CNTD
CaunguoitamdacTg : Duong Nhat Tam…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Thời Miên Chiêu là một song tính nhân, cậu sinh ra với vẻ đẹp vô tưởng có thể khiến bất cứ ai khi nhìn thấy cậu đều bị cuốn hút, nhất là bị mê hoặc bởi đôi mắt màu xanh hiếm có của mình. Có thể khiến họ không thể cưỡng lại việc tới gần cậu. Những thứ cậu muốn chỉ cần búng tay một cái tất cả mọi người xung quanh đều sẵn sàng làm và tự tay dâng đến trước mặt cậu - Một người có sở thích chuyên đùa bỡn nhân tâm của người khác khiến bao người thèm muốn, khiến cho bao người không thể dứt ra nổi ảo tưởng có được "cậu" hay tình yêu cậu "dành" cho họ.Thời Miên Chiêu nhìn đám người điên cuồng mê luyến mình thì bật cười, thật ra cậu chẳng để tâm đến bất cứ đám người nào, họ tự nguyện muốn làm "chó" cho cậu mà sao có thể trách cậu được cơ chứ? ʕ ﹷ ᴥ ﹷʔHệ thống khi chứng kiến tất cả cũng chẳng biết nói gì lúc này, ký chủ này của nó thật đáng sợ! Không phải kiểu sợ hãi kia mà là quá nguy hiểm tất cả vai chính các thế giới đều yêu ký chủ của nó đến chết đi sống lại. Bị một bạt tay vào mặt còn cười lấy lòng lo lắng hỏi cậu có đau không sao không nói để hắn tự đánh. Quá đáng hơn như một tên điên còn Hưng phấn khi bị ký chủ nó đánh nữa chứ, tam quan vai chính đi mẹo đâu rồi.Nhưng nó rất khâm phục ký chủ mới này chẳng làm gì mà nhiệm vụ vẫn hoàn thành xuất sắc mới hay! ʕ≧ᴥ≦ʔMột câu tóm tắt: Chồng thì có thể chỉ được chọn một, nhưng chó thì muốn bao nhiêu chẳng được.Chút chú ý: Thụ đào hoa phong lưu sở thích hơi KỲ lạ nhưng chỉ đối với công X Cuồng vợ hơn m…
Bản Văn Văn ánTrần Mặc ngồi trên sàn nhà nhìn xem nóc phòng lỗ lớn, bị ném đến kỳ quái địa phương đâu, không quan hệ, phủi mông một cái đứng dậy nào.Trần Mặc nhân họa đắc phúc ngoài ý muốn thu được một gian thần kỳ khách sạn, khóa lại hệ thống tăng cấp,Trở thành một vị cùng với không đáng tin cậy ông chủ, còn phụ tặng một cái càng không đáng tin cậy người theo đuổiKhách sạn số lẻ ông chủ có tin mừng, số chẵn ngừng kinh doanh chúc mừng, có mở hay không môn đều xem tâm tình,Đến nay không có đóng cửa dựa vào là một đám trung thành đáng yêu nhưng là ưa thích tú ân ái đám tiểu đồng bạn.Trần Mặc hỏi: "Ngươi muốn cao giai linh tài sao?"Lâm Hàn Chi: "Không muốn."Trần Mặc: "Ngươi muốn Thần thú sao?"Lâm Hàn Chi: "Không muốn."Trần Mặc: "Ngươi nghĩ muốn đi lên nhân sinh đỉnh phong sao?"Lâm Hàn Chi: "Không muốn."Trần Mặc: "Vậy ngươi đến cùng muốn cái gì."Lâm Hàn Chi: "Ta muốn ngươi."Trần Mặc: "Không bán."...Tiểu đạo cụ biểu hiện ra:Trần Mặc: "Lưu manh đáng chết ngươi lại dám không nghe lời, đến nha, nghĩ quỳ liền quỳ ván giặt đồ, Lâm Hàn Chi ta bảo ngươi một tiếng ngươi dám đáp ứng sao?"Lâm Hàn Chi: "Ai."Sát vách lão bản nương: "Lâm công tử vì sao quỳ ở ngoài cửa."Khách sạn hỏa kế: "Nghĩ quỳ liền quỳ ván giặt đồ, ngài đáng giá có được."Chủ cp: Bề bộn nhiều việc chắn tâm nhãn trang lãnh khốc lưu manh công × đầy người tâm nhãn thật tham tiền ngạo kiều thụ.Nội dung nhãn hiệu: Huyễn tưởng không gian tình hữu độc chung xuyên qua thời không hệ thốngLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chí…
Artist: 青山折柳 [ @QingShanzheliu (Twitter) ]https://twitter.com/QingShanzheliu/status/1128990140725059584/photo/1• Nguyên tác: Mặc Hương Đồng Xú (/Khứu)• Đồng nhân viết bởi: Tam Khoả Hoè ThụNguồn (QT): wikidich.comhttps://wikidich.com/truyen/nhan-tra-vai-ac-tu-cuu-he-thong-chi-bang-W4VuyVS4CH474ihKEdit chưa có sự cho phép của tác giả. Xin đừng mang bản edit này đi đâu khác mà chưa có sự cho phép._ _ _ _ _(đã lược bớt) Lời tác giả:"Quá thích Hệ Thống, cũng thực đau lòng cho Băng muội, kết quả là muốn viết một bản Hệ Thống theo góc nhìn của Băng muội.Không có hệ thống, không có phun tào, dùng đôi mắt Băng muội ngắm sư tôn.Chỗ trống trong nguyên tác bỏ thêm tưởng tượng cá nhân."_ _ _ _ _Lời editor l̶ả̶m̶ ̶n̶h̶ả̶m̶:Ngồi chán chán chút, do đọc edit của bạn khác vẫn có đôi chỗ hơi khó hiểu cũng như chưa đầy đủ lắm khi so sánh với bản QT, nên mình thử edit một chút... _(:3/L Là lần đầu edit, lại cũng không biết bao giờ sẽ full, khi nào rảnh sẽ ngồi gõ một chút, mong sẽ sớm ngày edit hoàn.Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé! :3…
Tác giả: Đống Sắt VụnGiới thiệu: Đông Phong là tác giả tiểu thuyết về thời thanh xuân học đường ngọt ngào. Trong lúc về quê ăn Tết ở Nha Trang, cậu đã đánh một giấc khi đang ngồi trên tàu. Nào ngờ, vừa mở mắt ra, cậu lại vô tình lạc vào thế giới trong cuốn truyện tiểu thuyết mà mình sáng tác. Nhưng vấn đề ở chỗ, cậu lại nhập vai vào nhân vật sẽ chết vào năm mười tám tuổi!Về sau, khi được thấy tận mắt, gặp gỡ và nói chuyện với các nhân vật thật bằng xương bằng thịt, cậu đã quyết định muốn tiếp tục bám trụ nơi này lâu hơn để phục vụ cho mục đích sáng tác của mình, và phương thức kéo dài tuổi thọ của cậu là tiếp cận các nhân vật chủ chốt của cả bộ truyện. Thế nhưng, cuốn tiểu thuyết học đường ngọt ngào của cậu lại trở thành tiểu thuyết báo thù rửa hận lúc nào không hay...Cuối cùng, chúng ta hãy cùng chờ xem, vị tác giả nhỏ bé của chúng ta sẽ sống sót như thế nào trong bộ tiểu thuyết học đường ngọt ngào nhưng cũng không kém phần quái thai này nhé!Chú ý: Nhân vật chính theo Chủ nghĩa Khắc Kỷ, hãy lưu ý trước khi đọc.…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Nỗ lực gõ chữ xương rồng bà🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtMột câu miêu tả: Cao đẳng cấp tâm cơ hắc liên hoa xuyên qua Ất nữ H-Game《 tu tiên Tu La tràng 》Một ngày, Vân Thường đổi mới đang ở chơi game Otome, phát hiện đổi mới sau trò chơi không chỉ có tóm tắt sửa lại, liền tên đều thay đổi!Nhìn thiết kế cực kỳ tinh mỹ 6 cái nữ chủ hình tượng, còn có nó quảng cáo rùm beng "Siêu cao tự do độ dưỡng thành, có thể công lược mấy chục cái nam chủ nam xứng, cùng với không đếm được người qua đường nam" tóm tắt, Vân Thường tâm động ~ liền ở nàng tuyển định nhân vật sau, lại đột nhiên mất đi ý thức.Lại tỉnh lại khi, phát hiện chính mình bị hệ thống bắt cóc đến một cái chân thật tu tiên thế giới, nàng biến thành chính mình lựa chọn nhân vật, yêu cầu thu thập nam nhân hảo cảm độ cùng tinh dịch, PK rớt mặt khác 5 cái xuyên qua nữ, mới có thể tránh được bị hệ thống mạt sát kết cục.Tu tiên thế giới, bụi gai nhấp nhô, mờ ảo cuồn cuộn, năm tháng từ từ. Nữ chủ không chỉ có muốn ở nguy hiểm trong thế giới cẩu trụ tánh mạng, còn muốn công lược một chúng có đặc sắc lại khó làm nam chủ. Trừ bỏ muốn thời khắc đề phòng mặt khác xuyên qua nữ, đối dân bản xứ NPC cũng không thể thiếu cảnh giác. Vô luận như thế nào lựa chọn, trận này xuyên qua chung điểm đều chỉ có một -- Tu La tràng.…
Tên truyện: Khuyết Tác giả: Anlzy"Tao biết mày thích tao, nhưng mà Phong ơi...xin mày...đừng thích tao nữa...nhé?"----------------------------------------------------------------------------------Có những mối tình chẳng dám gọi tênCó những con người yêu mà chẳng được đáp lạiCó lẽ họ sợ, nếu nói ra, ngay tình bạn này cũng chẳng giữ nổi...Nhiều năm yêu thầm một người là cảm giác gì?"Là ánh mắt dù cận bao nhiêu độ cũng thấy được người ấy ở giữa vạn người. Là khi thấy người ấy đi bên người khác thì tim đau nhói . Là...tình cảm mãnh liệt mà chẳng dám nói ra"Nhiều năm được thầm yêu lại là cảm giác gì? "Là không biết sau lưng mình luôn có ánh mắt dõi theo. Là chẳng thể nhận ra được thứ tình cảm ấy cho tới khi người kia nói lời từ biệt..."---------------------------------------------------------------Những nhân vật, địa danh trong truyện là do tui bịa ra, không có thật đâu áhoan hỉ hoan hỉ-----------------------------------------------------------------mới tập tành viết truyện, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng...cảm ơn vì giữa muôn ngàn tác phẩm, người lại chọn dừng chân ở tác phẩm của tuiiii<3333…
Tên truyện: Bubbling of the Starry sky- MakoHaru MookGiới thiệu: Nhìn tên là biết, đồng thời đây là bản dịch từ tiếng anhBy KyoAniEnglish translator: SunyshoreVietnamese translator: Takiko Shintarou (me! )Translate without permission, please take out with full credit.Nhân vật:- Haruka Nanase: Nửa người nửa cá-Makoto Tachibana: Lính cứu hỏa-Rin Matsuoka: Cảnh sát của Đồn cảnh sát Samezuka-Nagisa Hazuki: Phi hành gia-Rei Ryugazaki: nhà khoa họcTruyện dịch với tinh thần phi thương mại, có tính chất BL, ai dị ứng xin mời không bình luận lung tung về ý kiến của người khác, không đọc xin tạm biệt.Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ, ai muốn mang đi nhớ bảo mình để mình lấy file Word cho, nhưng mà sẽ lâu vì mình ít khi lên đây :3…
Giới thiệu:Ngày nào đó, Tống Thư Hàng ngoài ý muốn gia nhập một cái trong tiên hiệp tự kỉ thâm niên người bệnh giao lưu quần, bên trong quần bạn bè đám đều lấy 'Đạo hữu' tương xứng, quần danh thiếp đều là các loại Phủ chủ, Động Chủ, Chân Nhân, Thiên Sư. Liền quần chủ lạc đường sủng vật khuyển đều gọi là Đại Yêu Khuyển rời nhà trốn đi. Cả ngày nói chuyện là luyện đan, xông Bí Cảnh, luyện công kinh nghiệm cái gì đấy.Đột nhiên có một ngày, lặn xuống nước thật lâu hắn đột nhiên phát hiện. . . Quần trong từng cái quần thành viên, vậy mà toàn bộ là Tu Chân giả, có thể di sơn đảo hải, Trường Sinh nghìn năm cái chủng loại kia!A a a a, thế giới quan tại trong một đêm triệt để nứt vỡ á!Review :Bộ truyện này rất đặc biệt, đan xen tu chân vào giữa thế giới hiện đại mà rất hay, hợp lý. Rất thích hợp cho bạn nào muốn đổi gió. Tình tiết cực hài, cực sáng tạo, đầy bất ngờ (bạn chẳng thể bắt nhịp theo não tác giả được), nói chung đọc bộ này thì cứ chuẩn bị tình thần cười và cười thôi :v.Truyện xoay quanh một cái Cửu Châu Nhất Hào quần (như 1 group chát online), trong đó toàn là những tu chân giả có thể di sơn đảo hải, trường sinh ngàn năm các thể loại. Tình cờ một thanh niên đầy thẻ người tốt Tống Thư Hàng (main của chúng ta) được mời vào "quần" và thế là con đường tu chân gian nan đầy "đau bi" của main mở ra từ đó.Đặc sắc của truyện này là xây dựng 1 dàn nhân vật toàn là hàng "cực phẩm", đặc biệt là các thánh trong Cửu Châu quần, không ai lẫn với ai được, có thể nói main là người bình th…
Từ sau khi bệnh viện mời Kỳ Hạ Cảnh về làm hướng dẫn viên chuyên môn, rất nhiều người sau đó đã đến tận khoa hỏi về tình trạng hôn nhân của anh.Phó giáo sư trẻ tuổi tài năng này luôn tỏ ra bộ dáng lười biếng, lại cố ý hết lần này đến lần khác trêu chọc Lê Đông, người ở cùng khoa. Chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhiệt độ xung quanh sẽ lập tức giảm 10°C.Không ai biết vì sao!Cho đến một ngày, cả khoa tụ tập ăn tối.Kỳ Hạ Cảnh lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan ẩn hiện dưới ánh đèn chớp nháy, lười biếng, kiêu ngạo, cả người tản ra khí lạnh, "muốn sống chớ đụng vào."Có người đề nghị chơi trò nói thật, Lê Đông không may bị chọn trúng.Trong khi mọi người vắt óc suy nghĩ vấn đề hỏi, Kỳ Hạ Cảnh bỗng nhiên mở miệng: "Mối tình đầu là ai?"Giữa tiếng xì xào, Lê Đông bình thản đáp: "Không nhớ nữa."Sau bữa tiệc tối, trong một góc.Có người thấy Kỳ Hạ Cảnh ép Lý Đông vào tường, khoá chặt cổ tay cô, nhếch môi cười: "Không nhớ sao?""Có muốn tôi làm em nhớ lại lần nữa không?" ...Không ai biết, Lê Đông thích Kỳ Hạ Cảnh suốt ba năm cao trung.Yêu thầm giống như một vở kịch câm, Lê Đông một mình diễn xuất, khắc họa trong cuốn album miêu tả một thiếu niên bị vây quanh trong đám người, chỉ vĩnh viễn là một bóng lưng.Đêm biết Kỳ Hạ Cảnh xuất ngoại, cô viết ở cuối cuốn album: "Tựa như mùa Hạ và mùa Đông, một số người đã định sẵn sẽ không có điểm giao nhau."Khi đó cô không ngờ rằng 10 năm sau vẫn có người coi cuốn album ấy như trân bảo…
Có những điều chưa nói bởi vì nó không thể diễn đạt thành lời... Anh đã muốn nói ra tình cảm của mình nhưng vô dụng. Bởi trái tim anh ngập tràn một hình ảnh trong quá khứ. Anh không thể, anh không thể, nhưng nếu một ngày anh có đủ dũng khí. Liệu em có ở bên và ủng hộ anh không? Dù hôm nay, ngày mai, hay mãi đến sau này... (Ngoại truyện về Triệu Vỹ của ĐPKVN)…
Mùa xuân cách xa mùa đông đến vậy cớ sao mùa đông ấy lại cứ muốn đứng sau mùa xuân mà chờ đợi, chờ cậu quay đầu nhìn hắn.Một người tương tư kẻ không nên tương tư, một người ngu ngốc mà chờ đợi kẻ tương tư ấy....…
Lần đầu nhìn thấy cô, Tạ Tú đã nói với thằng bạn thân: "ha, đông này ấm rồi."Vào buổi chiều tan học, trong góc khuất của cầu thang, có người nghe thấy học bá lưu manh nỉ non, nói với giọng cực ủy khuất, hạ mình mà năn nỉ: "Này Hinh à, cậu để tôi lọt vào mắt cậu một chút đi được không, tôi thật sự con mẹ nó đang dần chết mòn dưới chân cậu rồi.""Hinh à, tôi cho cậu làm công chúa ngày ngày cưỡi trên cổ tôi nha."…
"Chữ duyên rất khó nói, dài ngắn hoặc do ta hoặc do trời định đoạt""Gần thêm một chút yêu thêm một chút" Tác giả: SuSu264Lưu ý: có thể truyện sẽ không hay nhưng nó là tâm huyết của mình, mong các bạn nếu đem đi đâu thì nhớ ghi nguồn hoặc nhắn tin hỏi mình nhé. Do mình post bằng điện thoại nên sẽ có một số lỗi nhỏ, mong các bạn bỏ qua cho mình có động lực post tiếp. Cảm ơn các bạn!Nội dung: Ai thích những câu truyện tình yêu nhẹ nhàng, mơ mộng nhưng không xa vời thực tế, hãy đọc, bạn sẽ không hối hận vì cốt truyện. Đây là một tình yêu dựa trên một câu truyện có thật (Tất nhiên là có thêm bớt một số tình tiết cho nó hấp dẫn :-) )À chương 1 bị lỗi nên các bạn sẽ đọc khó một tí. Xin lỗi nhiều ạ! Khi rảnh mình sẽ chỉnh lại...…
Câu chuyện bắt đầu vào những năm cuối của thế kỷ 13, khi quân Nguyên Mông đã thâu tóm gần như toàn bộ vùng Đông Á và tiếp tục nuôi tham vọng xâm chiếm Đại Việt. Hoàng đế nhà Trần - Trần Thái Tông - nhận ra hiểm họa từ phương Bắc và sớm có những động thái chuẩn bị, nhưng ông hiểu rõ rằng cuộc chiến sắp tới sẽ rất cam go, vì quân Nguyên Mông vô cùng hùng mạnh.…
Truyện có thật và là của riêng mình xin đừng mang đi những câu chuyện vừa buồn cười lại vừa buồn trong mỗi ngày của cuộc đời mình và nói là của các bạn . Ai thấy đồng cảm thì thôi giõi và vote cho mình ai thấy nó ko hợp thì đừng vô mà nói linh tinh.…
Anh có bao giờ hỏi bản thân rằng tại sao em yêu anh không? Lý do đơn giản lắm, vì em vốn chỉ là một cô gái cùng những thiếu thốn về tình yêu.Những cái xoa đầu, những cái ôm, cái chạm môi nhẹ, tất cả đều khiến em cảm thấy mình thật đặc biệt với anh. Chờ đến khi em nhận ra em yêu anh điên cuồng nhưng bản thân em cũng biết hai ta không là gì của nhau được. Và em không thể có được anh...…
Văn án: Diễn viên ngoài ý muốn sống lại, quá nổi lên bình thản an nhàn đích cuộc sống, đủ loại Điền, cùng người yêu ngoạn ngoạn võng du đậu đậu đứa nhỏ, rất là thích ý. Nếu này cũng là văn án, như vậy chính là như vậy. . .…
"... tôi cho phép mình được nổi loạn một lần, tôi cho phép mình được đau lòng, được khóc lóc một lần bởi một tình cảm ngây thơ và trong sáng của tuổi mới lớn."Truyện " Thanh xuân của tôi" là những mẩu suy nghĩ về tuổi thanh xuân của chính tác giả.…