Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ loạn trí mơ mộng]
Nhân vật chính...kẻ luôn bị thay thế bởi một kẻ khác...thay thế và bị thay thế...một vòng lặp mãi chẳng thể kết thúc...…
Nhân vật chính...kẻ luôn bị thay thế bởi một kẻ khác...thay thế và bị thay thế...một vòng lặp mãi chẳng thể kết thúc...…
câu chuyện về một cặp nam nữ, ngỡ là sẽ dành cho nhau một tình yêu trong sángnhưng thì ra là một tương lai đầy mệt mỏi và đau đớnhai ta từng dành cho nhau những quãng thời gian đầy tươi đẹp, như thanh xuân vườn trườngđể rồi khi thời thế thay đổi, hai ta chẳng còn là gì của nhau nữa--- nhìn lại quãng thời gian đó, em mới nhận ra rằng hai ta từng hạnh phúc như vậy---- ......... (đôi lời muốn gửi tới minhquan, ng em từng thich rất nhiều, nhưng ko ngờ là sẽ có kết cục v)…
"Nếu Hạ chẳng lại và mây chẳng ngừng rơiTình tôi chẳng đậu và nắng chẳng xa vờiThời gian ngừng lại cho tôi yêu thêm đằm thắmCho chút yêu bơi về nơi thu đã rời."Thể loại: Đời thường, Học đường…
Hãy tưởng tượng rằng cô gái và chàng trai đấy là:Nu9: Cô gái bạn thích Na9: Oc của bạn hoặc bạnHoặcNu9: Oc của bạn hoặc bạnNa9: Chàng trai bạn thích Cùng với trí tưởng tượng phong phú của mình, hãy đọc truyện thật vui vẻ nhé, bye 👏👐*Lưu ý: Na9 trong truyện là oc của mình nha…
Tôi sẽ cho bạn thấy quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại đến thế nào?Bạn có muốn nghe về cuộc đời tui hông ? Đôi khi lại giống nhau đến bất ngờ đấy ...…
Dựa trên câu truyện có phần có thật,có phần không=))Đây là tác phẩm đầy tay của Shi nên nếu không hay,mong mn góp ýVà nó có yếu tố xàm xí nhảm nhí…
Ai cung phai co nhung ki niem buon, vui. Toi cung vay, mot ki niem luon tuon trao trong toi moi khi thay nhung nguoi ban gian doi,cai va lan nhau.…
Bạn thấy mình lạc giữa vô minh.Vô minh, bạn không rõ ai đã tìm ra khái niệm này, nhưng khi bạn đọc được nó từ thơ Zelda, bạn chợt hiểu. À thì ra đó là nơi tuổi trẻ mình đang chôn vùi.Đứng giữa miền miên viễn, tay với không ra khỏi tàn đêm, khung cửa chẳng thể ngăn nổi gió luồng... chỉ những cô độc, và tiếng gào thét thất thanh của đôi bán cầu não.…
Chào các chế, mị đay, Bạch Vy Vy đay, mấy chế ủng hộ bộ này đi, k hay mị đi 2 chân cho các chế xem. Bộ nì gồm OCC, cổ trang, Truy x Lăng, 1 x 1, ngọt và...ngược. Đừng ném đá Bạch Vy Vy dth nhaaa…
Ùm, tất cả lời văn hay câu nói trong này đều là sự thật, mình chuyển từ cuộc sống hằng ngày thành chuyện, 1 phần vì muốn giải tỏa cảm xúc qua việc viết truyện, thứ 2 là mong sau mỗi câu chuyện các bạn có thể cho mình 1 vài lời khuyên để có thể áp dụng vào đời sống:)…
Chẳng hiểu sao tôi lại để ý một chỗ ngồi,mà trước đây mình chẳng để ý bao giờ.…
• lowercase •mình đã xa nhau rồi.…
-Mày từng yêu ai chưa"Rồi, đã từng, hơn một năm trước"- Tao không nghĩ người như mày lại có thể yêu ai đó"Vì tao lúc đấy đã hy vọng, tình yêu có thể thay đổi tao. Nhưng sự thật là tao vẫn thế"Vậy, sao em không nhìn về phía hắn đi ? Đã nhiều năm rồi, hắn yêu em, đã nhiều năm rồi.Câu chuyện về sự giao thoa giữa những mảnh đời bình thường nhất.…
Con người luôn thay đổi theo thời gian, theo một khuôn mẫu nhất định. Để có thể hợp làm một với dòng chảy của xã hội.K, một cậu học sinh nổi trội từ bé, bỗng chốc thay đổi tính cách đột ngột khi vừa bước tới ngưỡng cửa trung học, vào cái tuổi mới lớn.Cậu ghét hòa nhập với mọi người. Chỉ lủi thủi một mình với những suy nghĩ tiêu cực, cá nhân hóa mọi thứ.Rồi bỗng một ngày, cậu gặp được L, một người có tính cách giống hệt mình ngày xưa. Và rồi điều gì sẽ xảy ra với họ?…
Thực ra đây là câu chuyện của con cừu đã tìm thấy con sói của đời mình!!!!!…
Tại thành phố X, có 1 cái tên mà chỉ cần nhắc thôi thì chắc chắn ai cũng phải hoảng sợ, bọn họ làm bao con người rơi vào bế tắc, khốn khổ. Không cái tên nào khác "gia tộc Cố", 1 gia tộc bất khả xâm phạm, đến cả 1 con muỗi cũng chưa dám bén mạng tới đây. Người đương nhiệm tiếp theo là Cố Tịch Nhan, 1 cô gái xinh đẹp, tài năng và ba mẹ cưng chiều từ bé nhưng cô lại rất nhút nhát và yếu đuối. Vì thế chủ gia tộc và phu nhân quyết định cho cô xa nhà đến 1 trường cấp 3 ở thành phố Y nhằm giúp cô thay đổi. Cuộc đời của cô bắt đẩu thay đổi từ đây.…
" Hình như... tôi đã tìm thấy mặt trời nhỏ của mình rồi"Cô gái không tỏ ra sợ hãi, cũng chẳng bối rối. Cô chỉ nghiêng đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp, giọng bình thản đến kỳ lạ:- " Em nghĩ các bậc cha mẹ luôn muốn con cái mình có cuộc sống sung túc."Cô dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi. - " Nhưng nếu chúng không thể đứng trên đỉnh vinh quang, không được tự do tự tại... thì chắc chắn họ cũng không mong con mình đứng trên sân thượng bệnh viện đâu ạ."Gió thổi mạnh hơn một chút.Còn tôi - lần đầu tiên sau rất nhiều ngày - không thể bước tiếp.Lưu ý: Lần đầu mình cầm bút, còn nhiều thiếu sót, mong độc giả góp ý để mình có thể rút kinh nghiệm cho những tác phẩm sau nhé!…
Thời thế loạn lạc, quyền thần tranh đấu, chàng tự nhận mình là kẻ khố rách áo ôm, không cầu danh lợi chỉ mong yên ổn sống qua ngày. Ấy thế mà chẳng biết duyên số thế nào lại nhặt được phải "của nợ" ở bờ sông.…
Cuộc sống đôi lúc sẽ khiến chúng ta muốn từ bỏ. Nhưng nếu có niềm tin và có người luôn quan tâm lắng nghe chia sẻ, ta sẽ cảm thấy đời ngọt ngào hơn như những viên kẹo sô cô la bé nhỏ~♡🍬…
Kiếp này thôi không kiếm tìm nữaDung nhan đã tàn phai, chỉ còn tiếng thở dàiNỗi buồn trở thành người khách hay tới luiChỉ còn cánh hoa tàn, mộng ảoCô đơn vẽ nên bức uyên ương, gửi gắm đợi mongChỉ là em tự đa tình mà thôiTình sâu nhưng không ai thấu, người tiều tụy Tan biến trong mưa bụi mịt mù -- Là tự em đa tình -- __ Hồ Dương Lâm __…