Xuyên Không ư ????
Một tác phẩm của TTMT về một người con trai (xênh đẹp) thành một người con gái ( đập trai)…
Một tác phẩm của TTMT về một người con trai (xênh đẹp) thành một người con gái ( đập trai)…
Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên "Lão đại, trong huyệt này sao u ám vậy? Hơi có tà khí nữa đấy, hôm nay ra cửa có coi ngày không?" Trong mộ thất tối đen có vài bóng dáng lấm lem bụi đất di chuyển, trong đó có một người vừa lau mồi hôi vừa chồm nửa người gọi vào trong mộ. "Nhìn nè." Mạnh Phù Dao ngậm cây đèn pin nhỏ trong miệng, hơi quỳ dưới đất, chẳng thèm ngẩn đầu lên, vừa quét đi lớp bụi trên quan tài đá xanh khổng lồ trong mộ vừa nói năng rõ ràng hiếm thấy: "Hôm nay là ngày tốt, thích hợp với nhập liệm, xả tang, di cửu... Cậu xem, di cửu chính là dời quan tài, thật khéo, đều liên quan đến chết cả." Cô là một tên trộm suy cấp chuyên tìm các mộ cổ để ra tay. Khi nhìn thấy viên ngọc thạch quý hiếm kia mọi người đều rêu hò vui mừng. Chỉ có Mạnh Phù Dao như đang bị mất hồn bởi ánh sáng tỏa ra từ những viên trân châu, mát híp lại, miệng lẩm bẩm không ngừng. Nhưng không may một trận động đất đã khiến tất cả bị chôn vùi cùng ngôi mộ kia."Phù Dao." Yến Kinh Trần nhìn nàng chăm chú một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được tiến lên một bước, khẽ nói: "Muội không thể bỏ nhiều thời gian để luyện võ chăm chỉ cho giỏi hơn sao? Năm châu Đại lục chúng ta coi trọng thực lực, một người học võ mà học mãi chẳng đến đâu, trong tương lai sẽ rất khó hành tẩu trong thiên hạ, đi đến nơi nào cũng bị xem thường, muội... không nghĩ tới tương lai mà nỗ lực chút nào sao." Nàng đang xuyên không rồi trong lúc rối bời nàng làm sao chấp nhận được sự thật này. Nhưng vì suy nghĩ nếu quay trở về cô đã là hồn ma rồi nên giờ có c…
PHÚC HẮC CÔNG x NGẠO KIỀU THỤ Thể loại: đam mĩ hiện đại, sinh tử văn, thế giới ngầm, giới giải trí, ngược sủng... Tuyến nhân vật: Cung Tuấn - Trương Triết Hạn, Cao Lãng - tiểu Đinh, dì Trần, lão gia Cung, Lãng Nghệ, Hứa Giả Văn,...Truyện hoàn toàn không liên quan người thật, đây là truyện đam mĩ có H+ nếu ai dị ứng với bất cứ tình tiết nào của truyện mời quay xe... Đây là ship couple không phải only rất cảm ơn.…
giá mà ta thiếp đi một chốctỉnh lại thấy người đang nắm tayphải mà người biết trăm cơn mộngchỉ nhớ người thôi - nhớ rất đầy(Có nhau mà cô đơn - Nguyễn Thiên Ngân)…
- Tác giả: 尔语- Tác phẩm gốc: https://bom.so/8cGtC8- Số chương: ??- Boss Phó Bản☀️ x Pro Player bạo lực🍷©️Bản dịch đã được tác giả cho phép…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Tác giả: Lộc Tam YêuMỹ thực trò chơi trọng độ người yêu thích kiêm thật thiên kim · ô đào một giấc ngủ dậy, thành cái không có tinh thần lực phế sài, nghe xong thân cha thân mụ nói "Chúng ta chỉ có thuyền thuyền một cái thân nữ nhi", bị ném đi mỗi người tránh còn không kịp rác rưởi tinh.Cái gọi là rác rưởi tinh, là chỉ mặt trên tất cả đều là rác rưởi, liền thấp nhất cấp dinh dưỡng dịch đều mua không được, bị lưu đày đến nơi đây cùng cấp với phán tử hình.Mà ô đào nhìn mãn tinh cầu thuần thiên nhiên rau dưa, trái cây, heo dê bò, nhìn nhìn lại mới vừa kích hoạt tiểu toa ăn mỹ thực hệ thống, cùng với đi theo giải khóa món ăn tăng trưởng tinh thần lực, chảy xuống cảm động nước mắt: "Xin hỏi, nơi này là thiên đường sao?"*Rác rưởi tinh thượng, từng vì tinh cầu chinh chiến tứ phương người máy, bị ném ở chỗ này rỉ sắt hư thối; thủ vệ sao trời gặp bị thương nặng thú nhân bị ném ở chỗ này chờ chết; mỹ lệ thiện lương tinh linh bị bẻ gãy cánh tại đây trấn áp.Bọn họ tuyệt vọng, bọn họ thống khổ, bọn họ hãm sâu vũng bùn vô pháp tự cứu.Thẳng đến, mềm lòng thần huề quang mà đến, triều bọn họ vươn một bàn tay, hỏi: "Muốn tới một chén cơm chiên trứng sao?"…
viết cho em trong những này nắng hạ...============thể loại: ngọt, đoản văn, điền văn, lowercasecouple: jaki x gai (vũ trụ siêu nhiên)…
AO3 QT bản ngắn hợp tập.Ta sẽ cố gắng cập nhật, mong các bảo bối đọc xong nếu yêu thích nhớ ủng hộ tác giả trên AO3.Thân thân (≧ヮ≦) 💕…
Là một câu chuyện ngắn mà mình ngẫu hứng viết, nói về những con thiên nga và chú vịt xấu xí, về mặt nước trong và lòng nước sâu thẳm, về sự yên bình và ồn ào.."Cảm xúc của tôi đã truyền đạt đến cho các cậu rồi nhỉ?.."…
Đóa thủy tiên xanh thứ 12 trong vườn hoa Lưu Ly Đường Thảo, được ươm mầm bởi @sap_tach_giai_tichBeta reader: @bestlifewithyou…
Yêu dấu chứ không phải yêu giấu.Chẳng việc gì phải chối bỏ người mà mình yêu, như vậy thì thiệt cho em rồi.…
Là tình đơn phương hay tình song phương ?…
'ôi tình yêu, ngày xưa đẹp lắm con ơi.''ôi tình yêu, thời nay mệt quá ai ơi.';mong tay bạn mãi đan chặt tay em.;Nguyễn Hiểu Minh và Phạm Lý Đức.…
Dương Dương - cô gái nhỏ sống lặng lẽ giữa thế giới ồn ào, mang trong mình những vết thương lòng không ai hay biết. Gia đình không trọn vẹn, ánh mắt luôn cúi xuống, và niềm tin vào bản thân ngày càng mỏng manh như sương sớm. Còn cậu - Nguyễn Khánh Duy - chàng trai học giỏi, điển trai, lạnh lùng như một phương trình không lời giải, lại mang trái tim cứng cỏi sau những tổn thương sâu kín. Hai con người - hai thế giới tưởng như chẳng hề giao nhau - lại vô tình va vào nhau trong cái thanh xuân tươi đẹp đấy Họ không hứa hẹn gì với nhau. Không ai nói trước điều gì. Nhưng bằng cách nào đó... họ đã chạm được vào trái tim nhau, thật khẽ. Đây là câu chuyện của những ngày nắng vàng trên sân trường, của ánh mắt lặng lẽ dõi theo, của nỗi buồn được chia đôi... và của một tình cảm trong trẻo đến lạ kỳ mang tên: "Tuổi trẻ." (Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nếu có gì sai sót xin mọi người hãy thông cảm cho mình nha)…
"Em nhớ hương hoa sữa rải rác mỗi độ thu về trên từng tuyến phố của Hà Nội. Em nhớ ánh nắng dịu nhẹ, vàng tươi như mật sóng sánh khắp nơi. Em nhớ cái nắm tay ngọt ngào của đôi ta dưới bầu trời xanh thẳm. Em nhớ cả người con trai với đôi mắt biết cười và nụ cười ấm áp đã cùng em đi qua bao mùa Hà Nội vào thu..."…
Đinh Bắc đang gặp phải một kiếp nạn rất lớn trong đời. Đình Bắc - Văn BìnhHiểu Minh - Lý Đức Truyện có yếu tố tâm linh…
Hứa Giai Kỳ × Khổng Tuyết Nhi ❤️26420…
1 vài giây trầm cảm của Dương…