[R-18]Đệ Đệ.. Lão công yêu em!
Câu chuyện ( giường chiếu)của Hắc Bạch Vô Thường trong Âm Dương Sư☆Tôi yêu ngọt sủng cao H nhưng vẫn thích drama nên các thím nhớ chờ để híttttttt nhá…
Câu chuyện ( giường chiếu)của Hắc Bạch Vô Thường trong Âm Dương Sư☆Tôi yêu ngọt sủng cao H nhưng vẫn thích drama nên các thím nhớ chờ để híttttttt nhá…
Có những ngày, gió thổi nhẹ qua vạt áo mà lòng người lại cuộn lên như cơn bão.Có những năm tháng, người ở bên cạnh mà lại hóa xa xăm hơn cả khoảng trời sau hè.Có những chuyện, chưa kịp nói ra, nắng đã tắt.____________Hà Nội không ồn ào như người ta thường nói. Có lẽ vì trong ký ức của em, đó chỉ là những buổi chiều vàng nhạt, khi nắng trượt dài trên mái ngói cũ và tiếng ve lặng im giữa lòng phố.Hà Nội là căn nhà nhỏ nơi có anh đứng nơi khung cửa, đôi mắt luôn nhìn theo một bóng hình. Là những bữa cơm giản dị, là những lời nói vụng về mà chẳng ai nghĩ rằng sẽ trở thành kỷ niệm.Năm đó, em chỉ cần một chỗ ngủ tạm, còn anh chỉ định giữ một người qua đêm. Nhưng chẳng ai ngờ, có những điều nhỏ bé lại neo người ta lại với nhau lâu đến thế.Giữa những ngày bình yên ngắn ngủi và những mùa nắng hắt hiu, có những tình cảm lớn dần lên mà không ai hay.…
Đây là những dòng cảm xúc mà mình đã và đang trải qua về tình bạn, tình yêu trong thời niên thiếu nhiệt huyết…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Số chương: 121 chương + 4 ngoại truyệnThể loại: Đồng nhân Kim Dung Ỷ Thiên Đồ Long KýNhân vật chính: Lộ Dao, Ân Lê ĐìnhTrans: AnonymousConvert + raw: Nguyệt Ly - TTVTrước giờ rất thích Ân Lê Đình trong Ỷ Thiên, trên người cậu ta toát ra hơi thở sạch sẽ ấm áp, cố chấp chung tình, bây giờ gần như không gặp được. Trong nguyên tác, so sánh Ân Lê Đình với Dương Tiêu, có lẽ không đủ thành thục, không đủ kiên cường. Nhưng bác Kim, hoặc nói là Kỷ Hiểu Phù hoàn toàn không cho người thanh niên như hoa lê này cơ hội trưởng thành, lúc cậu ta còn là một cậu bé được sư huynh chăm sóc thì đã thảy cậu ta vào trong mâu thuẫn kịch liệt. Vì thế, đối với một đứa trẻ sơ sinh như cậu ta, mềm yếu trở thành đại danh từ dịu dàng, nhu nhược trở thành biểu tượng thiện lương. Nếu có một cô gái, có thể chậm rãi cùng Ân Lê Đình trưởng thành từ từ trong giang hồ, cùng nhau học yêu như thế, được yêu ra sao, bảo vệ, tin tưởng, duy trì đối phương, học cách kiên cường giúp đỡ lẫn nhau, vậy thì Võ Đang Ân lục hiệp chí tình chí nghĩa tuyệt đối không thua kém Dương Tiêu phong lưu hào hoa.…
Hoàng Nguyễn Minh An Nguyễn Thị Khánh Thi…
Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/310586763?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=bbb_beina&wp_originator=mv9NGj6GsIYMOUW%2FBULN91u6Mc6rVq3waN8%2F5cAUI4zZN0F8%2Bg9EWpkNPhY5UjYuU9%2F7BdAZidOAn37%2BtGOXcQf48eTjGBeOyhAUsttFMFOTlD%2BAaBVBMe3rVbfdZPO%2FEdit: Beina Đã có sự cho phép của tác giả mong bạn sẽ đón nhận nó!…
Tôi và anh là thanh mai trúc mã lúc đi học anh luôn là người bảo vệ tôi. Sau đó tôi anh bên nhau nhưng có vẻ không hoà hợp. Vài năm không gặp lại hình như anh ấy đã có gia đình...Diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào đây hai người có đến được với nhau hay không anh ấy thật sự đã có gđ ư nếu muốn biết tiếp theo là gì thì còn chần trừ gì nữa mau vô đọc đi nào~…
Tô Đại đã chết.-Cha mẹ mất sớm, nàng ngoan ngoãn sống trong phủ của dì suốt sáu năm, sau đó lại bị Ngụy Ngọc Niên giam lỏng trong biệt viện ở Kinh Giao. Rốt cuộc, vào một đêm, nàng cũng được giải thoát.Ngày nàng ra đi, biệt viện của Ngụy thế tử chìm trong biển lửa.-Trong kiếp này, điều khiến Ngụy Ngọc Niên hối hận nhất chính là đã cự tuyệt lời tỏ tình của Tô Đại, ném vỡ miếng ngọc mẹ nàng để lại, rồi thản nhiên nhìn nàng bị sắp đặt gả cho người khác.Sự cố chấp bám rễ trong tim, ghen tuông cũng từ đó mà lớn dần.Hắn không sao hiểu nổi, hắn chỉ không muốn nàng thành thân với kẻ khác, vì sao nàng lại muốn chết?-Tô Đại bắt đầu một cuộc sống mới tại một trấn nhỏ nơi biên ải. Nàng nghe người ta truyền nhau rằng, sau trận hỏa hoạn ở biệt viện, chỉ qua một đêm, mái tóc của Ngụy thế tử đã lác đác hoa râm.Không ai biết Ngụy thế tử đau thấu tim gan. Hắn đích thân lập mộ cho nàng, ngày đêm khắc khoải, nhưng hối hận đã muộn màng.Về sau, hắn gặp lại Tô Đại ở trấn nhỏ. Tim hắn đập điên cuồng, nhưng sợ bi kịch lặp lại nên chẳng dám tiến gần. Hắn cẩn thận giấu kín chấp niệm cùng dục vọng chiếm hữu, chỉ sợ sẽ dọa nàng bỏ đi."Cô nương, cô có chút giống với cố nhân của ta."Chú ý trước khi đọc:1. Việc nam chính ném vỡ miếng ngọc mà mẹ nữ chính để lại là giả.2. Giai đoạn đầu nam chính thích nữ chính nhưng không nhận ra.[Nam chính bề ngoài ôn hòa nhã nhặn nhưng nội tâm cố chấp điên cuồng VS nữ chính từ khuê phòng bước ra dân gian, kiên cường mạnh mẽ]Vai chính: Tô Đ…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
Vichai vốn không phải là Vichai mà là Art - một sinh viên ưu tú điển hình của khoa luật - đại học Yonsei. Nhưng sống không nghi ngờ sẽ có bất ngờ, một ngày bước đến ngọn núi xa lạ ở Hàn trong chuyến du lịch bụi - cô đã vô tình trượt chân và biến thành người thực vật.Nếu không có gì bất ngờ thì khả năng cô tỉnh lại sẽ là 0.01%.Không phải là không thể mà hoàn toàn là không có khả năng.Nhưng như trên đã bảo sống không nghi ngờ sẽ có bất ngờ, và nó đến thật - cô được một thứ là hệ thống giao nhiệm vụ "bảo vệ nữ chính" - nếu hoàn thành cô sẽ được trở về thế giới thực.Và đúng là, có ngu mới không làm.Từ nay Art chính thức biến thành Vichai - phản diện số 2 của tiểu thuyết gốc.________Thể loại: xuyên sách, nữ biến nam, phi thực tế, Thái Lan________MỌI HÌNH ẢNH, NHÂN VẬT, ĐỊA ĐIỂM ĐỀU HƯ CẤU ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG BÁO CÁO TÁC PHẨM, KHÔNG BẮT CHƯỚC HÀNH ĐỘNG CỦA CÁC NHÂN VẬT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. XIN CẢM ƠN.…
Ai trong đời mà không đơn phương, đơn giản chỉ là thích, là sự hâm mộ, là cảm xúc khác lạ. Đơn phương không hẳn là sai nhưng không bao giờ là đúng. Chỉ có đơn phương chúng ta mới biết được cuộc sống của chúng ta vẫn còn những điều tốt đẹp xung quanh. Crush cũng chỉ làm chúng ta tự buồn, tự vui, tự kỉ :> ! Nhưng đôi khi đơn phương cũng có những điều thú vị !…
- Một chút văn thơ làm nên cuộc sống đậm màu sắc, cảm xúc dễ kiểm soát qua từng con chữ...Mỗi người một góc nhìn, mỗi người một cảm nhận...…
Hơn 400 năm trước, vận mệnh của giới phép thuật đã được tiên đoán.Sứ mệnh của 2 đứa trẻ đã được ấn định.Gánh trên mình trọng trách cứu rỗi thế giới phép thuật, nào ngờ 2 đứa trẻ đó lại bị thất lạc.Dai Harazuki, Yuzu Harazuki, Ray Shiguru, Rin Miwako,...Cuộc chiến giành lại thế giới trước khi nó bị diệt vong.Liệu họ có thể hoàn thành được sứ mệnh của mình???Truyện được viết bởi: Bạch Ngân Thiên Phong ( @vuhien145 )Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, ở những trang khác đều là giả.Nghiêm cấm sao chép, edit dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép của tác giả.…
Cuộc sống nó máu chó lắm bạn ạ. Bạn không bao giờ được yên bình sống tiếp trong 60 năm cuộc đời đâu.Thần linh luôn thủ sẵn câu hỏi sau sự hào nhoáng của cái bạn luôn tin là tốt đẹp.Và tôi sẽ là người từ từ vén tấm màn giả tạo ấy từ chính kinh nghiệm cá nhân mà tôi tích luỹ được bao năm nay. Tôi sẽ cho bạn thấy, thế nào là Mạt thế của cuộc sống.…
Thể loại: mạt thế, trọng sinh, không gianThế kỉ 21, Mạt thế hàn lâm, 70% dân số trên Địa cầu bị nhiễm virus lạ đến từ bên ngoài vũ trụ, người bị nhiễm bệnh trở nên điên loạn cắn xé những người khác, nhân loại gọi chúng là tang thiDương Ngọc Hy- trọng sinh sống lại trước tận thế 20 năm, lúc mọi chuyện còn chưa bắt đầu , do tính cách nhu nhược khi còn hoảng loạn linh hồn chưa hoàn toàn dung hợp thì Dĩnh Thư - tu chân giả tại Vĩnh Phong đại lục trọng sinh đến chiếm lấy cơ thể của Dương Ngọc Hy , từ đó về sau tại mạt thế kinh hoàng này, hãy nhìn xem cái gì mới là Địa ngục, cái gì mới là Tula chuyện kiếp.Lần đầu viết truyện ạ, có gì mọi người cho nhận xét nha ><…
Mùa hè năm ấy, chàng trai đó như ánh dương rực rỡ bước vào cuộc đời tôi. Ánh nắng của anh dịu dàng mà rực rỡ. Nếu có thể, tôi chỉ muốn nói với anh rằng: " Nếu ai đó được cùng anh đi qua những giông bão thì xin hãy là em."…
Lời tâm sự của một cô gái ngu ngốc đâm đầu vào tình yêu.…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…