[Oneshot] Countryhumans
Chỉ là một số OTP của toi =)Lưu ý: KHÔNG ĐỤC THUYỀN OTP của toi, nếu đó là NOTP của bạn thì xin mời lướt truyện khác.…
Chỉ là một số OTP của toi =)Lưu ý: KHÔNG ĐỤC THUYỀN OTP của toi, nếu đó là NOTP của bạn thì xin mời lướt truyện khác.…
Một đêm trăng. Một vụ án mạng. Một bóng hình chìm trong sắc đỏ.Giữa những con phố sáng đèn, bóng tối vẫn len lỏi - dưới chân các câu lạc bộ giải trí xa hoa, trong cốc rượu sóng sánh của kẻ quyền thế, trên lưỡi dao kề sát cổ một gã nghèo đang quỳ gối van xin.Hắn từng nghĩ mình hiểu rõ quy tắc tồn tại ở nơi này. Muốn sống, phải biết cúi đầu. Muốn leo lên, phải biết bẩn tay. Nhưng khi ánh đèn vàng của Majestic đổ xuống gương mặt người phụ nữ đứng trên sân khấu, khi giọng hát ấy cất lên giữa hàng trăm tràng pháo tay, hắn nhận ra có những thứ dù đã chôn vùi vẫn có thể trở lại.Bóng trăng trên mặt nước, tưởng gần mà xa, tưởng chạm tới mà trượt khỏi tầm tay.Có kẻ lặng lẽ châm thuốc, để khói trắng che đi nét mặt.Một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Cô là ai?"___* Tên chương được đặt theo bài thơ Hiểu Yên thuộc tập thơ "Lữ Đường di cảo thi tập" của Thái Thuận, bản dịch của Quách Tấn (thivien.net).* Mọi chi tiết lịch sử, địa lý, tổ chức hành chính trong truyện đều là hư cấu.…
Hạnh Chi luôn nhận được những bức thư tình không tên vào mỗi sáng, giấu kín bên trong hộc bàn, khiến cô vừa bối rối, vừa tò mò. Những dòng chữ ngọt ngào trong đó luôn khiến cô cảm thấy lạ lùng. Nhưng điều khiến cô khó hiểu nhất là không hề có tên người gửi. Tại sao lại không để lại một dấu vết nào, một cái tên để cô có thể nhận ra? Mỗi ngày, cô càng tự hỏi mình, tại sao người đó lại muốn gửi những lời này cho cô mà không dám lộ diện?Cô không hề biết rằng, đã rất lâu rồi, có một người luôn đứng phía sau, âm thầm dõi theo cô từng bước. Một người yêu thầm cô từ thời cấp 2 nhưng không dám bày tỏ. Chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô từ xa và gửi những tâm tư vào mỗi bức thư tình, hy vọng một ngày nào đó cô sẽ nhận ra.Rồi một ngày, khi Hạnh Chi vô tình phát hiện ra người gửi, cô không thể kìm được sự tò mò, hỏi cậu với vẻ mặt ngập ngừng."Ừm... Cậu thích tôi từ khi nào vậy?"Nhật Vũ không trả lời ngay mà chỉ im lặng, để không khí giữa hai người lặng như tờ. Một lúc sau, cậu mới khẽ lên tiếng, giọng trầm và nhẹ."Vào năm đầu cấp 2. Khi ấy, tôi đã thích cậu rồi."…