Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dưới hiên tây, bóng trăng non gác đầu cành liễu.Hắn ngồi đó, tà áo bào trắng tinh khôi lướt nhẹ trên mặt đất, tay mân mê chén trà đã nguội lạnh từ lâu. Gió đêm lướt qua, mang theo hương hoa quỳnh thoang thoảng, gợi lại bóng hình người ấy - người đã hứa sẽ trở về khi mùa hoa năm ấy nở rộ nhưng rốt cuộc chỉ để lại một lời hẹn ước mỏng manh như sương khói...An Kiến Hạo - Nghiêm Thành Huyền…
1/4 of series chớm, rộ, phai, tàn."thắng triệt, giá như hai ta chưa bao giờ gặp được nhau nhỉ. để ta chẳng cần phải day dứt với mảnh tinh dang dở này."…
Author: DuParing: Khải - Thiên"Sớm hay muộn cũng phải từ bỏ. Nhanh hay chậm cũng phải chia xa. Kéo dài một ngày, dày vò một ngày. Kéo dài một đời, day dứt một đời"…
[Xin chào quý bạn và các vị, chào mừng quý vị và các bạn đến với chuyên mục "Tự kỉ cùng hệ thống"][Tôi là hệ thống mang số hiệu 344 cute hột me, một ngày đẹp giời nọ, chủ thần yêu cầu tôi đi nhận ký chủ. Ban đầu tôi vui ra mặt, lâu nay thất nghiệp trôi nổi ê cả người, nhưng rồi...... tôi vui mừng hơi sớm..... vì ký chủ của tôi là một thím mắc bệnh ATSM lever max! Nghề nghiệp là diễn viên đóng thế, hình như do sơ suất khi diễn mà chết, đúng lúc lại đang cần nhân lực đi diệt Xuyên không giả trái phép. Bả có ước mơ được làm diễn viên chính thức nên trừ lúc đi làm ra, giờ nào giây nào phút nào bả cũng ảo tưởng về tương lai trở thành đệ nhất diễn viên chính sẽ giàu sang phú quý thế nào. Nghe có mắc ói không cơ chứ!!!Chưa bao giờ tôi muốn bỏ nghề như lúc này, thà thất nghiệp một tỷ năm còn hơn là theo hầu bả!!!][Chủ thần!!! Ngài làm ơn đổi ký chủ cho con đi!!!!]"Ê hệ thống, lại tự kỷ à?" Mỗ thiếu nữ nào đó gác chân lên bàn, vừa đọc manga vừa coi phim vừa ngoáy mũi tận hưởng ngày nghỉ hiếm có.[Ừ, tôi tự kỷ là do cô cứ làm tôi khổ tâm đó! Tôi muốn bỏ việc nhưng lương tâm cắn rứt nên giờ này vẫn ở với cô đấy.]"Bớt xạo đê bạn hiền. Lương tâm có răng đâu mà cắn với chả dứt. Rảnh thì tìm cách cho tôi trở thành đệ nhất diễn viên đê!"[...........]Cp: nope:vWarning: Ooc, quăng nhân phẩm cùng tiết tháo cực mạnh, thỉnh click back nếu không nuốt được.Văn án chỉ mang tính chất lừa tình, thỉnh đừng vội tin:))DO NOT REPOST WITHOUT PERMISSION!!!…
Điều tuyệt nhất của chúng taTác giả : Bát Nguyệt Trường AnThể loại : Thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trườngĐộ dài : 65 chương + 1 ngoại truyện______________________________________________________Văn ánKhông phải tình yêu, cũng chẳng phải tình bạn.Mình và cậu ngồi cùng bàn ba năm. Bóng dáng cậu và bụi phấn mờ đan xen vào nhau, đen trắng rõ ràng, vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí mình.Bọn họ hỏi vì sao mình vẫn luôn nhớ cậu rõ ràng đến thế. Mình chỉ nói, không rõ nữa, tất cả mọi thứ giống như cuốn sổ thu chi, tỉ mỉ rõ ràng, không thể sai sót.Mình không nhớ rõ chúng ta đã từng nói với nhau những gì, làm những gì, cũng chẳng còn nhớ rõ là ai đã lén trộm bánh Chocopie của ai nữa.Thế nhưng, mình nhớ rõ cậu.Mình nhớ rõ trong suốt ba năm ấy, dù mình nhìn về hướng nào thì trong ánh mắt vẫn luôn tràn ngập hình bóng cậu.(Thân gửi đến cậu - bạn cùng bàn)…
Mong manh như hạt mưa. Mong manh như sợi tơ hồng đã đứt. Mong manh như nổi nhớ anh ngày đêm. Nhờ mưa mang linh hồn anh trở lại. Nhờ mưa mang chút hơi ấm của anh về đây. Nhờ mưa đưa anh đi đến nơi hạnh phúc…
Kwon Jiyong , ngang bướng , cứng đầu , quậy pháChoi Seung Hyun , đàn anh hoàn hảo , vua đấu võ mồm Dong Young Bae , lùn tịt , hát hay nhưng vờ ko biết hátLee Seung Ri , độ cute thuộc hàng nhất nhì trườngKang Dae Sung , nhân vật xuất hiện vào những lúc méo cần xuất hiện x Đọc zui zẻ xP/s : GTOP là chính nha…
Cây hoa anh đào xưa kia lưu giữ ký ức giữa ta và người, lại lần nữa nở rộ. Những cánh hoa nhẹ nhàng rơi. Người đứng đây, cùng những hồi ức lũ lượt tràn về, nhắc nhở người nhớ về người kia. Dây tơ hồng tưởng chừng như đã đứt, nay bắt đầu bện lại, liệu sẽ có một khởi đầu mới cho hai ta?America có một chuyến du lịch tại Nhật Bản. Hiện tại đang là mùa hoa anh đào nở rộ mạnh mẽ, gợi cho gã nhớ đến một chàng trai phương Đông năm xưa cũng đã từng như vậy. Cũng đã từng nở rộ một cách mạnh mẽ, và cũng nhanh chóng lụi tàn như những cánh hoa kia, một cố nhân gã không bao giờ quên. Đứng tại cây hoa anh đào năm ấy, những hồi ức xưa cũ trỗi dậy, lòng gã không khỏi bồi hồi. Gã nhớ, nhớ những khoảng thời gian cả hai cùng ngồi thưởng trà và ngắm những cánh anh đào bay nhẹ trong gió. Gã đang nhớ tới Empire of Japan.Không biết vì sao mỗi khi những tán anh đào nở rộ, Japan lại tìm tới cây hoa anh đào nọ, đó là một cây hoa đã tồn tại rất lâu rồi. Chẳng rõ nó đã được trồng từ bao giờ, chỉ biết nó đã có ở đó trước khi anh được sinh ra, nhưng nó đem lại cảm giác thật thân thuộc, như thể nó đã đồng hành cùng anh từ lâu vậy. Nhiều lúc Japan cho rằng bản thân mình bị ảo tưởng, vì đôi khi anh lại nghĩ rằng mình đã từng cùng ai đó ngắm những cánh hoa rơi tại cây hoa anh đào kia, cho đến khi một mảnh ký ức chảy ra.…