Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lee Sanghyeok thỉnh cầu cộng đồng mạng vì người yêu quá bướng bỉnh.anh quản lí x em diễn viênwarning: truyện không gắng với đời thực, OOC (Kim Hyukkyu trong truyện này hơi xấu tính, xéo sắc, thích bắt nạt anh người yêu hiền lành của mình), nghĩ đến đâu viết đến đó (3xu mất não) , 16+…
Như thể hàng vạn khoảnh khắc rung động vẫn chưa đủ để xác thực điều gì. Nhưng chỉ cần một thoáng do dự, tất cả mọi điều đều sẽ bị từ chối.☆ shortfic; được dịch từ bản gốc tiếng trung "我人生的那一年", thuộc tác giả Fakever (lofter).…
| đây là fic chuyển ver |Tác giả: @downpour0721Tôi vẫn thường cho rằng, Lee Minhyung là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Lee Donghyuck, đứng trước người thân là một con lười èo uột. Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Lee Minhyung.…
𝗱𝗼𝗻𝗴𝗺𝗶𝗻 từ khi dọn vào đây tớ đã cảm thấy có gì đó không đúng𝗱𝗼𝗻𝗴𝗺𝗶𝗻 này donghyun𝗱𝗼𝗻𝗴𝗺𝗶𝗻 tớ nghĩ anh jaehyun không phải người^ྀི viết bởi biến chết; @holdingwine…
"Anh ơi... cởi áo ra cho em xem đi..." Seonghyeon thút thít, ngước đôi mắt đỏ húp, ngập tràn giọt nước nhìn hắn, giọng nghẹn ngào van xin.Keonho khựng lại, đôi mắt hẹp dài thoáng chao đảo. Hắn vội vã siết chặt vòng tay, vỗ nhẹ lên vai em để đánh trống lảng. "Không có gì đâu Chíp...""Em bắt anh cởi ra." Seonghyeon nấc lên, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo sần sùi của hắn, ánh mắt kiên định đến đau đớn. Hắn dối em bao nhiêu lần rồi, em không muốn bị hắn giấu giếm thêm một giây phút nào nữa.Trước sự kiên quyết và ánh mắt rớt lệ như mưa của đứa em nhỏ, Keonho đành bất lực thở dài. Hắn chầm chậm ngồi dậy, gạt lớp áo sơ mi cũ sần sùi rách rưới ra khỏi bờ vai rộng, cởi phăng chiếc áo thun mỏng bên trong ra.Bóng tối chập chờn từ ngọn đèn dầu soi rọi lên tấm lưng gầy gộc nhưng vững chãi của Keonho. Seonghyeon nhổm người lên, và khi bóng dáng tấm lưng ấy hiện ra trọn vẹn trước mắt em, Seonghyeon vỡ òa khóc nấc lên thành tiếng, toàn thân run rẩy đến mức suýt ngã quỵ.Tấm lưng từng là chỗ dựa vững chãi nhất cuộc đời em giờ đây chật kín những vệt sẹo chằng chịt, bầm tím và những vệt thương bầm máu tươi rói do đòn roi tàn nhẫn từ gậy gỗ và gạt sắt ở lò gạch. Có những vệt sẹo cũ chưa kịp lành đã bị nát ra bởi những trận đòn mới. Seonghyeon đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào một vệt bầm tím bên mạn sườn hắn, chỉ một cú chạm nhẹ hờ như lông vũ, cơ thể Keonho đã khẽ giật nảy lên, sống lưng hắn cứng đờ, một tiếng nén đau khẽ thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt."Anh Keonho ơi... Đau thế này... sao an…
"trong em còn gì? trong anh còn gì?suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?"warning: coming-of-age, angst, tâm lý, chất kích thích, có đề cập một số vấn đề liên quan đến kì thị đồng tính, sad ending.inspired by "1%" - phúc nguyên.…