LCK| Trốn Và Tìm
Người trốn kẻ tìm.Người đau kẻ khóc.…
Người trốn kẻ tìm.Người đau kẻ khóc.…
"tiệm không xăm cho người dưới 18"…
Trần Đăng Dương lúc nào cũng gọi Lê Quang Hùng là đồ phiền phức.Phải rồi, anh là đồ phiền phức.Nhưng đồ phiền phức này đến chết vẫn còn yêu Trần Đăng Dương.---- OOC, ngược tâm.- Mọi tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.…
Đối tượng hẹn hò trên mạng của tôi là nam ??…
Mang tính chất tự viết tự đọc.Bối cảnh, tình cảm, tương tác đều là trí tưởng tượng của tác giả không gắn ghép vào người thật.Mỗi chương một mẫu truyện khác nhau, short fic. H hay không tùy tâm trạng, có H thì sẽ báo:)(…
Warning: Mpreg ‼️ - Truyện là tưởng tượng không áp đặt lên người thật và việc thật -Truyện là chất xám được tham khảo nhưng đừng mang đi cả gốc…
Những vì tinh tú bật cười khúc khích Ở đây có em An và anh Hùng…
cậu ba lê quang hùng nhặt được một thằng hầu...trần đăng dương (top) x lê quang hùng (bottom).tags: romance, fluff, comedy, he.warning: ooc.…
Nhân vật: Trần Minh Hiếu aka HIEUTHUHAI x Lê Quang Hùng aka Quang Hùng MasterDSự dịu dàng và ấm áp của Lê Quang Hùng bên cạnh sự mạnh mẽ và chu đáo của Trần Minh Hiếu làm nên câu chuyện này.Không bao giờ viết H cho 2 nhân vật này, chỉ muốn tập trung diễn tả cảm xúc, diễn biến nội tâm của nhân vật.OOC, tình tiết không đúng với người thật.(Vì cái ảnh bìa mà tôi phải viết truyện để em bé Hùng được em Hiếu cưng nựng kkk)Do not reup!!!…
Trần Đăng Dương không biết vì sao mà rất ghét hội trưởng Trần Minh Hiếu.…
Lê Quang Hùng thích Đặng Thành An mà chẳng dám nói. Chỉ đành đặt cái tâm tư ấy vào từng suy nghĩ, vào từng hành động yêu thương Nhân vật có thật còn truyện thì không.…
Dương Domic đang buồn rầu vì không thành đôi với crush thì tự nhiên có đàn anh khối trên cưa cẩm một cách khó chịuNhiễu sự vô cùng nhưng bỗng một ngày không có thì lại nhớ…
Ở đây chỉ có otp của mình, bạn đọc KHÔNG TOXIC. Nếu bạn không thích otp của mình hay các anh trai có truyện thì làm phiền lướt chứ đừng ở lại, mình không tiếp. Đây chỉ là Fanfic nên chỉ có tên là thật, còn lại đều là giả nên đừng bất ngờ khi thấy mọi tình tiết hay tính cách khác so với đời thực. ****************Đông lạnh, chúng ta đã có nhau ! Thu tan, chúng ta mất nhau vĩnh viễn...****************@Dorisa…
đại minh tinh đang khóc hay đang cười ?…
Người yêu cũ là điều gì đó rất khốn nạn, Huỳnh Hoàng Hùng nhủ thầm. Không đời nào anh lại đi quay lại với tên máu chó đó.Sau khi lảm nhảm với người bạn thân về gu người yêu tương lai, anh chợt nhận ra nó giống hệt thằng bồ cũ.…
Tương truyền rằng:Trên đỉnh Hàn Vân, có một gốc đào ngàn năm, giữa tuyết trắng vẫn nở hoa như mộng.Năm ấy, dưới cánh đào phiêu lãng, hai thiếu niên giao phong, kiếm quang như trăng, ý chí như tuyết.Một người là chưởng môn tương lai của Vô Lượng Sơn - Trần Đăng Dương, kiếm tâm như băng lạnh lẽo, vô tình vô dục.Một người là thiên tài kiếm tu Nguyệt Tịch Cung - Lê Quang Hùng, ánh mắt như vầng trăng non, ôn nhu nhưng kiên định.Bọn họ vốn chỉ nên là hai đường thẳng song song trên con đường tu đạo dài vô tận.Thế nhưng, trận tỉ thí năm ấy đã khiến vận mệnh quấn chặt lấy nhau, không thể tách rời.Ba tháng ước hẹn, mười năm biệt ly.Một kiếm Vô Lượng Kiếp cắt đứt luân hồi, một kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần thắp lên chấp niệm.Trong biển máu mịt mù, giữa cơn mộng ngàn cánh đào, ai vì ai nhập ma, ai vì ai luân hồi bất tận?Chấp niệm một đời, vấn vương mấy kiếp, cuối cùng chỉ còn lại một câu hỏi:"Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn tìm thấy ngươi dưới gốc đào ấy...""Trong áng mây, đàn ai tấu vang nơi xa ngút ngàn""Trăng khuyết tàn, cảnh vật như giấc mơ vụt tan""Trong giấc mơ, vũ khúc dưới hoa, ánh nến lung linh đỏ""Hoa tuyết rơi khắp trời, đã qua bao năm tháng""Biệt ly hay tương phùng cần chi bận tâm, biết có qua kiếp này?""Phong hoa tuyết nguyệt chỉ là đoạn nhân duyên kiếp trước"…
chuyện tình iu của bé sao đỏ gương mẫu và anh học sinh cá biệt…
"Tưởng là xóm nhưng chả là chung cư.."…
trần đăng dương đừng làm lê quang hùng xấu hổ nữa…
Có những sai lầm không thể sửa chữa, có những người một khi buông tay là mãi mãi lạc mất nhau.Em đã từng yêu, từng lựa chọn, từng tin rằng mình sẽ hạnh phúc. Nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ dần rạn nứt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và những điều chẳng thể quay đầu.Đến khi nhận ra đâu mới là người luôn chờ đợi mình, em chỉ có thể bất lực đứng giữa một quãng đời hoang hoải, không còn cơ hội quay lại.Nhưng có đôi khi, số phận lại rộng lượng hơn một chút.Một lần cuối cùng, để yêu anh.…