[Dreamcatcher] Gypsophila
Một chiếc collection sến sến.…
Một chiếc collection sến sến.…
11h30 phút. Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất.Tường Vy chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang. Đứng dưới khoảng sân rộng, cô gái nhỏ nheo mắt nhìn bầu trời trong xanh nắng vàng. Đất nước Việt nam mà cô chỉ được nghe trong mỗi câu chuyện mẹ thường kể vào buổi tối trước khi đi ngủ. Trong cuốn nhật kí mà cô vô tìm được trong ngăn kéo bí mật. Hiện nó vẫn được cô giữ kín làm một vật sở hữu riêng trong túi hành lý luôn mang theo bên mình.Năm nay sinh nhật 17 tuổi, cô gái nhỏ đã có một hành động liều lĩnh, dám xách hành lý lên máy bay đi du lịch một mình, thực hiện ước mơ đã ấp ủ khát khao từ lâu. Lá thư cẩn thận để lại chắc chắn người thân trong nhà đã phát hiện ra được. Có lẽ, giờ này bố cô đang nổi trận lôi đình, sai người đi tìm kiếm cô. Mong sao thời gian đủ lâu để cô có thể thăm thú khắp nơi. Và biết đâu trên đường đi vô tình có thể gặp được...người đàn ông ấy. Mong sao.…
Rảnh việc thì viết Mọi người nhớ bình luận đó nhe…
Bản gốc từ nhiều nguồn khác cmn nhau nên Ad sẽ tag tên tác giả trong mỗi chap nhé !…
(Dựa trên hình tượng về người Hải dương - Gypsies(Gypsy) có thật. Bối cảnh pha tạp không rõ ràng, nên không tái hiện đúng lịch sử đâu nha)- Em là ai?Trong một thoáng, chỉ lướt qua. Chợ sầm uất náo nhiệt, những cô gái mặc xường xám, áo dài, váy tây, những quý ông và quý bà...một thời hỗn loạn đầy đen tối của Sài Gòn - như là Thượng Hải, Mọi cảnh tượng đều như bao phủ bởi thước phim đen trắng, giãy giụa cùng cực trong những điều cũ rích.Đã gần chục năm qua.Tôi là kẻ ghi lại những khoảnh khắc đầy biến động của Sài Gòn, có lúc là cả Thượng Hải.Trong khoảnh khắc nhanh chóng vánh trên con phố, hàng tơ lụa vượt biển tới đây bày bán đang ngả trong gió - nơi mà tôi đang cố lưu nó trong bức tranh của tôi - cơn gió thổi tung bay những thước vải yếu đuối. Mười năm qua, đã không thể quên, mười năm qua, đã không thể bỏ nó đi khỏi trí óc bị ám ảnh, hôm nay - đã không thể nhầm lẫn: Nếu như tôi đã thấy điều lướt qua khoảnh khắc ấy? Chỉ mỗi đôi mắt, phần còn lại của gương mặt đều bị sự yếu đuối của những thứ xung quanh - sự gập ghềnh của thước lụa bị tôi cho là yếu đuối ấy che giấu. Tôi đứng bất động như thời gian ngừng trôi, khoảnh khắc ấy: Tôi đã thấy em. Tôi chắc chắn, tôi đã thấy em, đôi mắt ấy không thể là ai khác, chính em - một Gypsies tôi gặp 10 năm trước.…