Tháng Năm Ơi Tôi Muốn Nói
Có reviewCó cách học tậpCó hài có biCó hít hà dramaNói chung là dzậy đóooTác giả: Tưởng Thị Thuỳ Trâm…
Có reviewCó cách học tậpCó hài có biCó hít hà dramaNói chung là dzậy đóooTác giả: Tưởng Thị Thuỳ Trâm…
iem thích anti nên iem tuyển ny thoyyyyyyy…
Đến một lúc nào đó ! Trong cuộc sống chúng ta phải chấp nhận mất đi một người.......Mà ta coi là tất cả.-Tình bạn cũng giống như tình cảm veyyy cũng có sự gen tuông......hạnh phúc và chia ly sự thật thà đó......Có lẽ chỉ 1 lần thôi.... sao hả ? Ph rời xa ng bạn từng thân cảm giác thế nào ? -Nghĩ lại pùn thặc ng từng ở bên mình,nge mình nói,ôm mình vào lòng......vv cùng mình đi ăn những quán ăn ven lề hay quán đắt tiền cái quan trọng là..........cùng mình nói xấu đứa cả 2 cùng gét 🙂 bây giờ ? Chơi vs ng khác rồi cũng rất vui tụi nó đến bên tao ,nâng đỡ tao dậy khi bị mày xô ngã mà tại sao tao cứ nhớ về m veyy ? -Vì sao chuyện ra như này ? rồi từ nay ai chở tao đi học ? Ai cùng tao nhiều chuyện? Ai binh vực tao khi có ng nạt dô mặt tao ? ai chở tao dô nhà Nhic hả ? Ai ns dối ba mẹ tao để đc đi chs với nhau ? -có lẽ bây giờ thấy chấm xanh ở nick m.......chỉ pt nhìn đến khi nó lặng.....chứ làm sao dám ib nch như trước đâu dám viết dess cho m đọc :<< mà thôi chắc cũng có ng khác quan tâm m hơn như vậy ròi-Vẩn gọi mày 2 tiếng Bạn thân'' nhưng chắc kiếp sau thôi.Đau lòng lắm khi phải đứng nhìn đứa bạn rất thân với mình.........bây giờ lại vui vẻ bên người khác.Ai cũng có tận ích kỷ riêng thôi......chẳng ai cho đi mà kh cần nhận lại ! Bao nhiêu công sức , sự nổ lực......nhưng bh là người khác hưởng.......nhìn m bên người khác thực sự tao kh đành lòng.- ai đã từng nói sẽ bên tao ? Quan tâm tao ? Có lẽ tao sai........…
Ngụy Phong x Trúc Dã-ngọn đồi ấy là minh chứng cho tình yêu của đôi ta, trọn đời trọn kiếp-…
ổ design không mấy tiếng tâm của mình..h i g h e s t r a n k i n g : #2 in design( sắp bị dập sml rồi )…
Tớ là ARMY...Mong ước lớn nhất của tớ là sẽ được đi Hàn Quốc, đi fansign, đi concert, được gặp 7 người con trai ấy...Còn các cậu...?Có giống tớ không...?…
cảm xúc đầu đời năm ấy…
tên người yêu cũ đáng ghét nàyyy…
Thông báo nhẹMyyy…
Thu Thuỷ 19 tuổi đăng truyện giúp Thu Thủy 14 tuổi eyyy…
Nam nhân từ phía sau mang ra một tờ giấy ném ra trước mặt nữ nhân, nữ nhân hai tay run run cầm lấy, vừa nhìn thấy, mắt rốt cuộc không nhịn được trào lệ ra ngoài. "Vì cái gì, vì cái gì muốn ly hôn?" Cô khóc, không cuống cuồng, cũng không gạn hỏi. Âm thầm như tự nói với chính mình. "Y Y mang thai con của tôi, tôi không thể nào để con của mình là con ngoài giá thú được." Nam nhân vô tình nói, từ trên cao nhìn xuống gương mặt rơi đầy lệ của nữ nhân, con ngươi đen hiện lên tia do dự, cuối cùng trầm tĩnh lại. Nữ nhân cầm tờ đơn ly hôn trong tay, bị ánh mắt bức bách của nam nhân, bàn tay cô run run, thậm chí, ngay việc cầm chiếc bút cũng khó khăn, viết xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo khó coi.Đi ra khỏi cổng lớn, cô chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ, tay nhẹ nhàng vỗ về bụng mình,"Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ vô dụng, không làm cho cha con yêu mẹ được." "Đem con đưa cho tôi." Nam nhân nghiêm mặt, lạnh như băng nhìn nữ nhân ôm đứa trẻ đáng yêu ở trong lòng. Toàn thân không ngừng run run. Nữ nhân ôm chặt đứa nhỏ ở trong lòng, lui về phía sau. Miệng cô không ngừng liên tục nói. "Không phải, nó không phải con anh, nó là của tôi, của tôi." Khi tôi yêu anh, anh không thương tôi, để đến khi anh yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh. Lúc ấy, anh muốn tôi ra đi, tôi đi, nếu, anh muốn tôi trở về, thật có lỗi, đã đi xa rồi, trở về không được.…
đọc sẽ rõ…
Just my idol thingy :vv that's all :vvv…
"Có một bản nhạc... Vang lên giữa cơn mưa. Không ai có thể nghe thấyNgoài... cô ấyVà chính cô... Là ánh dươngChiếu rọi lên những nốt nhạc câm lặng"…
fic 2 ạ , em hứa sẽ viết dài và hayyyyyyyy .…
Sưu tầm ở khắp mọi nơi hihiiaa :>…
Đây là những chiếc truyện được sáng tạo dựa trên những câu chuyện xung quanh mình và tất cả đều được viết theo ngôi thứ nhất. Mời mọi người đọc, nghĩ thật kỹ và cho mình ý kiến nha!…
Chỉ là cái góc tâm sự nhảm tào lao của mình thôi, ai đọc cux đượcKhoan, bây giờ nó là để đăng ảnh của Léo…
Cứ tưởng bản thân nghèo khổ đã đủ rồi vậy mà lại vướng vào một lũ người kỳ lạ trong khu rừng sau nhà.…
Ffffy…