Đại Dịch Zombie
Sở nghiên cứu các loại virus do sơ ý làm mất một con virus nên sảy ra đại dịch 1 Nhòm 4 bốn người may mắn nên biết chuyện và tìm cách sống sót…
Sở nghiên cứu các loại virus do sơ ý làm mất một con virus nên sảy ra đại dịch 1 Nhòm 4 bốn người may mắn nên biết chuyện và tìm cách sống sót…
Đam mê và muóin tự suớng🥱…
Câu chuyện dựa theo một video của Liên Quân Mobile !!!…
Có hai người đó họ yêu xa và........ Đọc đi rồi biết!…
Nếu thời gian quay ngược trở lại anh mong rằng chúng ta chưa bao giờ gặp nhau , để không mang lại cho cuộc đời em nhiều tấn bi kịch đến thế ... Hàn Nhã Nhã , anh cho biết một điều tên tiếng anh của em có nghĩa là 'vũ trụ' đấy .... Hàn Nhã Nhã cả cuộc đời này tôi chỉ cho phép em yêu một mình Dương Ngạo Thiên này....…
Phần mô tả nhờ mọi người viết hộ vậy chứ tui chả biết viết kiểu gì…
Đã bao lâu rồi anh chưa gặp lại cậu? Đóa hoa xuân mới chớm nở liệu có sớm lụi tàn?…
Nếu bạn muốn HE thì truyện này không dành cho bạn.Câu chuyện đến từ góc nhìn của nữ phụ yêu say đắm nam chính...…
Tác giả: Nhất Khuynh Tiếu Tiếu ( truyện tự sáng tác )Chương: Không xác định cụ thể...Thể loại: Ngôn tình, sắc, có sủng có ngược.."Nếu chỉ là thoáng qua hà tất gì phải gặp gỡ....."Mối tình đầu chỉ như một bản ký ức buồn... Lương Duyệt Nhất thề với bản thân rằng nhất định cô sẽ không yêu ai nữaNhưng thực thế gặp anh, dưới sự theo đuổi kiên trì của anh.Liệu rằng, cô có thể vượt qua quá khứ để tìm lại tình yêu cho riêng mình.....…
Tình cảm học đường, là truyện ngắn nhé các ông ❤các ông ủng hộ tôi nhé 🍓…
Tác giả: Hoành Tảo Thiên NhaiDịch giả: Bạch Ngọc ThiênTrấn Tiên Tông, Tông chủ và nhiều trưởng lão đột nhiên gặp nạn, môn phái rơi vào cảnh hỗn loạn.Để khôi phục lại sự ổn định và tránh bị diệt vong, trong lúc tuyệt vọng, đành phải mời tiểu sư thúc đang tu luyện trong cấm địa ra ngoài.Tiểu sư thúc này mới 18 tuổi, căn bản là chưa từng tu luyện gì cả. Ngay lúc tất cả mọi người đang tuyệt vọng thì đột nhiên phát hiện ra mọi lời nói, hành động của Tiểu sư thúc này đều rất hòa hợp với thiên đạo. Nếu làm theo lời hắn nói thì có thể tu luyện rất nhanh chóng và đột phá dễ dàng.Lúc này, bọn họ mới nhận ra, vị Tiểu sư thúc không có chút tu vi này, hóa ra lại là một cao thủ chân chính!Tô Ẩn: Ta vừa nói về việc chăm sóc heo nái sau sinh, tại sao tất cả các ngươi đều đột phá rồi? Thế giới này toàn là thiên tài như vậy sao? Thật đáng sợ quá, ta muốn về nhà ... ta....…
Thể loại: Sư đồ luyến, cưới trước yêu sau, sủng, ngọt Tình trạng: đang raCP chính: Mạc Thiên, Hạ An…
Câu truyền nói về cái cậu cute trước màn hình kia…
Vài phút ngẫu hứng nên viết ra truyện, làn đầu viết, ném đá nhẹ tay. Đa tạ <3…
Có h++ nha mọi người lưu ý h++ hơi nhiềuNgọt sủng, chuyện này do mình sáng tác nếu có gì sai mong các bạn bỏ qua cho và cũng là chuyện đầu tiên mình làm Mong các bạn ủng hộ.…
Cuộc đời hắn từ trước đến nay chỉ có công việc bầu bạn, máu tanh làm niềm vui, phụ nữ làm công cụ thỏa mãn dục vọng. Hắn không biết chữ "yêu" viết như thế nào. Cũng chẳng cần chi có một tình yêu thật lòng khiến hắn rung động. Hắn độc đoán, thâm sâu khó lường. Hắn tàn nhẫn, xem mạng người như cỏ rác. Chỉ cần một cái búng tay, hắn hoàn toàn có thể diệt cả một gia tộc hùng mạnh, đổi trắng thay đen chỉ trong nháy mắt. Nhưng khi gặp được cô, hắn mới hiểu được thế nào gọi là nhất kiến chung tình, mới hiểu được thế nào là nhịp đập trái tim, mới hiểu được thế nào là chấp niệm cuộc đời. Hắn cần cô, hắn yêu cô, hắn muốn giam cầm cô, suốt đời chỉ của riêng hắn. Bởi vì cô là chấp niệm của hắn, là đóa sen trắng thanh thuần của riêng mình hắn!*Lưu ý*Truyện có yếu tố 18+, không khuyến khích các bạn chưa đủ tuổi nha!…
" Anh nuôi em từ nhỏ đến lớn, cuộc đời em do anh quyết định, sống là người của anh, chết cũng phải là ma của anh "" Anh bá đạo, vô sỉ, độc đoán, ngang tàng, nhưng tại sao em vẫn yêu anh mà không thể hận thế này!"Yêu là khổ, có ai biết trước được điều gì....…
Đây là lần đầu tiên tui viết mong mọi người cho ý kiến…
Tiêu Sắt nhập ma, bắt đi Lôi Vô Kiệt nhốt tại bên người câu chuyện ! "Phật không thể độ ta, chỉ có ngươi có thể."Tác giả : 斯莱特林Chưa có sự đồng ý của tác giả xin đừng mang đi đâu !…