Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Johei là một anh chàng sinh viên hiện đang chán đời.Vào một ngày mưa anh đi từ trường về nhà thì bị đánh ngất.Sau khi tỉnh lại thì thấy mình đang ở một thế giới khác.Nhiệm vụ của anh là phải vượt qua tháp để quay về thế giới của mình.Cùng đón đọc để xem anh chàng xoay xở kiểu j nhé…
Điều gì tồi tệ hơn một cơn ác mộng? Đó là một cuộc sống như ác mộng Điệu gì thậm chí còn tồi tệ hơn cả một cuộc sống như ác mộng? Đó là hiện tưởng siêu nhiên mà cả hai người đang trải qua lúc này! Hân cười khẩy vuốt mái tóc ngắn, tự thì thầm với thân xác mới " Chúc may mắn... Minh Châu"…
Người đời thường nói"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh" . Chúng ta không có quyền được chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta có quyền được chọn cách mình muốn sống. " Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp" . Nếu ước mơ là con đường dẫn đến thành công, thì kiên trì sẽ là chuyến xe đưa ta đến bến bờ hạnh phúc. Nếu cuộc sống này không xô bồ,sóng gió thì con người chúng ta sinh ra đã không bắt đầu bằng tiếng khóc, nếu như ai cũng chọncách từ bỏ, thì cuộc đời này có mấy ai thành công?Chẳng phải tạo hoá thiên nhiên ban hình hài con người là đôi chân, vậy mà chúng ta không bước đi, mà lại cuối đầu trước giông bão thì đó chẳng phải phụ lòng thượng đế sao? Tôi cũng chỉ là người bình thường giống như bạn, lạc lõng giữa dòng đời tăm tối, nhưng trong tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt, vì những chú chim cũng đặt niềm tin vào đôi cánh mà bay lên bầu trời đó. Nếu cảm thấy cuộc đời bế tắc, hãy tìm tôi, tôi sẽ cho bạn một lí do để sống.…
Truyện bốn mùa (season) đơn giản là tổng hợp của các mẩu chuyện nhỏ. Đan xen vào đó là câu chuyện và cảm nhận của tác giả. Các mẩu chuyện nhỏ diễn ra theo dòng chảy của bốn mùa. Một số mang cho ta sự đồng cảm vì nhận thấy chính mình trong câu chuyện đó. Một số mang lại những trải nghiệm thú vị mới cho ta.…
Cuộc sống của tất cả mọi người đều có những góc tối hay những vấn đề của riêng mình; có những người bước ra ánh sáng, có những người không. Nhưng tôi chắc chắn rằng ai cũng muốn là chính bản thân mình.…
Nam Kỳ đầu thế kỷ XX - nơi những dòng sông chở đầy lúa gạo nuôi sống cả một vùng đất, và những xấp lụa mềm mại trở thành biểu tượng của giàu sang.Trong thế giới tưởng như tách biệt ấy, hai con người đứng ở hai đầu dòng chảy.Trần Dương - con trai độc nhất của phú hộ buôn lụa lớn nhất xứ Nam Kỳ. Ít nói, lạnh lẽo, sống như một sợi tơ, mềm nhưng bền, lặng lẽ nhưng không dễ đứt. Cậu tin rằng giá trị thật sự không cần phải tranh giành.Dương Ánh - du học từ phương Tây trở về, mang theo tư duy mới và tham vọng thay đổi cả cách buôn bán lúa gạo. Quyết đoán, sắc sảo, như dòng nước, linh hoạt, lan rộng, và không ngừng tiến về phía trước.Khi gạo bắt đầu lấn át lụa, khi lợi nhuận nhanh chóng khiến người ta quay lưng với sự tinh xảo lâu đời-Cuộc cạnh tranh giữa hai người không còn chỉ là chuyện buôn bán.Mà là sự đối đầu giữa hai thế giới.Giữa truyền thống và đổi mới.Giữa tĩnh lặng và chuyển động.Họ gặp nhau nơi bến sông - nơi mọi thứ luôn trôi đi, nhưng cũng là nơi mọi thay đổi bắt đầu.Từ những lần trả giá lạnh lùng...Đến những bước đi tính toán khôngg khoan nhượng...Và cả những khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, không ai chịu lùi-Ranh giới giữa đối thủ và thứ cảm xúc khó gọi tên dần trở nên mong manh.…
Series truyện ngắn với bao nỗi buồn nhè nhẹ, có chút lưu luyến, chút xao xuyến, chút man mác về đời, về người, về chính bản thân ta...Hy vọng cậu sẽ đọc những câu chuyện này với một tâm trạng thoải mái, nó chỉ sắp "tàn", không có nghĩa sẽ tàn, bởi trong giây phút nào đấy nó có thể vực dậy, sống thêm một lần nữa hay chăng?…
- Tác giả: Hikami Kanayu- Thể loại: Hài, học đường, đời thường, text. - Nội dung: Thử nghĩ xem, vào một ngày đẹp trời nọ, bỗng có một đống tin nhắn gửi đến với nội dung đều là "Tham gia hít drama với bọn tớ đi", bạn sẽ thấy thế nào? 'Cảm thấy khốn nạn, ĐM!!!!! ' ❎❎Warning: Trong truyện có nhiều từ tục, không dành cho thanh niên nghiêm túc cũng như mấy thành phần thích soi mói các thứ ❎❎Đây là tác phẩm đầu tiên của tớ, vả lại tớ chỉ viết cho vui thôi, nên có gì các cậu ném đá nhẹ tay, góp ý càng nhiều càng tốt. Nếu không thích xin mời click back, đừng gây war trên nhà tớ. Nếu đã tới đây rồi, xin mời các cậu thưởng thức "đứa con" đầu tiên của tớ!…
Tự bao giờ, chị đã bước chân vào cuộc đời tôi ... 10 năm, tôi tự nhủ chỉ là 10 năm, vậy mà tại sao tôi không thế nào chịu đựng được ?Từng hồi ức mong manh còn đọng lại trên tàn lá thu xao xuyến, và tôi nay trở về, liệu còn thứ gì chờ đợi thay đổi cùng tôi ? Tôi yêu chị, nhưng tôi đã từng không thể cất lời. Còn bây giờ lại quá muộn màng rồi...Vén mở bức màn của sự thật luôn luôn tàn khốc, tôi chưa bao giờ ngờ tới, chị và tôi vốn ngay từ đầu, đã định sẵn sẽ không thuộc về nhau.Mùa xuân, lá thay màu áo tươi mới; mùa hạ với những chiếc lá xanh mướt đậm sức sống; mùa thu cùng hàng lá vàng rơi bên lề đường xa xăm; và rồi mùa đông, cây lá tạm biệt thời khắc huy hoàng của mình mà chìm vào giấc ngủ. Ngày qua ngày, mùa này rồi đến mùa khác, tôi ngắm nhìn mọi thứ xung quanh vậy. Cuộc sống thiếu đi chị, thật không còn chút ý nghĩa nào...Giờ đây, trong thời khắc giao thoa của cuộc đời, ánh nhìn của tôi và chị, cuối cùng đã tụ lại một điểm. Liệu phải chăng, đây là định mệnh ? Định mệnh để cho tôi sửa chữa sai lầm lúc ấy, hay là để tôi day dứt nhìn chị với bao người khác ?10 năm, đã thay đổi tất cả rồi...< Trích lời từ một trong những chàng trai đã dính thính của cô nàng nữ chính >…
đây là câu chuyện có thật kể về cuộc đời tôi - JETHROcâu chuyện buồn nhưng chắc chắn sẽ có cái kết tốt đẹp cho nhân vậtmột số tên nhân vật chỉ đặt bằng chữ cái đầu của tên họ vì tất cả là có thậtcó một số chi tiết sẽ không rõ ràng nên hãy bỏ qua nếu có sai sót…
Xin chào, tôi là một fan cp.Là một fan cp lẳng lặng, lẳng lặng mà dõi theo từng bước chân của hai người, lẳng lặng mà ủng hộ, lẳng lặng mà cầu chúc, lẳng lặng mà gặm đường, lẳng lặng mà đau lòng đến bật khóc.Chặng đường của một fan cp, gập ghềnh mà lại nguy hiểm.Nhưng, tôi chưa từng suy nghĩ muốn từ bỏ, bởi nó là toàn bộ thanh xuân của tôi.…
Thanh Vân một cô học sinh cấp ba , có tính hòa đồng , thân thiện , là người tử tế , luôn giúp đỡ người khác , nhưng lại có thành tích học tập khá kém . Quốc Anh người bạn cùng bàn , có tính cách trầm lặng , sâu lắng , là kiểu người không quan tâm đến người khác , nhưng lại có thành tích học tập đứng top đầu trường trong nhiều năm liền . Thanh Vân & Quốc Anh hai con người tính cách hoàn toàn trái ngược nhau , nhưng lại được xép ngồi cùng bàn , vì một tình huống hiểu lầm mà họ xem nhau như " kẻ thù không đội trời chung " , họ tạo ra những tình huống " khó xử " , " oái ăm " , để rồi họ lại dần cảm thấy mến mộ đối phương , dần dần hình thành một cảm xúc " kì lạ " với nhau . Một trong hai người tỏ tình , liệu người còn lại có đồng ý ?…
Một lần về nhì trong cuộc thi Rung Chuông Vàng khiến Hoài An "ghim" Trần Anh Khôi từ đó. Nhưng oái oăm thay, đi đâu cũng gặp - từ trường học đến... nhà bên cạnh. Khi oan gia trở thành hàng xóm, những cuộc chạm mặt đầy "mùi thuốc súng" bắt đầu. Và Hoài An nhận ra, không phải ai cũng đáng ghét như cô nghĩ.…
Mỗi chương là đôi dòng tâm sự về những ngày tháng của mình - tân sinh viên ở trường đại học, hi vọng những ai có tình cảnh giống mình nếu vô tình ghé qua có thể cảm thấy được đồng cảm phần nào.Về tên truyện, ngôi trường đại học mình đang theo học từng là bạch nguyệt quang trong lòng mình cho đến khi mình chính thức học tại mái trường này và...…
Nếu quay ngược thời gian tôi cũng vẫn sẽ làm như vậy Đôi thanh mai trúc mã Thảo Hân và Dịch Phong đã phải trải qua bao nhiêu câu chuyện mới có thể đến với nhau được đây//? Tác giả như tôi cũng không rảnh ngồi đếm đâu, đừng có hóng…
Bộ truyện lột tả cái nghèo, cái đói, cái bất công của xã hội trong tường thành nơi mà những con người sống trong cái xã hội rách nát và mục rửa.Chính quyền thì thờ ơ với cái đói nghèo và lạc hậu trong khi người dân thì lầm than và cực khổ.Bộ truyện không mang chất hành động hay máu me, nhưng máu me mà cũng không cần hành động.…
Hi đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên còn rất nhiều sai sót mong mọi người bỏ qua nhé... Mình viết truyện này dựa trên câu chuyện ngoài đời thật của mình và cũng dựa trên sau nhiều năm cày phim và kiểu mình hay mơ mộng về chuyện tình yêu. Tóm tắt nội dung truyện : Nói về câu chuyện của bạn tên Bee chuyển đến Anh Quốc học và crush một bạn tên Kyrio. Bee đã làm thế nào để trở nên thân thiết và gần gũi hơn với Kyrio thì mong mọi người hãy đón chờ câu chuyện nhé!…
-Quỳnh Anh ơiii, Quỳnh Anh có yêu Khôi hơmmm??? -Không, tránh xa mình ra bạn ơi, hè oi nóng bạn ôm mình là mình nổ đấyKhôi nghe tôi nói thế, mặt liền xụ xuống, quay sang bên khác không thèm nói chuyện với tôi nữa. Nhìn cái thái độ đấy, tôi biết là em bé của tôi đến giờ rồi. Bỏ cái máy tính xuống, tiến lại gần Khôi, tôi lay lay tay Khôi:-Khôi cho Quanh xin lỗi nha, nãy Quanh đang dở tay, trời cũng nóng nữa nên Quanh cọc, chứ Quanh yêu bé Khôi nhất trên đời mà, Khôi đừng dỗi nữa nhaKhôi nghe thấy giọng tôi nài nỉ, cuời khẩy, quay lại đối mặt với tôi. Cậu cúi xuống, ôm má tôi bằng cả hai tay, bắt tôi nhìn thẳng vào mặt cậu:-Sau Quỳnh Anh không đuợc lớn tiếng với Khôi nữa, Khôi buồn Khôi không nói chuyện nữa đâu, nghe chưa??Tôi gật gật đầu, Khôi thấy thế vui lắm. Cậu lại cuời tít mắt, rồi nằm xuống vai tôi, cầm địên thoại và tiếp tục hoàn thành nốt trò chơi dang dở. Tôi liếc Khôi, cuời cuời vì không nghĩ Khôi trẻ con như này.Truớc giờ Khôi chẳng bao giờ bày ra bộ dạng như vậy cả, mà từ khi yêu tôi Khôi thay đổi đến lạ, tôi còn tuởng tôi yêu nhầm thằng cơ đấy. Khôi giờ chẳng khác gì mùa thu Hà Nội khi ở cạnh tôi, hâm hâm dở dở đủ kiểu.…
Con người từ khi sinh ra, cho đến được vài tháng tuổi rồi đến khi vài tuổi. Lúc ta té ngã, hoặc bị ba mẹ rượt đánh do quậy phá nghịch ngợm ta có thể khóc to thành tiếng và la hết sức có thể. Đau do trận đòn của mẹ, đau vì một vết thương nhỏ xíu khi ngã. Vậy tại sao, khi lớn tiếng khóc ấy dần mất đi, nó chẳng còn, chỉ để lại hai dòng nước mắt trên khuôn mặt. Ta cũng bị đau bị tổn thương mà, hay tại lúc bé khóc la nhiều quá giờ ta hết la nỗi.…