Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Chủ tịch mà cũng có bộ mặt nữa sao?" Jungkook nhìn hắn đang dụi đầu vào người mình hỏi."Vậy sao, thế mà cũng có mafia thích uống sữa chuối cơ đấy"Kim-không phải vừa- Taehyung. Việc đấu mồm giữa hắn và cậu thì khó mà biết ai trên cơ ai…
Rồi chiều nay lá khô rơi đầy có người nhìn buồn lây Gom nhớ thương sưởi tình cô liêu ấm thêm lòng ít nhiềụ Tâm tư bâng khuâng ngày đôi ta đến đây Cũng vườn xưa chốn này Nhặt hoa tím rụng cài lên áo, Có ai đâu ngờ hoa tím cả người thương. Hương xưa ơi tìm đâu thấy kỷ niệm Bởi một mầu hoa tím. Còn lại đây những khung trời chơ vơ Tháng năm lòng ngóng chờ Rồi từ đó những đêm buồn mang tới Thương nhớ khôn nguôi người xưa xa cách rồi, Ân tình suốt đời, giấu trong lòng riêng nức nở mà thôi Nhìn mầu hoa ngỡ như anh cười lúc mình vừa gặp nhau. Xuân vẫn qua, đếm thời gian trôi biết ai về chốn nào. Đâu đây dư hương gởi tâm tư luyến thương Ngước nhìn hoa tím rụng tình sao hững hờ Người xưa hỡi! thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người đâu.…
Tên truyện: Anh có thấy chim của em không? (Nhĩ khán kiến ngã đích điểu liễu mạ?)Tình trạng bản gốc: Đang Ra thành toàn bộ 63 chương.Edit và beta: meomeoemlameo.…
Kinh thi được coi là do Khổng Tử san định từ những bài ca dao. Mặc dù xung quanh việc cuốn sách này có phải của Khổng Tử hay không vẫn còn nhiều tranh cãi, nhưng chúng tôi vẫn để vào đây do những vấn đề về lịch sử.…
Truyện bắt đầu khi Trương Việt và Vũ Hạ gặp nhauMột người ấm áp, lưu manh, chiều chuộng Sub của mình và người còn lại kiều ngạo nhưng luôn quan tâm, chăm sóc cho Dom* Lưu ý truyện có yếu tố Dom/Sub vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc*Truyện có yếu tố bạo lực…
Watermelon Confession - Hãy mang những tâm tư của bạn gửi tới nhà Dưa.Link gửi confession: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSdmLhLNKSdnftLaExwQZwYi68ATMsT4PNcV6cw-mSP8WBkRVA/viewform?vc=0&c=0&w=1…
Có những đứa trẻ không khóc, không phải vì chúng không đau mà vì đã quen với việc không ai lắng nghe.Có những ký ức không có hình dạng không thể kể lại, không thể gọi tên, chỉ tồn tại dưới dạng một cảm giác đè nặng trong lồng ngực mỗi khi đêm xuống.Chúng là những đứa trẻ như thế lớn lên trong im lặng, học cách ngoan để không bị bỏ lại, học cách cười để che đi những khoảng trống và học cách tự hỏi liệu nỗi đau của mình có thật không. Không ai cứu chúng trong quá khứ không có phép màu nào xảy ra, chỉ có một ngày chúng vô tình gặp nhau và lần đầu tiên không ai nói "mọi thứ rồi sẽ ổn" không ai bắt ai phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau và không rời đi.Câu chuyện này không làm bạn dễ chịu, nó sẽ khiến bạn dừng lại ở một vài dòng và nhận ra có thể bạn đã từng là một đứa trẻ như thế hoặc đã từng đi ngang qua một đứa trẻ như thế mà không biết. Nhưng nếu bạn đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu một điều rất nhỏ rất thật rằng chữa là không phải là quên đi mà là có một người ở lạikhi bạn không còn đủ sức để tự mình chịu đựng nữa.…
Vài tâm sự của tôi về người ấy.• Đây là tôi kể về chính bản thân tôi.• Các cảm xúc, lời thoại, cách tôi gặp "người" ra sao đều là sự thật và tôi là người đã và đang trải qua.…
Tên truyện: Mượn Trăng Giữ Ánh Sáng Hán Việt: Tá Nguyệt Lưu QuangTác giả: Duy Đao Bách TíchThể loại: Hiện đại, Tình cảm, HESố chương: 43 chươngEditor: Bơ Xay Thêm Sữa (@boxaythemsua)*** Hồi nhỏ, Trần Túng thường bị mắng, cô khóc lóc đòi đi tìm cái chết. Nhưng rồi lại cảm thấy, chết như vậy thì quá uổng, nên đã cẩn thận ghi lại từng dòng nguyện vọng cuối đời trong nhật ký.Nhỏ thì muốn có một con búp bê Duffy;Xa xỉ hơn chút là được đi chơi Disneyland;Lớn lên rồi thì muốn hôn Tử Dạ;Vô liêm sỉ hơn chút nữa, là muốn ngủ với Tử Dạ.Nếu làm được hết những điều này, coi như chết cũng không còn tiếc nuối gì nữa , đúng không?Sau khi Tử Dạ xuất hiện, từng điều ước lần lượt thành hiện thực, cho đến lúc "hôn Tử Dạ", thì dừng lại, không tiến thêm nữa. Trần Túng cứ nghĩ Tử Dạ là tiên ông do trời phái xuống, mỗi ngày đều tò mò nhìn anh và cầu nguyện: Rồi sao nữa, rồi sao nữa?"Đó là một nấm mồ đến cả ánh trăng cũng chán ghét, không ngừng gặm nhấm những người thân yêu nhất của tôi nơi ấy."Mượn trăng giữ ánh sáng, Tử Dạ buông thả.Người sói và hoa.*** Một câu tóm tắt: Nếu ăn cơm với anh thì em khỏi cần gội đầu nữa.Chủ đề tư tưởng: Làm người quang minh lỗi lạc, không thẹn với lòng.…
Đứa bé năm 10 tuổi muốn lớn thật nhanh, trở thành người lớn để làm những việc mà người lớn không cho " con không được làm cái này, khi nào con lớn thì con hãy làm".Và khi đứa trẻ ấy bước vào giai đoạn trưởng thành thì lại ước trở về làm trẻ con hồn nhiên, vô tư và có gia đình bên cạnh. Đứa trẻ ấy bây giờ phải học cách trưởng thành.…
Những suy nghĩ thoáng xuất hiện trong phút chốc rồi bị những bộn bề cuộc sống cuốn trôi. Không phải là truyện chỉ là chút tâm sự nhỏ của tôi trong bể trầm luân.…