Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,107 Truyện
Đừng Buồn

Đừng Buồn

17 3 3

Thể loại : Đam mỹ, Ngược, Ngọt, Sủng, Đô Thị, Hiện Đại, Giới Giải Trí Tác giả: park_min_hee132004 ( Mèo Minn ) Truyện đã được đăng lần đầu tiên tại: @park_min_hee200413 Vì mình đã mất nick kia nên lập nick này hoàn toàn mới ạ, mong mọi người sẽ đón đọc ❤ Mình sẽ để mô tả thêm ở phần Giới Thiệu. TRUYỆN HOÀN TOÀN DO MÌNH VIẾT VÀ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI NICK WATTPAD NÀY VÀ CÓ 2 CHAP ĐẦU ĐƯỢC ĐĂNG TẠI NICK: park_min_hee200413Note: Vì mình quên không lưu bản thảo về nên cách hành văn hai chương đầu sẽ khác một chút :'( Mong các bạn thông cảm ❤…

Tân hôn vô ái, thế tội kiều thê

Tân hôn vô ái, thế tội kiều thê

3,659 64 71

Từ chương 187Mấy chỗ in nghiêng là do mình không biết phải sửa lại như nào, văn chương mình cũng không được tốt lắm, mong mọi người giúp đỡ!!Đăng lên chủ yếu để lưu về máy đọc offline :)…

Uy ngươi một viên đường

Uy ngươi một viên đường

730 8 1

Văn án:An Thành nhất trung Lạc Đường, bộ dạng ánh mặt trời trắng nõn, thiếu niên cảm mười phần, nhưng là một tính cách cao lãnh sức chiến đấu bạo biểu giáo bá vương.Vì chèn ép Lạc Đường, mặt khác trường học bất lương thiếu niên cho hắn lấy cái thực nương a tên hiệu kêu Đường Đường.Tên này cũng thành công trở thành Lạc Đường lôi khu, ai kêu tạc ai.Nhưng theo một vị đồng học yêu sách, nàng chính tai nghe được một người nữ sinh không sợ chết kêu Lạc Đường một tiếng Đường Đường, mà Lạc Đường không những không tạc, ngược lại phe phẩy cái đuôi quá khứ.Đồng học A: phe phẩy cái đuôi? Ngươi cho là Lạc Đường là tiểu cẩu sao?Đồng học B: chính là con chó nhỏ, vẫn là to lớn khuyển trung mềm mại khuyển, giống... Kim mao!Vi Như Hạ OS: hắn mới không phải kim mao, hắn là tiểu chó săn, siêu hung der!Ôn hòa bình tĩnh phật hệ tiểu mèo hoang X cao lãnh tô sủng tiểu chó sănMột câu văn án: không phải hắn đường không đủ ngọt! Là trừ bỏ Vi Như Hạ ngoại, không ai có tư cách thường!1. Ngọt văn, 1VS1, HE2. Tác giả ăn khớp phế, thưởng thức tra, toàn bộ thiên ngốc nghếch ngọt, không thích, thỉnh điểm xoa.Nội dung nhãn: hoa quý mùa mưa vui mừng oan gia thanh mai trúc mã ngọt vănNhân vật chính: Vi Như Hạ, Lạc Đường ┃ phối hợp diễn: giáp ất bính đinh ┃ cái khác: vườn trường, ngọt sủng tô…

Sao vẫn cứ luôn thích em

Sao vẫn cứ luôn thích em

30,057 868 80

Tác giả: Công Tử DiễnThể loại: Ngôn tình hiện đại, tình cảm, ngọt sủng, hài hước, 2s, hào môn thế gia, đô thị tình duyên, duyên trời tác hợp, ngược tâm.Nội dung: Người đàn ông ưu tú chưa bao giờ gần nữ sắc, tám tháng trước đã bị hãm hại ép lên giường với phụ nữ.Tám tháng sau, được tin có em gái thất lạc từ nhỏ sắp về nhà.Nhưng tại sao... Trên người em gái này lại có chút cảm giác quen thuộc nhỉ ?Anh vẫn luôn biết rõ, người con gái này là kẻ lừa đảo, lại cố tình nghe theo, coi là sự thật mà nuông chiều thành nghiện."Tiên sinh, Hứa tiểu thư lừa người khác, nói cô ấy nhận được hoa hồng.""Ừ, mua tặng cho cô ấy 999 đóa.""Tiên sinh, Hứa tiểu thư lừa người khác, nói cô ấy có một chiếc xe thể thao.""Vậy à, sang tên chiếc xe số lượng có hạn của tôi cho cô ấy.""Tiên sinh......" Bảo vệ muốn nói lại thôi."Hả?""Hứa tiểu thư lừa người khác, nói ngài là bạn trai cô ấy.""...... Biết rồi."Buổi tối, người nào đó về nhà, lại bị người đàn ông bá đạo ăn sạch sành sanh không chừa một mẩu xương.…

Khi Mặt Trời Lặn

Khi Mặt Trời Lặn

10 0 5

Mặt hồ lúc này tĩnh lặng, trong veo, tựa như một tấm gương lớn có thể nhìn thấy cả bầu trời đang phản chiếu trên đó.Bernice đứng nhìn ánh mặt trời đỏ rực dần biến mất sau đường chân trời, trên môi liền nở một nụ cười mãn nguyện.Hắn cúi đầu khẽ hôn lên chiếc nhẫn, thay cho lời tạm biệt rồi chậm rãi buông tay, một gợn sóng nhỏ lăn tăn mang theo niềm hy vọng của hắn tản ra trên khắp mặt hồ.Hắn thật sự từ bỏ rồi, nhưng hắn nhất định sẽ không bao giờ quên đi, hắn chọn cách sẽ lưu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ đó ở trong trái tim, một lần nữa sống lại trong hồi ức của chính mình.Đúng vậy, khi mặt trời lặn không có nghĩa là ở bất kỳ nơi nào trên trái đất cũng đều không thể nhìn thấy mặt trời.…

Thuở Ban Đầu - D.Author

Thuở Ban Đầu - D.Author

16 0 10

Saori bật khóc nức nở, cô không hiểu sao cho đến hiện tại cảm xúc cô không thể nào dừng lại được. Cô khóc, cô khóc đến nỗi mà trời đất đều phải âu sầu đổ tượng mà theo."Tại... tại sao hả? Tại sao... tới giờ này... anh mới! Hic!""Thôi được rồi, ngoan nào, anh đã làm gì đâu nào-" Tay Kujo khẽ lau nước mắt của cô một cách nhẹ nhàng hơn bao giờ hết."Anh im đi,... tại sao hả? Anh nói đi chứ,.... nếu lí do mà không thỏa đáng thì anh đừng có mà hòng....""Vì thưở ban đầu..." Kujo nở một nụ cười một cách đầm ấm, đầy sự bảo bộc về phía Saori ngay khi lúc này cô còn khóc to và dữ dội hơn bao giờ hết.Câu chuyện Ngôn Tình Đô Thị "Thưở Ban Đầu" hứa hẹn với độc giả sẽ mang lại nhiều cảm xúc, cũng như sự trắc trở và thử thách của cặp đôi không phận mà nên. Hãy theo dõi để có thể phần nào hiểu thêm về cả hai nhân vật và câu chuyện xoay quanh về tình yêu từ giọt cát mà thành biển sông này nhé.…

Chưa Gọi Thành Tên

Chưa Gọi Thành Tên

1 0 1

Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…