[𝙻𝚎𝚟 𝚇 𝚁𝚎𝚊𝚍𝚎𝚛] Phương pháp chăm sóc mèo Nga.
Chị... đừng rời đi, có được không? Dù cố gắng nhưng cuối cùng cậu vẫn chẳng nói được lời từ tận đáy lòng này.☻︎ 𝕄𝕚𝕥𝕤𝕦𝕜𝕚 ☻︎…
Chị... đừng rời đi, có được không? Dù cố gắng nhưng cuối cùng cậu vẫn chẳng nói được lời từ tận đáy lòng này.☻︎ 𝕄𝕚𝕥𝕤𝕦𝕜𝕚 ☻︎…
truyện sếch dựa trên gêm sếch…
Đông tàn, Xuân đến. Ấy nhưng, ngay trong chính mùa Đông lạnh lẽo khắc nghiệt mà tưởng chừng ai cũng muốn qua đi ấy... Lại mắc kẹt một mùa Xuân.-----• Full | 26.5.26 - 1.6.26 •• Đây là fanfic, các chi tiết trong fic trừ tuyến nhân vật không liên quan đến cốt truyện của [Genshin Impact].-----Written by @yurim_129…
"Abraxas." Cái tên từ từ thoát ra khỏi miệng anh đủ để khiến bụng tôi chao đảo. Chắc chắn, tôi không - không thể nào - "Hiện tại là năm nào?""1944," anh ấy trả lời sau một lúc dừng lại, đưa đũa phép về phía mình và bước ra khỏi tôi. Các đường nét của anh thả lỏng dần ra và tôi có thể thở đều hơn. "Bỏ cây đũa phép xuống đi Malfoy bé bỏng. Tôi không có ý định làm hại cháu gái của Abraxas. "bản gốc thuộc về @everlovingdeer. bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Đừng tin vào ứng dụng hẹn hò!-----• Full | 5.6.26 - 30.6.26 •• Đây là fanfic, các chi tiết trong fic trừ tuyến nhân vật không liên quan đến cốt truyện của [Genshin Impact].-----Written by @yurim_129…
The Doctor yêu lấy cơ thể lẫn tâm hồn em.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
Cái này me viết để dành cho mấy bồ nào thích đọc thì vô nhe Có vài lúc chuyện 18 chút , nếu thích thì me gắn vô Hơi nhảm =)))Me chưa có thời gian cụ thể để đăng lúc nào nên , chừng nào rãnh thì me sẽ ra cảm ơn nhìu…
"..thân thêm chút nữa.."!!MAYBE OOC!!…
Nhẹ.Là nhẹ lòng khi nói ra tình cảm của bản thân.Đôi khi đó là lời nhẹ nhàng từ chối.Cũng có thể là sự nhẹ nhõm khi buông được thứ tình cảm viển vông chẳng thể nào có được.Dẫu sao, hãy cứ để mọi thứ nhẹ thôi, để chẳng điều gì khiến bản thân nặng nề, vướng bận, để không để tâm trạng nặng trĩu âu phiền rồi tuôn thành nước mắt.…
hắn nhớ, rồi lại chẳng nhớ…
Vẫn là một series các oneshot như trước đó nhưng lấy bối cảnh trong ThamePo Heart that skip a beat nhé mọi người.…
Câu chuyện của NutHong ở nhiều vũ trụ ✨'love you in every universe.'…
Khi các chàng trai trong One Piece hắc hóa sẽ như thế nào :))Đã hoàn rồi nhaaaaĐây là một Oneshots nước ngoài và được tác giả cho phép bản quyền.Được viết bởi Kittenlove103 và dịch bởi louisshanzNhân vật đều thuộc sở hữu của thánh OdaCác bạn có thể lấy truyện tôi dịch đăng lên đâu đó thì tùy nhưng ghi nguồn đàng hoàng và nói tôi một tiếng giúp với làm ơn.…
cái cách em gọi tên gã…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
thỏ rất mềm mại và đáng yêu, cực kì phù hợp cho việc chữa lành tâm hồn.em cũng mềm mại, đáng yêu như này thì rayne có yêu em không?"có"…
Những màn đấu khẩu qua lại giữa hai người đã sớm bào mòn sự kiên nhẫn của Dylan. Tối nay, trò chơi này buộc phải dừng lại. Được ăn cả, ngã về không.…
viết cho nỗi nhớ còn ngổn ngang, viết cho người thương chưa một lần em chạm tới.…
[Itoshi Sae x Reader]Tác giả: Ellen (@EllenHaz)Nội dung truyện do tôi nghĩ ra toàn bộ. Vui lòng không lấy nội dung!Truyện khá nhạt, ngôn từ không lưu loát. Tất nhiên không tránh khỏi việc bị OOC.Hoàn cảnh nhân vật do tôi tự bịa ra.Lần đầu tôi viết nên sẽ có một vài chỗ ngôn từ hơi kì cục, mong mọi người thông cảm!Chúc mọi người đọc vui vẻ!🎀…