crush | quotes about youth
"Cả thế giới đều biết em thích anh, duy nhất chỉ có anh là không biết."…
"Cả thế giới đều biết em thích anh, duy nhất chỉ có anh là không biết."…
Drop!…
Thanh xuân như một lý trà #thanh xuân…
Category: Huyền huyễn-Văn phương tây-đồng nhân-Hắc ám-Thoại nhân vật- Thánh giáo-Chuyển thể-Phiêu lưu- Hằng ngày- Tiểu thuyết- 18+ Đồng Nhân Đơn giản hoá ở tinh cầu gồm có bốn vùng đất chính. Lần lượt là Đông- Tây- Nam- Bắc. Đế chế Moniyan là vùng đất phía Tây- Phương Tây. Có tất cả 12 quốc gia và nhiều vùng tự trị. Lục địa bỏ hoang nằm ở phía Nam tinh cầu và được chia thành 3 vùng riêng biệt... hải ngoại vi vùng đất ven biển... Vùng trung lập nơi sản sinh ma thú... Vùng hải nội cội nguồn của quỷ tộc.Phía Bắc chính là lục địa băng giá. Chỉ có 1 vương quốc duy nhất Phương Đông sẽ mang hơi hướng Châu Á(phần của sau này) Chỉ có 1 Quốc gia nhưng lại có hai thể chế bộ máy nhà nước.Có hình ảnh nhưng chưa hoàn thiện...Linkhttps://www.wattpad.com/story/280804468?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Eunseojoo&wp_originator=OINsumcejEek2XZWh3vREm3Hv5z1PBIsxBU%2FuX86s5jiEunDoF6qy4FaDzW%2FLGUaia8OvfnEPjVFn4OPsgKFiEVxYzGgb5xZ3Jxb1H5kP13xOcWGEldI4IfyTIoSnqCk…
Liệu có kì lạ hay không khi người tôi thích là chị gái của mình!??…
Nội dung truyện xoay quanh cuộc sống của trường cấp 3 quốc tế ethit và cuộc sống đầy chấn động Nữ chính: Nguyễn Lệ Chi cao lãnh lạnh lùng là 1 bad gird thực thụNam chính: Trần Hoàng Nhật Dương tính cách cuộc là 1 bad boy nhưng vì thu hút sự chú ý của nữ chính nên giả vờ là 1 đoá hoa cao lãnh…
chỉ là otp do t/g ship không có thật nếu thích thì có thể ủng hộ còn không xin lước nhé ,cảm ơn ạ!Có gì sai chính tả thông cảm nhe!…
chọc tức vợ yêu…
Những câu chuyện tình yêu của Pentagon .#453 #404 #394…
-viết vì cảm hứng thôi -theo góc nhìn thứ nhất nhiều nhất - người con gái mùa đông đem lòng yêu " mùa thu " của mình nhưng không được đáp lại-ending : BE…
↦ Nhân Danh Một Bông Hoa Nhỏ ↦ Dư Ngôn Thụ↦ Giới thiệu: Vào một ngày mưa, Trần Biên Tự đã cố tình tìm một chỗ vắng vẻ để gọi điện thoại. Cậu đứng khom lưng, giọng nói rõ ràng, lạnh lùng, chất đầy vẻ mệt mỏi: "Không có tiền đâu, cùng lắm tôi đi tù là được chứ gì."Đằng sau máy bán hàng tự động gần đó, Hạ Hy Nghênh khẽ liếc nhìn cậu thiếu niên một cái, trong lòng thầm cho rằng anh ta là một gã côn đồ vô công rỗi nghề.-Trong ngày trưởng thành của mình, cô và "gã côn đồ" đó đã bí mật hôn nhau trên sân thượng. Khi màn mưa giăng lối che phủ, trong lòng mỗi người đều chất chứa nỗi tuyệt vọng giấu kín của riêng mình. "Hơn mười năm qua tôi vẫn luôn ngắm nhìn mặt trời, nhưng đến bây giờ ánh sáng mới rọi về phía tôi" - Apollo"Em đã luôn nói yêu anh cả ngàn vạn lần, nhân danh một bông hoa nhỏ" - Hoa Hướng Dương -Sửa đổi vào ngày 9 tháng 7 năm 2025Lưu ý: Không có quan hệ huyết thống, hộ khẩu độc lập, không nảy sinh quan hệ tình cảm trong quá trình sống cùng một mái nhà.22.6.2024Từ khóa: toàn tâm vì người - tình cảm trong khuôn viên trường - tình yêu đơn phương - HETóm tắt một câu: Em đã nói "em yêu anh" cả ngàn vạn lần Chủ đề: Sự trưởng thành↦ Edit by Ary ↦ Bìa bởi: Hạ Nhiên…
12CHĐ: con người và động vật, chiến đấu cướp đoạt ngôi quyền, kẻ có quyền sẽ luôn luôn đi trước…
Khi trầm cảm không còn là một căn bệnh lý thông thường. Author: @_haileyya_Collector: @_khhaan_…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Trong thanh xuân tưởng chừng tẻ nhạt của tôi xuất hiện một chàng trai như gió. " tui thích Thịnh , Minh Thư thích Lê Thanh Thịnh "" Thư có rãnh thì qua tết tui đi , thư xuống tiễn tui đi nghĩa vụ nhe "" oce nhe "…
Đây là nơi lưu giữ tuyển tập những ý tưởng vụn vặt mà mình không thể bỏ vào các fic lớn được, nên sẽ để tạm ở đây. Nếu một ngày nào đó rảnh rỗi quay lại có thể sẽ phát triển thành các fic lớn hơn.Những câu truyện trong đây chỉ là các oneshot chỉ gồm 1- 2 chương thôi, nên là nếu mn thấy không thích chương này thì có thể đọc chương khác, hoan hỉ ạ!Bối cảnh và các nhân vật đều là ngẫu nhiên và hư cấu, không có ý ám chỉ bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.Chúc mn đọc vui vẻ ạ!…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…