[Hanoi] Dear Diary
All x HNHà Nội Bottom!!!!Có nhận request để cải thiện văn phong của bản thân…
All x HNHà Nội Bottom!!!!Có nhận request để cải thiện văn phong của bản thân…
“Là duyên, là phận, là tình. Ngàn năm mới có mối lương duyên mình.”"Chân tình nghe mà nhẹ nhưng sao là cả một chặng đường dài đầy chông gai để hiểu. Yêu mà, đắng đấy nhưng rồi ngọt đấy, lạnh đấy mà ấm áp vô cùng. Tấm chân tình nhận hay không nhận, nắm bắt hay không là ở mỗi người vì tình đó là trái tim, là Nguyệt lão se duyên bằng hàng ngàn sợi tơ mong manh thành một sợi dây trói lấy hai người và từ đó hợp hay tan là tùy thuộc vào sự cố gắng của mỗi người."…
Những tin nhắn nhạt nhẽo theo trí tưởng tượng của tôi dành cho SEVENTEEN...…
Thể loại:Xuôi xẻo,dễ thương,mỹ thụ❌Lạnh lùng,ôn nhu mỹ công.||Đam mỹ,hiện đại đô thị hóa,có H (Cái này H cao hay nhẹ tùy tâm trạng tác giả😆)Một chàng trai bị xuôi xẻo đeo bám cậu từ nhỏ.Chính sự xuôi xẻo đó đã đưa cậu đến những ngõ cụt của cuộc sống.Nhưng cho tới khi cậu gặp phải một người,mà chính anh ta cũng chính là người che chở cậu là bùa mắn mắn giúp cậu trai trẻ có quá khứ xuôi xẻo này có cuộc sống hạnh phúc."Tôi sẽ không bắt ép em làm điều em không muốn.Hãy ở lại làm người của tôi"........¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤......"Anh đồ thứ không có tiếc tháo...ôi cái eo nhỏ của tui.Ông trời sao con lại yêu phải người này""Bảo bối một lần nữa nhé"✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡✡muốn biết sẽ ra sao cùng đón xem truyện người của tổng tài do chính Nhi viết nhé.Có sai sót gì mong mọi người bỏ qua.Truyện đam.Đam có H ai dị ứng out giùm Nhi.OK vào truyện thui nào. HOÀN…
"Hạnh phúc... có vị gì?"Một câu hỏi ngây thơ giữa cuộc đời đầy rẫy tội ác. Và câu trả lời, có lẽ, chính là khởi đầu cho hồi kết.…
Mời vô xem , ahihi…
Một fic tự viết khác .-.…
tôi viết để thoả mãn bản thân,không chỉ có YAMI và William mà còn một vài otp và những oneshot (có h+)…
Thể loại: Cảnh sát tội phạmCp: Ảo thuật gia Joker - Cảnh sát SeanSean là đặc vụ FBI nằm vùng tại Bắc Kinh Trung Quốc. Thân phận của anh ở đây là một cảnh sát địa phương tên Tiêu Chiến. Sau thời gian chờ đợi dài đằng đẵng cuối cùng anh cũng nhận được nhiệm vụ điều tra một vụ án giết người hàng loạt, nạn nhân là những cô gái trẻ bị hủy ngũ quan và chặt đầu.Joker là ảo thuật gia nổi tiếng thế giới. Tên thật của hắn là Vương Nhất Bác, sau một thời gian lưu diễn dài ở nước ngoài, hiện tại hắn đang sống trong một ngôi nhà tại Bắc Kinh cùng bạn trai đồng tính.WARNING: Tất cả các yếu tố và nhân vật trong truyện đều là hư cấu, vui lòng không áp đặt lên người thật.• Truyện có yếu tố OOC, bạo lực và kinh dị nhẹ, ai đọc được thì hãy ở lại.(nói vậy thôi chứ hông có kinh dị đâu :))• Cần một trái tim thép ♡. (hố sâu thủy tinh tâm ngàn vạn lần đừng nhảy)Xin cảm ơn!~Mong rằng câu chuyện nhỏ của tớ sẽ hợp với cậu, chúc cậu có những phút giây thư giãn trọn vẹn ^^~…
Lương Bổng là công an ngầm. Hắn giao bằng chứng tống Phan Quân vào tù. Phát súng ở biệt thự đã kết thúc cuộc đời Lương Bổng của hắn. Hắn trở về với thân phận thật của mình: Đại tá Trần Giang.(Truyện tủn mủn, không theo trình tự thời gian)…
khi mà satangwinny gặp được seanney, qtoey, soundwin, kohjames thì sẽ như thế nào?…
Văn án:Anh ta đặt đĩa bánh ngọt xuống. Tôi ngước mặt lên nhìn. Ánh nắng chiếu rọi vào làm khuôn mặt của anh ta sáng bừng lên, mái tóc phấp phới bay trong gió. ''Chúc quý khách ngon miệng.''Ngay cả giọng cũng ấm nữa.. Chết tiệt, anh ta thực sự đúng gu mình...Thịch thịch? Gì vậy chứ?Nhân viên phục vụ mà cũng cả gan dám đẹp trai như vậy sao? Bổn tiểu thư không tin là không câu dẫn được tên phục vụ như anh!!…
Rhyder và Captain là cặp bạn thân nổi tiếng trong trường được nhiều người biết đến . 1 tình bạn đẹp kéo dài 10 năm cho đến thời điểm hiện tại nhưng đâu ai biết rằng trong mỗi quan hệ này Nguyễn Quang Anh đã vô tình cảm nắng chính người bạn thân của mình . Câu chuyện vẫn tiếp túc cho đến khi quá trình phân hoá đến và mở ra nhiều tình huống bất ngờ .…
• 𝐨𝐧𝐞𝐬𝐡𝐨𝐫𝐭 : hoa rơi giữa chốn phồn hoa• 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý liên hoa × phương tiểu bảo• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• gửi nắng vàng cho mùa hạ,• gửi tuyết rơi cho mùa đông.• gửi tình mình lại thêm đậm sâu.…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Một con quái vật phi nhân không cần trốn khỏi nhà tù. Cô ở lại chỉ khi thấy việc ở lại thú vị hơn rời đi. Một bác sĩ học được rằng mọi cái lồng bằng thép đều vô dụng trước một con quái vật phi nhân. Vì vậy, cô mở cửa, không khóa, không xiềng, không cầu xin.Và thật sự, con quái vật đã quay lại, cùng một túi bánh ít đường theo khẩu vị của bác sĩ. Từ đó, giữa họ hình thành một giao kèo nguy hiểm: con quái vật muốn tìm kiếm sự thua cuộc trong khả năng yêu, còn bác sĩ sẽ thử khiến cô hiểu tình yêu không phải bằng định nghĩa, mà bằng ranh giới, lặp lại, trách nhiệm và những điều cô chọn không làm.…
cô chỉ là 1 cô gái bình thường 26 tuổi mạt thế đến bất ngờ lại rơi vào tay anh chỉ có sủng cô vô đối…
Chủ yếu là về Vương Quyền Phú Quý…
" Có những cuộc gặp gỡ tưởng là định mệnh, nhưng hóa ra chỉ để chia ly.Tháng Bảy năm ấy, giữa mùi hoa oải hương nhè nhẹ, em rời xa anh - không một lời níu kéo, không một lần quay đầu.Chỉ còn anh, và những ký ức chưa kịp phai, lang thang giữa những ngày mưa để chờ một lần được gặp lại... ở thế giới nơi nỗi đau không còn tồn tại."" Tháng Bảy, Mùi Hoa và Em " - là bản tình ca dang dở, là lời hứa chưa kịp giữ, và là nỗi nhớ mãi mãi chẳng thể nguôi ngoai.⭐…