Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đang tuổi ăn tuổi ngủ thì giờ giang vũ phải xách hành lý sang làm vợ người ta... mà người này nhà nó có gì đó lạ lắm....... sản phẩm này không phải là thuốc, và không có tác dụng thay thế sà cân ma toé, chuẩn bị bộ não ngu l trước khi đọc.lưu ý: mọi chi tiết nó đéo có thật, có thể gây khó chịu với một số người xem, nên là ai không thích thì skip chứ đừng báo cáo! warning‼️: my otp, not real life, no toxic, chỉ là fanfic do 1 đứa mê viết lách nghĩ ra, không áp dụng ngoài đời thực, tuyệt đối không đem linh ta linh tinh, chính quyền túm gáy là die cả lũ... truyện chỉ mang tính chất giải trí, xoa dịu tâm hồn shipdom nói chung, không khuyến khích lấy người thật ra xuyên tạc văn hoá phẩm đồi trụy. ...xin cảm ơn🌺‼️…
Là chị dâu - em chồng, vốn dĩ đã không nên gần nhau.Nhưng trong một mái nhà đầy lễ giáo, nơi một người chịu đựng, một người lặng lẽ quan tâm...Tình cảm ấy vẫn nảy sinh.Để rồi đến cuối cùng, chỉ còn lại một mối tàn duyên không thể gọi tên.…
Ban đầu, họ như nước với lửa. Một người là mũi gai nhọn hoắt chuyên đâm vào lòng địch, một người là dòng nước mát lặng lẽ chữa lành.Nàng quân y ghét cay ghét đắng cái vẻ lạnh lùng, dửng dưng đến mức cực đoan của cô đội phó đội tiên phong giữa cái chiến trường đầy rẫy máu và nước mắt này. Ánh mắt cô ta lúc nào cũng ráo hoảnh, nhìn mạng sống của chính mình như một công cụ tác chiến, lạnh lùng đến đáng sợ.Còn cô đội phó lại căm ghét cái cách nàng quân y luôn mở miệng châm chọc, mỉa mai mỗi khi cô bị thương được khiên vào quân khu. Lần nào nhìn thấy cô máu me đầy mình, nàng ta cũng nhướng mày, buông mấy lời cay nghiệt với nụ cười cợt nhả trên môi như thể đang giễu cợt sự bất bại huyễn hoặc của cô. Họ gặp nhau là có tiếng súng nổ-không phải của địch, mà là của hai cái tôi bướng bỉnh va vào nhau.…
Nàng là công chúa tôn quý của đại quốc Đại Khải, gánh vác sứ mệnh hòa thân mang theo muôn vàn kiêu hãnh sang nước láng giềng Đại Hàn. Ngày đặt chân đến đất khách, hoàng gia Đại Hàn đón mở một vương phủ yên ắng nằm sâu ở phía Nam kinh thành cho hôn sự của nàng. Đáng nói, buổi đại hôn bang giao này lại được tổ chức vô cùng xa hoa, hoành tráng, thậm chí còn lấn lướt cả ngày đại hỷ của Thái tử Đại Hàn năm xưa.Thế nhưng, đằng sau tầng tầng tầng lụa đỏ kiệu hoa rực rỡ ấy lại là một cuộc hôn phối đầy châm biếm: Người nàng gả cho lại là Lục Công Chúa - kẻ bị hoàng đế Đại Hàn ghẻ lạnh, mẫu thân mất sớm. Chỗ dựa duy nhất của Lục Công Chúa là anh trai ruột Tam Hoàng Tử thì đã thành phế nhân, liệt hai chân sau một tai nạn té ngựa đầy ẩn khuất.Biển hồng y rình rang ngày cưới không che giấu được sự thật rằng Lục Công Chúa chỉ là một quân cờ bị đẩy ra làm bình phong chính trị. Chính vì vậy, công chúa Đại Khải nhìn vị Lục Công Chúa ấy bằng nửa con mắt, khinh nàng nhu nhược không có thực quyền, oán nàng làm vấy bẩn danh tiết của mình. Nàng chọn cách lạnh nhạt, xa cách, mặc cho người kia ngày ngày bận rộn chăm sóc người anh trai tàn tật và dùng tấm lòng nhân ái, bao dung để âm thầm giúp đỡ những người nghèo khổ xung quanh phủ phía Nam.Thế nhưng, chính tại góc phủ bình lặng ấy, sự thuần hậu và dịu dàng của Lục Công Chúa lại như vầng trăng sáng, từng chút một sưởi ấm nỗi lòng ly hương của nàng. Sự nhân ái ấy không phải là yếu đuối, mà là dũng khí cao thượng nhất để che chở cho những người th…