Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
• Thể loại: Đam mỹ, dân quốc, thanh mai trúc mã, niên hạ, HE(?)• Tình trạng: Đang tiến hành• Đôi lời: Tác giả là người Việt nhưng quá u mê thể loại này nên viết thỏa mãn sở thích. Một số thông tin tôi tìm trên mạng có thể không đúng lắm, mong bạn yêu chiếu cố.…
Một câu chuyện ngôn tình nói về nữ sinh chăm chỉ và thiếu niên ác ma.Thân phận, môi trường, cuộc sống khác nhau nhưng hai người lại đồng điệu trong cảm xúc suy nghĩ.Liệu họ có đến được với nhau???? Ánh mắt sắc bén, mũi cao, môi mỏng, tay cầm ly rượu tư thế ngả ngớn không nghiêm chỉnh đang đùa giỡn với bạn. Bỗng nhiên anh ta quay mặt, ánh mắt hai người chạm nhau, một khắc đó Phương Anh cảm thấy như ngừng thở, tim đập chậm lại. Một cổ sợ hãi dâng lên, cô run rẩy lấy điện thoại bật đèn flash lên rọi vào mặt hắn. Đầu cầu nguyện liên tục " đừng chết đừng chết", tới khi ánh sáng chiếu vào hết khuôn mặt cô thấy hắn đang cười. Con mẹ nó!!! Chính là đang cười. Hắn vậy mà đang trêu cô.…
Nếu 2 trái tim lạnh giá. Khi tìm được chung một nhịp đập. Liệu có thể sưởi ấm cho nhau??? ( Mọi người đọc xong ý kiến dùm em cái nha. Thương thương em thì cho e một vote luôn. Do tác phẩm đầu tay nên có gì mọi người cứ thẳng tay "ném đá" để em rút kinh nghiệm. Đa tạ các vị tiền bối)…
Lần đầu tớ thử trải nghiệm viết truyện nên mọi người đừng gạch đá ạ!---> cầu góp ý-->cầu sửa chính tả---> cầu quan tâm-----------------------------------------------------------------------------------------------thể loại: ngôn tình, viễn tưởng,kiếp 1: thiên cổ đạikiếp 2: trong tử cấm thànhkiếp 3: gặp nhau ở hiện đại(loạn luân)HE---------------------------------------Nàng đứng trên bờ vong xuyên tay ôm huyết mạch thiên giới, hai hàng huyết thủy, thân mình đau thương, độc ngôn!"Huệ Tư ta đời này kiếp này với chàng như phù dung. Đông Phong quân! ta nguyền chàng thiên kiếp....( vĩnh viễn không thể đầu thai, cửu trùng thiên nhất vương chí tôn độc cô uất tâm)" nàng chưa dứt ngôn đã bị tiễn phi hồn đâm thẳng tim dơi xuống vong xuyên.....…
Con người lúc sinh ra đều cất tiếng khóc chào đời dần lớn lên học cách cười đùa vui vẻ và làm chủ được cảm xúc của mình. Nhưng thật ngu ngốc khi bạn học được cách yêu một ai đó bạn lại để người khác điều khiển cảm xúc của bạn.... Vậy có phải chúng ta có lỗi với gia đình người thân của mình không???Và quan trọng nhất là có lỗi với chính bản thân mình...Đây là cảm xúc hỗn độn của mình nên không theo logic nào hết. Mong mọi người thông cảm.... Nếu có ai cùng tâm trạng mong mọi người sẽ cố gắng cùng mình vượt qua... yêu thương...…