Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•em quay lại trừng mắt với nó khi người kia lại một lần nữa duỗi đôi chân cả mét của mình cọ nhẹ vào cổ chân em dưới gầm bàn. vậy mà tạ hoàng long chỉ nhận lại một nụ cười đến là chói mắt của lê duy lân.rất đểu.'chân dài quá, xin lỗi nhé.'•twoshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
võ đình nam tin rằng mình đã tìm được địa đàng.một nơi không đau, không mất mát, chỉ có sự hiện diện của lê hồ phước thịnh.nhưng càng ở lại, nam càng nhận ra: địa đàng không giữ anh, anh chỉ không cho phép mình rời đi.và có lẽ, điều đau nhất không phải là mất đi một người. mà là sống trong một thế giới được tạo ra chỉ để phủ nhận rằng người ấy đã không còn.…
ầy mô tít khác lắm nha , Lần này Do ta vừa bắt đầu coi lại Luffy nên hứng thú quá điĐọc giải trí là chính, tác giả viết truyện ngu vaicut đừng cho tác giả gạch xây nhà nữa làm ơn! Thể Loại: Đam Mỹ, Phiêu Lưu, Kiếm Sĩ, Hài Hước, HE, Đồng Đội, Phi Thực Tếnhân vật chính: Dylan × Mihawk ( mắt diều hâu) Cao Lương Mĩ Hạnh:)) Tiến Độ: Đang Rahứng thú ghi cho zui nha, zui zẻ hông quạo nèThụ là Ooc do ta nghĩ ra nên sẽ giống nhau Thụ thuộc tip người thích thì làm không thích thì Làm!, bên ngoài cứng rắn bên trong phun tào và cực kì có tính dễ chấp nhận hiện thực, đó là vì sao bị kéo lên tàu của luffy mà coi như không có gì còn đổi nghề nữa Thụ từng Tham gia hiệp Hội ma Pháp ở thế giới cũ và giết Hơn 5 ngàn kiếm sĩ Ở cuộc chiến Bano( bóc phét đừng có tìm) Hình của Thụ Là ảnh bìa, Mà thụ đeo mặt nạ nhen…
truyện pha 1 chút nuthong nữa, trong truyện ngắn nì dylan mỏ không hỗn tính không cục súc mấy đâu ạvì mình tìm hố mà không có nên mình tự đào, tự đẻ tự hưởng ạtruyện viết không hay, nếu được hãy đọc với tâm trạng vui vẻ nhe, lưu ý là lowercase ạ…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•nếu phải viết 100 điều xấu về tình cũ, cường bạch chắc sẽ lết được đến dòng thứ mười một trong khi long hoàng sẽ ngắc ngoải ngay ở dòng thứ ba.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Ngôn Tình cùng LRTC.Văn Án:"Tôi yêu anh/em"-End văn án-Chú ý:-Cốt truyện là của tôi nếu có muốn lấy làm ý tưởng xin hãy hỏi ý kiến-Truyện thuộc loại nhẹ nhàng trong sáng nhưng tôi vẫn để Warning là 13+-Truyện thuộc bộ tuyển tập thể loại hiếm LRTC viết.Author:LRTC(Idyllic)…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống và diễn biến tâm lý của các nhân vật. Nam Dohyon- một cậu bé có tính cách khác lạ so với bạn bè cùng trang lứa và Lee Hangyul người luôn khiến mọi người xung quanh cảm thấy gần gũi và ấm áp. Giữa họ có sự liên kết đặt biệt , cả hai đã nhận ra điều đó và bắt đầu một mối tình " hai thái cực đối nhau ". Đến một ngày cả hai chợt nghi ngờ tình cảm của mình dành cho đối phương, không thể phân biệt giữa "sự thương hại" và " tình yêu". Sợ rằng sẽ gây tổn thương cho nhau nên cả hai quyết định nói lời chia tay. Nhưng từng ngày trôi qua họ vẫn không thể quên được đối phương, muốn quan tâm và yêu nhau hơn. Suy nghĩ và tình cảm đó đã giật họ tỉnh táo lại lần nữa. Vậy giữa họ có tồn tại tình yêu thật sự ?…
Duy Lân không còn muốn lấy xoa đầu làm phần thưởng cho nó, cậu muốn đây trở thành điều hiển nhiên mỗi khi cậu gặp Long.______________________________________________________OneshotNgày viết: 20/02/2026…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập.…
❗SửaAuthor: Vũ Nguyễn"Tuổi mười bảy như mây trời...Trắng muốt, trong veo - mà bay đi lúc nào chẳng biết."Tuổi học trò - cái tuổi mà lòng người mong manh như áng mây đầu hạ, thoắt buồn thoắt vui, vừa chớm nắng đã mưa, vừa cười đấy mà mắt lại hoe hoe. Trong những năm tháng ngây ngô và rộn ràng ấy, có hai cái tên dường như chẳng thể tách rời - Duy Minh, cậu học sinh điềm tĩnh với ánh mắt như giấu cả bầu trời hoàng hôn, và Khánh Duy, chàng trai bướng bỉnh, mang trong mình chút nắng, chút gió và cả một bầu trời mộng mơ chưa kịp đặt tên.Họ gặp nhau dưới mái trường, nơi bảng đen phấn trắng, nơi những lần chạm mắt ngại ngùng lại khiến tim đập nhanh hơn cả giờ kiểm tra toán. Tình bạn của họ bắt đầu từ những điều rất nhỏ - một ánh nhìn thoáng qua, một lần cùng trốn tiết, một trận cười trong sân trường đầy nắng... và rồi dần dần, lớn lên cùng họ là những rung động không tên, những khoảng lặng đầy thơ và cả những bối rối của một thời "chưa đủ lớn nhưng cũng chẳng còn bé"."Áng Mây Tuổi Học Trò" không chỉ là câu chuyện về tình cảm học trò trong veo, mà còn là hành trình hai cậu thiếu niên đi tìm lời giải cho chính trái tim mình - khi tình bạn mỏng manh hoá thành thứ cảm xúc khó gọi tên, khi những dự định tương lai lặng lẽ va vào thực tại mơ hồ.Liệu Duy Minh và Khánh Duy có đủ dũng cảm để giữ lấy nhau giữa những ngã rẽ của cuộc đời? Và liệu tình cảm ấy - như áng mây mùa hạ - có bay đi mất, hay sẽ đọng lại mãi nơi ký ức của tuổi thanh xuân?❗❗LƯU Ý❗❗Nội dung truyện, nhân vật, địa điểm hoàn…