Đơn Phương
chuyện kể về 1 cô gái và 1 chàng trai...____câu chuyện đc xoay quanh của chuyện tình yêu đơn phương của 1 cô gái dành cho chàng trai....------ Khánh An------An Nhiên tuy câu chuyện không được hay nhưng mong mọi người hãy đọc thử 😄…
chuyện kể về 1 cô gái và 1 chàng trai...____câu chuyện đc xoay quanh của chuyện tình yêu đơn phương của 1 cô gái dành cho chàng trai....------ Khánh An------An Nhiên tuy câu chuyện không được hay nhưng mong mọi người hãy đọc thử 😄…
Nhạc: Trung - Hàn VietsubNguồn: Youtube…
Đây là Oneshot Au viết để cảm ơn các bạn đã ủng hộ LongFic Đừng Rời Xa của Au.. Một lần nữa cảm ơn các bạn đã luôn theo dõi và cho Au những lời góp ý chân thành nhất.. Đọc vui vẻ nhé mng <3<3<3…
Title: Búp bêAuthor: Thanh TúPairing: YunJaeDisclaimer: Tôi yêu họ và họ mãi là của nhau!Rating: NC 17Genre: HE, YA…Status: EndWarning: Những ai dị ứng với thể loại này xin mời lùi lại và khi đã đọc tôn trọng nhân vật của tác giả cũng chính là tôn trọng tác giả và chính bản thân bạn! Và hãy chắc rằng bạn đủ độ biến thái và đủ tuổi để đọc nó :)Summary: Cuộc đời đầy sự nhàm chán để đưa đến một quyết địnhĐể rồi có lúc hắn thấy hối hận khi cái thứ hắn nhận lại chỉ là một con búp bê mang nhiều khiếm khuyếtĐể rồi khi tiếp xúc, khi bản thân dần chấp nhận sự sung sướng trong con người kia là điều không thể chối cãiHắn bắt đầu sa vào…Để rồi, hắn nhận ra sự quen thuộc trong hai cá thể chính là sự vô cảm, sự mất cảm giác và lòng tin…Hai con người với hai số phận khác nhau… nhưng chung một thứ cảm giác tồn tại…Sẽ đến với nhau trong những tình huống đầy dâm loạn…Note: Có thể nói khi đặt bút viết cái fic này là khoảng thời gian thực sự bế tắc đối với tôi. Không hứng thú, cảm thấy mọi thứ thật tồi tệ mà không rõ nguyên nhân, cảm thấy mình cần một cái gì đó trong cuộc sống đang ngày càng vô vị của mình… Không biết làm gì, không muốn làm bất cứ thứ gì, tôi chọn cách viết, viết trong lúc bản thân cảm thấy nhạt nhẽo nhất, viết trong lúc cảm hứng hay bất cứ cảm xúc nào tồn tại là điều hết sức khó khăn…Thế nên, nếu bạn có đọc những trang viết của tôi, hãy suy nghĩ trước.Nó sẽ không có cái cảm xúc bạn cần, cũng sẽ không có thứ cảm xúc mà tôi cần, chỉ có sự trơ ra……
-Bìa: Tớ tự des bằng app Picsart nhé-Cảnh báo: Ngược nhiều lắm đấy -Thể loại: Ngược, chút ít ít ít ngọt và sủng, vô tình công đanh đá thụ-Nhân vật chính: Phác Xán Liệt, Đỗ Khánh Tú-Nội dung: Đỗ Khánh Tú đường đường là đại ca của cả ngôi trường vậy mà lại đổ rạp trước Phác Xán Liệt, một đứa vừa mới chuyển về trường! Cậu ta may mắn được anh yêu thích mà không biết tận hưởng, suốt ngay gần gũi với những người khác, mảy may chẳng bận tâm đến anh, làm anh đau khổ bảo nhiêu lâu! Phác Xán Liệt cứ như vậy đưa Đỗ Khánh Tú lên tận chín tầng mây rồi lạnh nhạt đẩy anh xuống địa ngục... Đỗ Khánh Tú sau khi tưởng chừng đã chết tâm rồi thì lại nhận tình yêu của cậu- người anh hằng mong nhớ bấy lâu. Cứ nghĩ là sẽ rũ bỏ cậu ta được...Tôi ghét cậu, Phác Xán Liệt! Và.. cũng yêu cậu lắm! -Lời tác giả: Tớ mong mấy cậu góp ý gắt vào. Ý kiến của độc giả là thứ tồn tại duy nhất còn những thứ khác có hay không, không quan trọng!…
Chỉ vì một câu nói ra... mà đánh đổi bằng cả tôi "cậu đừng thích tôi nữa.." Một câu nói của cậu tưởng chừng đơn giản mà lại khiến tuổi mười bảy của cậu không còn như trước nữa. Câu truyện này kể về hai thiếu niên ở độ tuổi đẹp nhất: từ xa lạ đến thân quen, từ giận hờn rồi rung động. Họ cùng nhau trải qua tuổi trẻ, với tất cả ngây ngô, tổn thương,... và cả những yêu thương không thể nói thành lời. Họ gặp nhau vào lúc bản thân còn chưa hiểu rõ thế nào là thích, thế nào là yêu, càng không biết làm sao để giữ một người ở lại. Họ giận dỗi, hiểu lầm, tổn thương, xa cách... tưởng chừng sẽ lạc mất nhau mãi mãi. Nhưng cuối cùng, bằng sự chân thành và cả những lần dũng cảm quay đầu, họ đã lựa chọn nắm tay nhau đi đến cuối con đường. Tuổi mười bảy năm ấy, dẫu có những điều chưa kịp nói ra, thì may mắn thay - người ở lại... vẫn là cậu.…