Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Fic viết dựa trên bài hát Matter to you của Sasha Sloan, là một bài hát chữa lành mà mình thấy cực kì cực kì hợp với hai người; là câu chuyện của hai người không có gì cả nhưng có nhau, cũng là tiếc nuối của mình về quá khứ của bọn họ.…
Translated with author's permission / Take out with full creditSummary:Mí mắt Hyunjin nặng trĩu - dấu hiệu của việc cậu sắp thức dậy. Nhưng cậu không muốn, không muốn phải tỉnh giấc, không muốn phải rời xa Felix, xa người bạn 'tâm giao' của mình. Nhưng giấc mơ nào lại không có kết thúc, kể cả khi nó đã mơ hồ đến nhường nào. "Buổi sáng tốt lành, Hyunjin," Felix vuốt ve mặt cậu và thì thầm. "Chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau thôi mà."…
Thể loại: Nguyên sang, cao H, nam×nam, hiện đại, SONH TÍNH, sinh tử, hắc bang, 1×1Có một ngày hắc đạo đại ca đi khám nha khoa, gặp một bác sĩ nhỏ.Bác sĩ nhỏ lớn lên thật thanh tú, khiến cho hắc đạo đại ca công chỉ nghĩ đến việc làm khóc cậu.Bác sĩ nhỏ mông thật lớn, khiến cho hắc đạo đại ca chỉ nghĩ đến việc thao chết cậu. Thuộc tính: Nhìn như lưu manh kỳ thật hiểu lễ phép còn có điểm thiên nhiên tra công(trên giường mới lộ bản chất tra) × nhìn như quạnh quẽ kỳ thật mềm mại nhân thê hơn nữa còn thực si tình ~~~Xin lỗi vì mình đã reup khi không có sự cho phép của nhóm dịch…
Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này.Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được."Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?""Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình.""Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim."--o0o--"Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?…
Trương Triết Hạn cổ họng nghẹn đắng, hành lang bệnh viện nhốn nháo chật kín người, nhưng lúc này trong mắt anh chỉ còn lại gương mặt của người ấy, hơi ấm trên bàn tay người ấy, ánh nhìn của người ấy, từng chút từng chút đều là người ấy.Người ấy của anh sao mà ngốc nghếch đến vậy, ngốc đến mức khiến anh quá đau lòng.…