Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên : Hai Thế GiớiTên phụ : 𝓲𝓶𝓹𝓸𝓼𝓼𝓲𝓫𝓵𝓮Tiến Trình : Mới Bắt ĐầuThể Loại : Textfic ; Boylove ; Fanfic ; Viễn Tưởng Couple : Tạp NhamSummary : Các nhà đang yên lèn tự nhiên pùm!!! Cháy nhà?!(*꒦ິ꒳꒦ີ)Đôi Lời : Những không gian khác gặp nhau tại một điểm, đáng sợ.…
Tác giả : Uyên ĐiểuVăn án : Y, tài tử nổi danh đất Giang Nam, thiên mệnh trêu ngươi mà lỡ mất công danh, phải lưu lạc vào chốn má hồng, họa tranh kiếm sống.Hắn, tể tướng đương triều, phong lưu thành tính, hồng nhan khắp thiên hạ. Nhìn như đa tình, kì thực vô tình, 30 năm, vẫn chưa một hồng nhan nào bước chân được vào cổng phủ, lại đối với tên họa sư kia nhất kiến chung tình. Thế nhưng, nếu tên họa sư ấy biết, chính mình là người đã đánh trượt y, vậy phải làm sao a~~~ Mình copy từ wed truyện để đọc cho dễ nếu bị nhắc bản quyền mình sẽ xóa…
Sau cái ngày biệt ly giàn giụa nước mắt,Thủy trở lại thành cô học trò ngày nào. Cũng đã gần một tháng, dường như nhữngnỗi nhớ về người thanh niên đó đã vơi đi ít nhiều trong Thủy. Bây giờ những gìcòn tồn tại trong Thủy đều là vô số quá khứ cảm xúc. Một mùi hương càfê ngọtngào, hơi đắng cứ phảng phất đâu đó xung quanh Thủy. Còn ấm lắm, ly càfê chưanguội, nó như màu đôi mắt của buổi sớm, thanh tịnh và nhẹ nhàng. Từng ngày trôiqua, Thủy đều nhận được những tin nhắn đầy quan tâm của Điền. Có lúc Thủy trảlời có lúc thì không, còn có khi Thủy cố tình không trả lời nữa. Chán thì khôngđúng, lười cũng chẳng phải… vậy lý do là gì?Thủy cảm thấy cái thứ tình cảm mãnh liệtđó quá lớn, nó chỉ bị giới hạn bởi khoảng cách địa lý và những cái nắm tay ảo.Thủy thương người ta nhiều lắm, nhưng nhỏ thừa biết một điều: trả tự do chongười mình yêu còn tốt hơn được làm tiên. Chỉ cần mình làm lơ người ta thì tựđộng người ta sẽ chán thôi. Còn mình sẽ có kết quả học tập tốt hơn, không yêuđương gì hết.…
Truyện: Đôi chuyện tình taNhân vật chính: Giang Hạo Vũ × Dương Hiểu PhàmThể loại: Đam mỹ, hiện đại, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, lạnh lùng công × phúc hắc thụ, công thụ điều cường*Giới thiệu*" Nếu được chọn, tôi tình nguyện mãi mãi là một đứa trẻ, vì sao ư? Vì trưởng thành thật phí thời gian." Sẽ như thế nào khi từ đôi bạn thân thiết nhất trở thành đôi người xa lạ. Chuyện bắt đầu khi tôi nói với cậu ấy tôi là gay, dù không muốn thừa nhận nhưng tôi biết khoảng cách của chúng tôi bắt đầu từ ấy.Và đỉnh điểm hơn là lời đề nghị trở thành tình nhân của tôi. Điều ấy đã khiến tôi và cậu ấy rơi vào hố sâu của vũng bùn. Đến cả về sau khi nghĩ lại đó là điều hối hận nhất của tôi, khi chính tôi tự tay giết chết đi tình bạn mà tôi xem trọng nhất.Liệu họ có vượt quá mọi khó khăn và định kiến để đến được với nhau không?Cùng theo dõi và ủng hộ mình nhá!!!…
Vào một buổi tối ngày 5/07/2017, vì đọc một bài báo về một cặp đôi được mọi người yêu mến quyết định tiến đến hôn nhân, mình đã rất nhớ Monday Couple - Gary & JiHyo của mình, và mình đã rất buồn, thế nên mình đã viết nên những dòng cảm xúc này.Đêm khuya nhìn lại memories trên fb, chợt thấy bài viết này, thế nên mình muốn đăng lên đây, đơn giản chỉ là muốn lưu giữ lại suy nghĩ của mình ngày ấy.…
Kiếp này ngài cứu ta một mạng . Nếu còn duyên gặp lại ta xin báo ân ngài ......Thể loại : đam mỹ , cổ trang , sủng P/s : Mọi chi tiết trong truyện đều do mình tự nghĩ , các chi tiết lịch sử có thể mình không rành hoặc có sai sót mong mọi người thứ lỗi .mình chỉ dựa trên nhân vật thôi ạ…
Tình cảm thời trung học quả thật rất đẹp nhưng cũng rất nhanh liền tan vỡ.Hiệp-Dương vốn là trúc mã trúc mã từ nhỏ.Lớn lên đều nhất mực tuấn tú, xinh đẹp. Muốn biết truyện ra sao xin mời vô đọc.......Tổ YY tự kỉ xin bắt đầu..…
Cậu mang trong mình sinh mệnh của một thiên sứ Đau đớn , buồn tủi thay người chịu đựng..... Anh mang trong mình dòng giống của ác ma Nay lại lỡ sa vào lưới tình của thiên sứ...Anh.............Cậu............. Hai con người không xâm phạm nhau ,nay lại gặp mặt ...Liệu ác ma có chịu rời bỏ thiên sứ Và thiên sứ có chịu chấp nhận ác ma…
Tôi chưa bao giờ nói yêu cô. Và cũng sẽ không bao giờ dám để nói lên điều đó. Nhưng tôi sẽ không hối tiếc bất kì điều gì. Vì đâu đó đã có người từng nói rằng. " Đơn phương chính là thứ cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu." Tôi hạnh phúc vì đã cùng cô trải qua những thời khắc đẹp đẽ đó. Còn cảm giác cô dành cho tôi ư? Có thể trong cô có chút tình cảm dành cho tôi. Nhưng để gọi đó là tình yêu thì không phải. Đã có quá nhiều câu hỏi cho bản thân tôi. Hoài nghi rồi ngộ nhận. Đã đến lúc tôi biết phải buông. Người bắt đầu tất cả là tôi. Và bây giờ cố gắng để kết thúc nó cũng là tôi. Cuối cùng câu truyện gấp lại vẫn là công chúa hạnh phúc bên hoàng tử suốt về sau. Chú lùn chỉ có thể làm công chúa vui như một kẻ ngoài lề, là một nhân vật phụ hoàn thành tốt vai diễn không hơn không kém. Please comment and vote if y'all like it. Một điều nữa là mong các bạn tôn trọng bản quyền. Please no copy or re-up this story. Thank you.:)…
Vấn Linh 13 năm chỉ để đợi một người quay lại Cuối cùng người ấy cũng trở về chỉ tiếc không thể đi cùng nhau đến hết đời chỉ có thể đợi ngày tái ngộ " Ngụy Anh ... Ngươi trở về rồi "…
Tác giả: Vô Sở VịTình trạng bản gốc: 6 chương + PNNguồn QT: ladysunshine268Editor: Bánh KemThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, H, Thô tục, Cường công cường thụ, 1x1Người châu Âu, đẹp trai, chim to công x Người châu Á, anh tuấn, cuồng chim to thụ----------Văn án: Một câu chuyện kể về một em thụ bị một anh người nước ngoài có bồ khổng luồi đè ra làm rồi lại làm.Truyện này xem như để giải tỏa mấy cái tưởng tượng không có chỗ xả, với cả tôi luôn muốn viết một bộ chỉ có H! Không cần cốt truyện! Cốt truyện hay cái quái gì cũng là mây khói, chỉ cần xem thịt là được. Nếu không hợp gu thì mong mọi người thông cảm nhé ~~~~---------- Lời của editor:- Thụ là xử nam ngây thơ ôm một ước mơ to bự như cây hàng size XXL trong quần trai Tây, ăn được rồi mới bị vỡ mộng nhưng đã lỡ tăng từ 419 lên 1314 ùi (¬‿¬)- Tên truyện vậy chứ hai đứa dễ thương lắm.- Nếu truyện đụng trúng lôi của bạn thì vui lòng tắt truyện.- Không cmt chửi rủa tác giả, editor, các nhân vật, không kích war!- Truyện edit không có sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG REUP, KHÔNG CHUYỂN VER!!!…
Có mày, có thêm một người quan tâm tao, một người yêu thương tao, một người luôn bên tao mỗi khi tao thấy không ổn, luôn dang rộng tay ôm tao thật chặt mỗi khi tao cảm thấy không an toàn. Có mày, mỗi tối hộp thư của tao lại vang lên tiếng chuông báo quen thuộc với dòng tin nhắn khiến tao như có mật ngọt chảy trong tim "Ngủ Ngon My Princess!", mỗi sáng sẽ có một chiếc xe đạp điện đỗ trước cổng nhà tao với nụ cười tươi rói đợi đèo tao đi học, mỗi buổi tan trường sẽ là gương mặt quen thuộc "nhanh lên tao đèo về". Có mày, là người tao thương, là người thương tao, cuộc sống tao vẫn vậy, chỉ là con tim bỗng biết nhớ nhung, biết khóc, và biết yêu.Nhưng...Không có mày....…