Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Văn ánDạo gần đây Han Wangho phát hiện ra hai điều:1.Bạn trai ba năm của cậu hình như cắm sừng cậu.2.Anh mắt của cái bạn cùng phòng với bạn trai cậu khi nhìn cậu, hình như có gì đó hơi sai sai.Tìm tòi mấu chốt: vai chính: Lee Sanghyeok, Han Wangho ┃ Vai phụ: đọc đi rồi biếtCre: Động chăn rùa (https://dongbanggei.wordpress.com/2020/05/19/6261/) Vì bản chuyển ver này chưa có sự đồng ý của Trans và edit nên mình mong mọi người không mang truyện đi đâu cả ạ…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…
Donghyuck chỉnh xong cà vạt thì vô thức mặc cả áo vest cho hắn, tựa thể đó là hệ thống được lập trình sẵn các bước trong tâm trí cậu. Donghyuck cứ làm mọi chuyện cho Mark mà không nhận ra Mark ngạc nhiên thế nào. Cậu kể có một lần ông Park bị chấn thương phải bó bột tay, Donghyuck đứng bên cạnh nhìn Mina thắt cà vạt cho ông rồi cứ thế mà ghi nhớ. 𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, mỗi lần lên đồi thăm mộ mẹ vào ngày đau buồn đó, Donghyuck lại tự thắt cà vạt cho mình. Donghyuck ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt xót xa của Mark, hắn đặt đôi bàn tay mình lên đôi bàn tay vẫn còn nắm lấy hai bên viền áo vest của mình. Mark mềm giọng nói."𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, hãy thắt cà vạt cho anh nữa."…
Văn án: Trong một xã hội nơi thuộc tính sinh học định đoạt tất cả, Alpha đứng trên đỉnh cao quyền lực, còn Omega bị coi là thấp kém. Để có một cuộc sống yên ổn tại tập đoàn công nghệ hàng đầu, Eom Seonghyeon đã dùng thuốc ức chế liều cao suốt nhiều năm để mang lớp mặt nạ beta kiên cường, liều mạng bám trụ với công việc.Cậu tự tin mình có thể lập trình hoàn hảo cho cuộc đời mình. Cho đến ngày Ahn Keonho - vị CEO alpha trội chính tông với cái đầu lạnh và bàn tay sắt trở về nước.…
Truyện chuyển ver nên chưa có sự đồng ý của tác giả, đừng đăng ở đâu nhé. Nếu có nhà nào cv trùng thì thông cảm ạ.40 chương + 3 phiên ngoại.Couple gốc: Nghiêm Chuẩn × Bùi NhiênTác giả: Tương Tử Bối Couple cv: An Càn Hạo × Nghiêm Thành Huyền.Note: An Càn Hạo và Nghiêm Thành Huyền là tên Hán Việt của Ahn Keonho với Eom Seonghyeon nhé, dành cho những bạn nào không biết.1.Bạn trai đã kết giao ba năm của cậu, hình như đeo nón xanh* cho cậu* cắm sừng 2. Bạn cùng phòng với bạn trai cậu, hình như nhìn cậu có chút..... ánh mắt có chút gì đó khó nói, cảm giác có gì đó hơi sai sai.…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Donghyuck vỗ nhẹ lên cánh tay Mark. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Donghyuck mặc, Mark nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ. "Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Mark còn nghe thấy được, vậy mà Donghyuck lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Donghyuck, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Mark vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"____________Đây là fic chuyển verBản gốc thuộc về @downpour0721…
Bản gốc của Dáng Hình Thanh Âm thuộc quyền sở hữu từ tác giả @downpour0721 - cùng một chuỗi những câu chuyện khác vô cùng, vô cùng, vô cùng đáng đọc. Chuyển ver đã được sự đồng ý từ tác giả, vì tuổi và hoàn cảnh của nhân vật không giống nhau hoàn toàn nên đôi khi mình sẽ điều chỉnh một chút chi tiết để mạch truyện hợp lý nhất với nhân vật chính và sẽ tận lực mang Jeonglee hoà hợp với Dáng Hình Thanh Âm - chi tiết mọi người có thể đọc tại 'Một lần nói hết: Chuyện chuyển ver' tại nhà chính của chị M tác giả của bộ truyện nhéMình là supporter của T1-2023 nói riêng và LCK nói chung, mọi người nếu có góp ý gì cứ thẳng thắn với mình nhé. Mình không đăng tải bạn bé này ở bất kỳ nền tảng nào khác ngoài Wattpad mọi người nếu mang em ấy đi đâu thì note lại địa chỉ nhà mình nha, cảm ơn rất nhiều ạ. -------"Sau này anh không đóng cửa nữa."Jihoon vỗ nhẹ lên cánh tay Sanghyeok. "Sau này" sao, cậu hi vọng sau này là có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Jihoon mặc, Sanghyeok nói thầm:"Sau này anh là nhà của em""Anh nói cái gì, em nghe không rõ"Đêm không một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Sanghyeok còn nghe thấy được, vậy mà Jihoon lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Anh bấm móng tay vào sâu trong vai Jihoon, cậu hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Hyeok vừa nói gì với em? Sau này cái gì?""Sau này anh ăn mì gói với em, được chưa?"…