Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- "lỡ 'say' cậu bạn thân ngốc mất rồii."★ thể loại : Học đường, ABO★ ghi chú nhỏ:♪ Camlord là "dừng lại"♪ Ember là "ông chủ"× Thật ra là tôy đang bị vã otp nên phải tự "đẻ" để húp chứ tôy hết truyện đọc r :'((× Ember và Camlord là bạn thân của nhau…
đời éo le vãi người ơii! nên tôi chọn cách dùng điếu thuốc để dập tan nó- hụ hụ- sao đấy?- sặc thuốc- hút hít cho lắm vào- ê! tao thích anh- đừng! tôi không muốn em đau♢Vui lòng ko mang tác phẩm đi đâu khác!Truyện viết độc quyền trên Wattpad.✟Tác giải ko nhận gạch đá.Đọc thì đọc ko đọc thì phắn dùm!…
Tên gốc: 昨夜情书Tên Hán Việt: Tạc dạ tình thưTên Việt: Bức thư tình đêm quaTác giả: Bạch Mao Phù LụcNguồn: Reine DunkelnTình trạng: Hoàn convert (45 chương)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Song khiết 🕊️, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ[VĂN ÁN] (Edit by Ngôi nhà nhỏ của Đậu)Từ lúc Tống Lê quen biết Hứa Từ đến nay, cô vẫn luôn biết rằng Hứa Từ là một người có tính nhẫn nại rất cao. Anh đeo một lớp mặt nạ học sinh ba tốt lạnh lùng, cúc áo sơ mi bao giờ cũng gài chặt tới tận nút trên cùng.Nhiều năm sau, hai người gặp lại.Sau một đêm điên loạn, cô nằm bên cạnh anh, hai chân quấn lấy eo của anh.Cô vẫn giống như trước kia, thì thầm hỏi anh rằng: "Hứa Từ, người anh yêu nhất là ai?"Anh vứt bỏ vẻ bề ngoài lạnh lùng và sự kiềm chế của bản thân, lây nhiễm vẻ tình dục mà đáp lại cô: "Em.""Em là ai?""Cục cưng bé nhỏ."Mồ hôi của anh rơi như mưa, một mảng chăn đã ướt đẫm, đôi môi mềm mại của anh dán lên vị trí mà trái tim cô đang đập liên hồi, anh không ngừng lặp lại những câu nói: "Tống Lê, anh yêu em, chỉ yêu mình em..."…
Ganh tị - một cảm xúc âm thầm mà mãnh liệt, dễ dàng nhen nhóm trong lòng người khi đối diện với sự vượt trội của người khác. Nó bắt đầu từ ánh nhìn, rồi lan rộng trong suy nghĩ, cuối cùng chiếm trọn cả trái tim bằng một thứ cay đắng khó gọi thành tên.Cậu ganh tị với anh, người sở hữu mọi thứ mà cậu không có, từ một gương mặt điển trai, thành tích học tập nổi bật... và cả người mà cậu thầm thương.Sự ganh tị ấy dần biến thành đố kỵ, khiến cậu không thể chấp nhận được sự tồn tại của anh trong cuộc sống mình. Nhưng đến khi anh ngước nhìn cậu và hỏi:"Liệu cậu có thể bỏ qua... và cho tớ một cơ hội không?"...thì cậu mới nhận ra, có lẽ sự ganh tị ấy từ đầu vốn chỉ là một cách ngụy trang vụng về cho một thứ cảm xúc còn phức tạp hơn.…