữ.~~Văn án~~Nàng, hiện tại là sinh viên ngành dược, xuyên qua lại là một cái phế công chúa của Thanh quốc, người người ghét bỏ, ngay cả hoàng huynh cũng không thèm nhìn mặt. Bất quá, từ khi nàng xuyên qua lại làm thay đổi hầu hết thế cục. Chỉ là... biết nói tiếng Anh quốc, hướng dẫn thái giám và cung nữ nhảy hiện đại mang phong cách Hàn quốc, còn dựng nên một cái Soái ca lầu,... Chàng, Vương gia Sở quốc, lạnh lùng cao ngạo, từ nhỏ vốn đã không thích gần nữ nhân, lại bị nàng hết lần này đến lần khác cho ăn dấm chua. Nàng nghĩ nàng là ai? Chỉ là một cái phế công chúa mà dám lợi dụng lòng thương hại của ta? Lại dám ăn trộm đậu hũ của các nam nhân khác? Hảo! Hảo! Để xem ta trị tội nàng như thế nào.Phi tử sao? Đừng tưởng bổn công chúa dễ bắt nạt, ta đạp a~ đạp.Hoành huynh sao? Huynh mới là người không có đầu óc, tin đám phi tử ngực to óc nhỏ đó hơn cả ta.Vương gia sao? Chỉ là một cái Vương gia thôi mà! Lão mẫu ta còn không sợ, sao lại phải sợ ngươi?Tiểu Bảo Bối, ngoan a~ ngươi theo nương không thiệt thòi đâu. Kiếm cho nương ít bạc, một ngày ba bữa nương lo hết!…