Flash and Dash
Một con fic nho nhỏ về anh em Phi và Xuyên…
Một con fic nho nhỏ về anh em Phi và Xuyên…
(* ̄3 ̄)╭(づ ̄ 3 ̄)づ…
Nhàm lém nhưng thử rồi góp ý đi:33…
kể về lối sống và tính cách của sala , một con người bình thường nhưng chứa nhiều thứ bí ẩn…
Truyện lại theo cảm hứng mà ra lò!! ủng hộ nhé ❤…
Author : Lacyindreams (me) Thể loại: ngôn tình, lãng mạn, hiện đại, học đường, yêu thầm, ngược tâm, S.E. Intro: Tình cảm của em và anh dành cho nhau tựa như hai đường thẳng song song, Từ đầu đến cuối đều không có cách nào giao nhau. Vu Ngô Tâm thích anh, ai nấy đều biết. Đinh Hào Nam thích cô, chỉ là nhất thời thoáng qua. Cả hai người họ không có cách nào cùng đi chung một đoạn đường dù là ngắn nhất. Warning: Đây là câu chuyện có kết thúc buồn. Hoàn toàn ngược tâm nữ chính. Các cậu yếu tim hay có thành kiến về sad ending như mình thì không nên đọc. Truyện hoàn toàn là chất xám trong trí tưởng tượng của mình. Nghiêm cấm các hành vi re-up hay trộm cắp đem đi nơi khác với mục đích thương mại. Truyện chưa fix nhiều chỗ sai chính tả, câu cú kỳ quặc nhưng mong các cậu bỏ qua cho sự thiếu sót này. Lời cuối: Chân thành cảm ơn các cậu đã đọc và góp ý thiện chí cho truyện của mình. Love all~…
Đây không phải truyện đâu chỉ là cảm nhận cua mình về Đới Mạc thôi !!!…
cho tôi đi theo vớinơi anh đi vềvề nơi đẹp trời hơntràn đầy đam mê./ cho tôi đi theo - ngọt band /chiếc chuyện be bé chắp bút bởi @-cmbyn - hạnh.…
Câu chuyện dựa trên câu chuyện có thật của tác gia , không phải happy ending cũng không phải sad endding…
Đối với em, tình yêu là sinh mạng, là trái tim nóng ấm, là tất cả những gì em mơ ước...và anh chính là thiên thần mang đến cho em thứ tình yêu mật ngọt đó với vô vàn những tháng ngày hoa mộng đắm say..Thiếu anh, cuộc sống của em tăm tối biết bao, em sẽ rất mệt mỏi đấy, anh à, thậm chí hít thở còn không thông...Nhưng trong suy nghĩ của anh, em là gì???Anh ấm áp ôn nhu, tài tình chiếm trọn trái tim em, rồi anh lạnh lùng tàn nhẫn, ngoạn mục đập tan những gì em trân quý, kể cả tình yêu em hi vọng...Anh coi em là búp bê cũ nát để mặc sức chơi đùa trong tay...em chỉ biết ngoan ngoãn phục tùng...bởi vì, trong mắt em, mỗi nụ cười của anh là đều là trân châu quý giá...Em ra sức nắm tay anh, anh điên cuồng gỡ tay em...Em ngây ngốc ôm lấy anh, anh lơ đãng xô em ngã...Dường như, em càng cố gắng chạy theo anh, anh lại càng cố gắng rời xa em...Kết cục vẫn là, mình em chuốc lấy đớn đau trong lòng...Giờ thì em đã biết, chúng ta sở dĩ không thể bên nhau bởi vì khoảng cách giữa hai ta đã quá xa: em tiến thêm một bước, anh đi xa ngàn bước...dù em có tăng tốc đến cỡ nào đi chăng nữa, mãi mãi em vẫn không thể đuổi kịp để cùng anh đi suốt cuộc đời...Thật xin lỗi, em không thể làm anh quên đi hận thù...Thật xin lỗi, em không đủ sức để mãi chạy theo anh...Thật xin lỗi, em không thể khống chế được mình... Em yêu anh.…