Thế Nào Là Tra Nam - Bình Sinh Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Đô ThịTình Trạng: Đã Full…
Thể loại: Ngôn Tình, Đô ThịTình Trạng: Đã Full…
Keonho vô tình nghi ngờ bạn thân nhất của mình - Seonghyeon chính là hung thủ cho những vết đốt đỏ hiện lên rõ hơn hằng đêm.…
Giới thiệu TruyệnCâu chuyện Sắc Hiệp kể về Lý Trung Hàn - một nhân viên bình thường của một công ty tài chính lớn, đột nhiên vận may liên tục, vinh dự thăng liền ba cấp, tựa hồ ông trời chiếu cố, cả nữ thần trong lòng cũng nhiều lần giúp sức hắn, tuy nhiên khúc chiết trong đó mấy ai có thể hiểu được. Trong này liệu có phải là một hồi âm mưu cực lớn?- Liệu Lý Trung Hàn có nhận ra hắn đang dấn thân vào con đường tranh dành quyền lực đầy cạm bẫy và hương diễm? Trên đầu chữ Sắc luôn có con dao, liệu hắn có vừa chiếm được mỹ nhân, vừa từng bước lên đỉnh cao của tiền tài, quyền lực?- Đấu đá quan trường, mưu hèn kế bẩn, mỹ nữ như mây, nóng bỏng, đọa lạc, kịch tính... Tất cả đang chờ bạn đọc khám phá!…
Một câu chuyện do tui viết về VegasPete, trong truyện này đều là suy nghĩ và ý tưởng của riêng tui mong mọi người có thể đón nhận thành quả này của tui nhaaaaaaaa…
Vào một buổi hoàng hôn đỏ quạch trên sân thượng, Kou chặn đứng mọi đường lui của cậu, đặt vào tay cậu chiếc máy ảnh đã được sửa chữa vẹn nguyên. Khi màn hình sáng lên, cũng là lúc lớp vỏ bọc kiêu ngạo của Mitsuba vỡ vụn. Hóa ra, trong suốt những tháng ngày cậu mải miết đứng trong bóng tối để trộm nhìn ánh dương, thì ánh dương ấy cũng đã sớm quay đầu, sẵn sàng thiêu đốt mọi rào cản để bắt lấy cậu.!!CẢNH BÁO OCC!!…
Tác giả: Thiển Đại Bạc Trang/ 浅黛薄妆Thể loại: Đoản văn, cổ đại, SEĐộ dài: 2 chươngEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Giới thiệu:Ta đã chết, linh hồn tổn thương này cuối cùng cũng có thể rời khỏi thân xác khô gầy yếu ớt kia. Hiện tại ta bước đi nhẹ nhàng trên mặt đất, thậm chí có thể rời xa nhà giam kiên cố như thành lũy này.Nơi đây có quá nhiều người chết oan, nhưng ta lại không nhìn thấy hồn phách của các nàng, có lẽ, ta nên giống các nàng ra đi dứt khoát.Tiềm thức đưa ta tới Thừa Càn Cung, nội tâm lần nữa cảm thán: Cung điện tường đỏ ngói vàng này lớn thật, lớn đến nổi một linh hồn lang thang như ta cũng đi lạc tới đây.May mà ở cuối hẻm có con đường thông đến thế giới khác.Nửa tháng lưu lạc, khi thì ẩn với tầng mây, khi thì bị ánh đèn huy hoàng của hoàng cung làm cho chói mắt. Đột nhiên có tiếng bước, ba mươi sáu người nâng ngự giá tới gần. Ta không thấy mặt của cửu ngũ chí tôn kia, dù từng nằm bên hắn mấy năm, nhưng đôi môi và biểu cảm trên mặt hắn vẫn luôn lạnh như băng, chỉ có thời khắc triền miên cơ thể mới nóng như lửa đốt.Hắn nắm lấy cổ tay của ta, xác định không có mạch đập, hai hàng nước mắt lập tức lăn dài, run rẩy nói: "Đường Nhi, phi tần tự sát là tội diệt cửu tộc, ta cho nàng cơ hội, nàng mau tỉnh lại đi."Ta cười, nước mắt cũng tuôn rơi. Huyền Dạ, trừ chàng, ta còn cửu tộc gì chứ?Chàng có cả thiên hạ, nhưng ta lại nghèo tới nổi chỉ có mình chàng......Nhảy + Lấp hố 18/03/2020…
Bá đạo tổng giám đốc truy phu ký…
Ta là một vị hôn quân thầm yêu tướng quân của mình. Nhưng tướng quân lại buộc ta thoái vị và sỉ nhục ta. Ta không thể chịu đựng được nữa nên đã phóng hỏa đốt tẩm điện và lợi dụng khung cảnh hỗn loạn trốn ra khỏi cung điện. Mọi người đều nói, ta đã bị thiêu chết. Nhưng vị tướng quân vốn luôn lạnh lùng và tự trọng vào lúc này lại vô cùng hoảng sợ "Ngài ấy sẽ không chết...không thể nào!" "Mau đi tìm! Nếu không tìm được ngài ấy, ta liền giết ngươi!"…
Cuộc chiến kinh hoàng giữa các Gemstone, những kẻ sống sót cuối cùng…
Summary: Trong một lần đột ngột phát tình ở trường học, lúc bản thân đang phải chật vật chống chọi với cơn giày vò của ngọn sóng tình bên trong cơ thể, Omega nhỏ lờ mờ trông thấy một bóng người tiến lại gần mình nhưng lại không thể xác định được đó là ai, chỉ biết đó là một Alpha. Đến khi tỉnh dậy, cậu nhận ra mình vẫn bình an vô sự nằm trên giường ngủ, còn người kia thì đã biến mất từ bao giờ, vết tích duy nhất còn sót lại là một vết cắn in hằn phía sau gáy. Pairing: Đặng Trần Nhậm × Lê Quang Hùng, AOAuthor: lxdann04…
Sabo sau khi chấp nhận cái chết của Ace và ăn trái Mera Mera × Ace đã chết đi sống lại vô số lần đến mức ký ức dần trở nên mơ hồ[Đã edit xong]------------------------------------ Nguồn: 拒绝失眠aDịch: Kahechan (có sự hỗ trợ của QT+Chat GPT)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
A storyline by the romantic catI don't own characters | Completed | PGTưởng rằng Taehyun cứ tiếp tục sống như thế cho đến ngày Trái Đất này chính thức bị phá hủy cùng phần nhân loại còn sót lại. Niềm an ủi duy nhất của anh là anh được ở cạnh Beomgyu cho đến hơi thở cuối. Nhưng giờ đây, thậm chí niềm an ủi đó cũng bị sự suy tàn của Trái Đất cướp khỏi tầm tay anh, đến mức Taehyun nghi ngờ rằng liệu anh có đang bị trừng phạt bởi một tội lỗi nào đó mà trong vô thức anh đã làm với mẹ thiên nhiên hay không.Một vực thẳm sâu hun hút và dài đằng đẵng hơn cả rãnh Mariana đột nhiên xuất hiện như một ranh giới ngăn giữa căn phòng trọ nơi anh ở và ngôi nhà của Beomgyu.Và Taehyun biết anh cần phải làm gì đó, vượt qua rãnh sâu này để đến với tình yêu của đời mình.…
[Tống] Áo choàng thành xưởng rượu năng nam nhân bạch nguyệt quang-Ngọa Xuân SơnThể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Manga anime , Hệ thống , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Thẻ bài , Bungo Stray Dogs , Conan , Áo choàng lưuHoang mộc ngàn đêm bởi vì một hồi tai nạn xe cộ ngoài ý muốn trói định nhân vật sắm vai hệ thống.Hắn yêu cầu dựa vào sắm vai nhân vật đạt được sinh mệnh lực, thẳng đến năm trương nhân vật tạp toàn bộ đều đạt được mãn giá trị mới có thể đạt được tân sinh.Ở cảnh giáo --Mới vừa chuyển trường tới có được ly kỳ tóc bạc mắt đỏ thần bí học sinh chuyển trường thường xuyên ngày ngủ đêm ra, ở lần nọ nhiệm vụ trung gặp đến kẻ bắt cóc tập kích chém bị thương cánh tay hàng cốc linh đột nhiên thấy một đạo hình bóng quen thuộc từ trên trời giáng xuống.Sắc bén mũi đao chống lại kẻ bắt cóc yết hầu, học sinh chuyển trường nhìn qua ánh mắt lãnh đạm lại thanh triệt: "Ra nhiệm vụ thời điểm thất thần, chính là sẽ chết."…
Hắn nhớ rằng mình đang đọc sách, cạnh cửa sổ, ngồi dựa vào chiếc nệm lớn, với tấm chăn đắp ngang hông, chờ chồng vềVà giờ hắn ngủ quên, bị cái lạnh đột ngột làm giật mìnhChỉ là chiếc nệm có gì đó sai sai. Hắn vốn nhẹ cân, chiếc nệm không thể nào bị lún xuống cỡ đó, ngay bên cạnh hắn, đằng sau tấm lưng hắnChina quá lười để quay sang, hắn chỉ cần biết chồng mình về rồi__________Đêm nay thật lạnh, nhưng hắn có gã…
Câu chuyện mẫu giáo của JoongDunk, PondPhuwin và GeminiFourth…
Tác giả: 枝洇 (Chi Nhân)Tôi vô tình làm đổ sữa chua lên quần của trùm trường. tôi định cúi xuống lau nó. Nhưng đối mặt với chỗ phồng lên, tôi không khỏi đỏ mặt, định rút tay về.Đột nhiên tôi nghe thấy một giọng cảm thán gần đó:"Chết tiệt! Lão đại, sáng sớm cậu chơi náo nhiệt vậy, lát nữa lên lớp sẽ không tốt...""Cút!"-------------------------------Facebook: Page Thú vui của Khỉ conEdit: Thú vui của Khỉ con…
Au: @FanficCouple Cover: @Balixu…
tác giả gốc: Chiết Châuvăn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai".Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa.Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được.Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy.Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất.Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt....- Xin lỗi anh.- Gì cơ?- Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không?- Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi.- Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ.- Cậu nói thật chứ?- Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy.Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói:- Được, cảm ơn cậu.…