Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mục tiêu của ta là sự bắt đầu của ngươiDù là bạn bè nhưng cũng là kẻ lạChốn người xa lạ hay khoảng khắc bất ngờCó vô tình chạm mặt đi chăng nữaĐừng níu kéo bao điều đã qua Hãy đi qua nhau và mỉm cườiThả tổn thương vào hư không Chôn tất cả trong câm lặngTuổi thơ có đẹp như mơ hay là một miền đau khổ? Thực sự quan trọng không ít. Nhưng liệu chúng ta có dám đối diện với nó mà bước tiếp hay không? Chấp nhận hay cam chịu số phận? Truyện của tác giả độc quyền mong mọi người không sao chép hay mang đi dưới mọi hình thức, nếu có hãy báo với tác giả. Xin cảm ơn. -WyGus-…
Kỉ niệm là thứ giết chết chúng ta, phải không?Kỉ niệm trông như thế nào nhỉ?Đẹp đẽ,lộng lẫy,huy hoàng, và ám ảnh..Truyện được đăng lần đầu ngày 10/10/2022..Spoiler: Truyện có yếu tố tình cảm dị tính lẫn đồng tính. Truyện có thể kết SE hoặc OE.Nếu nơi này không dành cho bạn, cảm ơn bạn đã ghé. Chúc bạn một ngày tốt lành..Cover được edit bởi tác giả, ảnh nền gốc có nguồn từ Pinterest. Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad. Vui lòng không re-up truyện ở bất cứ đâu khi chưa có sự đồng ý từ tác giả.…
Có khi nào bạn tình cờ nhìn thấy một bức tranh/bức ảnh rồi tự tưởng tượng ra câu chuyện đằng sau nó chưa?Đây là tập hợp những truyện ngắn thuộc kiểu ấy, ngẫu nhiên, đủ thể loại.Ảnh tui nhặt từ Pinterest đó nên sẽ có cái không kiếm được cre, tất nhiên là cũng xin ko repost luôn. Xin cáo lỗi trước nhé.…
Thế giới của e thật nhỏ, chỉ vỏn vẹn có bạn bè và gia đình. Nhưng từ khi a đến, thế giới của e như bùng sáng, xinh đẹp và động lòng biết bao, yêu a rất nhiều. Cảm ơn a đã đến bên e~~ Cái này là truyện tôi viết theo cảm tính, thấy không hợp logic tuỳ các cậu, nhưng tuyệt đối, không chửi truyện của tôi, không phán xét theo tính nặng nề, đọc chỉ để giải trí...vốn dĩ không muốn đăng nhưng tâm trí tôi cứ thôi thúc, thôi thì xem được thì coi như là 1 cái duyên đi xD cảm ơn các bạn đã đọc truyện của tớ. Lưu ý là truyện tớ có thể drop lúc nào không hay đó nhen :<…
Có một danh xưng chỉ những người như mẹ, họ gọi bà là người hoá thân linh hồn, hay vắn tắt là người hoá thân.Note: Đây vốn là một oneshot, nhưng vì giới hạn ảnh trong một chương tại Wattpad nên mình chia ra thành nhiều phần nhỏ.------------------------Truyện ngắn xuất sắc Tam đề số 25 tại nhóm "Từ viết lách đến viết sách".(2023)…
Sức mạnh của đồng tiền lớn đến như thế nào?Bạn đang là kẻ bắt nạt hay kẻ bị bắt nạt?Bạn đang sống hay bạn đang tồn tại?Khi bạn cười có thật sự bạn đang hạnh phúc?Nếu có kiếp sau, bạn có muốn được sinh ra lần nữa?…
Trích:-Em vừa ghét vừa thích nắng!Anh nghe xong chỉ uống một ngụm trà, vẻ mặt không có gì ngạc nhiên nhìn tôi hỏi:-Tại sao lại vừa thích vừa ghét?Nói xong anh lấy một que dango bên cạnh định ăn một miếng. Anh vẫn giữ nguyên cái bản mặt bất cần kia mà nhẹ nhàng ăn một nửa mẩu bánh hồng hồng ở đầu xiên. Senju bây giờ khồn hề quan tâm đến tôi, hay nói đúng ra không quan tâm đến bất cứ thứ gì. Thật đáng để ghétTôi chau mài cáu giận, sát lại gần giận dỗi ăn nốt miếng bánh dẻo màu đào mà ăn dở trả lời câu hỏi lúc nãy:-Em ghét vì nó quá chói chang, còn thích vì đấy là thứ anh yêu thích!-Si mê anh đến vậy sao?-Lâu lâu anh cũng ảo tưởng kinh thật đấy!---Chú ý: ❗Senju tại đây sẽ là nam, là nam!! ❗ OOC cực nặng, cân nhắc trước khi đọc ^^…
Cuộc sống thành phố hối hả, có bao giờ bạn bạn cảm thấy mình thật lạc lõng chưa?Bạn đã bao giờ thử từ bỏ phồn hoa phố thị tìm về với vùng quê chưa?Bạn có muốn thử trải nghiệm cuộc sống của một ngư dân đêm đến thắp đèn câu mực hay sáng ra cảng chào đón con tàu đầy ắp cá về không?Chúng ta hãy cùng theo chân Mai Hảo- cô gái 27 tuổi hiện đang là nhà thiết kế cho một công ty ở thành phố Trung Vân, cô đã làm việc ở đó được ba năm nhưng luôn bị cấp trên mắng nhiếc, soi mói, đồng nghiệp cũng không mấy thân thiết luôn tìm cách hãm hại, đặt điều, nói xấu sau lưng. Sau tất cả thứ giữ cô lại là người bạn trai khác mảng nhưng chung công ty, cứ ngỡ mọi thứ sẽ diễn ra theo kế hoạch nhưng anh ta lại phản bội côMai Hảo chán ghét cuộc sống nơi phố thị xa hoa, choáng ngợp này cô trèo lên chiếc xe buýt, đi mãi đi mãi cuối cùng đi đến một làng chài ven biển- tên Vân HảiỞ đây cô đã viết nên những điều mới mẻ cũng giúp đỡ người dân nghèo nơi làng chài nhỏ phát triển hơn…
【 Trắng Như Em Đen Như Anh】Đã ấp ủ được hơn hai năm và vào mùa hè nóng bức của năm nay thì mình đã bắt tay cùng với những người bạn khác để bắt đầu viết.Tác giả: Mọc Dương Cưu Bạch Dương cùng những người bạn.Thể loại: đam mỹ, tình trai, cuộc sống thường ngày, sinh tử văn, công việc, tình cảm, lãng mạn, đời thường, nhẹ nhàng, giàu có, quan hệ, chiếm hữu, ám ảnh, ghen tuông,...--------------------Năm hai mươi tám em gặp được anh.Cứ ngỡ cuộc sống của em chỉ có mỗi công việc nhưng từ khi quen được anh nó đã thay đổi hoàn toàn.Em biết vui, biết buồn, biết tức giận, biết tủi thân, biết ghen tuông và biết làm nũng đối với anh.Những cái cảm xúc đó em cứ ngỡ là mình sẽ chẳng bao giờ biết đến được cho đến khi gặp được anh. Anh của năm ba ba cũng đã gặp được em của năm hai mươi tám.Một người con trai mà anh nghĩ rằng cả đời này sẽ không bao giờ với tới được.Em đối với anh như là một màu sắc đối lập hoàn toàn khác.Lạ thật là mỗi lần ở cạnh em, anh đều cảm thấy có một cảm giác rất kì lạ. Nó, khó có thể diễn tả thành lời được.Mình rất mong bộ này được nhiều anh, chị, em biết đến.Cảm ơn mọi người vì đã đọc.…
Đây là phần hai của truyện : Hẹn Kiếp Lai SinhTên tác phẩm : Ước Hẹn Kiếp TrướcTác giả : Huyết VũVăn án :Ôn nhu điềm tĩnh giáo sư cùng năng động xuất sắc mặt dày nữ sinh.Theo vòng xoay thời gian, huyễn thuật ly khai khỏi dòng chảy của lịch sử nhân loại. Tiên đạo trở thành một huyền thoại, một mơ ước, một ý niệm của không biết bao nhiêu người. Tại sao nó biến mất? Ai là người cuối cùng tu tiên? Nó có thật sự tồn tại hay không? Đến thời điểm hiện tại đã không còn ai có thể trả lời. Thế kỉ XXI, y học đã phát triển không ngờ, chiếc áo blouse cũng là khao khát của không biết bao nhiêu nam thanh nữ tú.Phong Luyến Vãn nhờ vào một phần thiên phú đối với chuyên ngành này của kiếp trước mà nghiễm nhiên trở thành sinh viên nhỏ tuổi xuất sắc của Đại học Y Dược Hy Vọng.Còn Mộc Khinh Ưu, kiếp này cũng là một nhân tài trẻ tuổi trong giới y học nhưng lại mang trên mình căn bệnh đến nay chưa có thuốc chữa, còn là trường hợp đặc biệt duy nhất trên thế giới.Một ánh mắt chạm nhau, cả một đời lưu luyến!Liệu Mộc Khinh Ưu và Phong Luyến Vãn kiếp này có thể nhận được quả ngọt sau bao nhiêu đắng cay của kiếp trước hay không? Hay lại một lần nữa lạc nhau giữa vòng xoáy luân hồi ngàn năm không dứt?___________Mọi người ủng hộ với ạ ❤❤❤P.s : Các kiến thức y khoa ở đây hết 96,69% là do Vũ nghĩ ra nha, đừng đem thành kiến thức nghiêm túc nha ^^!!!!…
Sống mười sáu năm trên đời, Khưu Đức luôn rất phản cảm với mấy thành phần ăn chơi chợ búa, vừa vô văn hóa, lại kệch cợm xấu xí.Nhưng người tính không bằng trời tính, cậu gặp anh vào đêm hè hanh hao êm ả, Hoàng Việt, thiếu niên với gu thẩm mỹ quái dị hùng hổ lái xe đâm nát cổng nhà cậu.Hai người hai thế giới riêng biệt, cứ ngỡ cả đời sẽ chẳng thể hòa hợp lại bất giác tiến gần nhau hơn, mang theo những rung động niên thiếu cùng nhau trưởng thành.Nguyện dùng tất thảy quãng đời còn lại, viết cho đôi ta mối lương duyên đẹp tựa phồn hoa. Trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long.Trích đoạn:Trong ánh đèn đường mờ mờ, loáng loáng trên mặt đường đã ố màu của một thời gian xưa cũ, gương mặt nam sinh thoạt nhìn lạnh lùng, giờ trông lại quá đỗi dịu dàng. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có ngày miêu tả một thiếu niên bằng hai chữ "dịu dàng", trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.Dường như cảm nhận được cảm xúc là lạ của tôi, Việt tưởng tôi cảm thấy không thoải mái, khẽ nói xin lỗi."Không có ạ." Tôi lắc đầu, cười cười trấn an anh."Ừm."Chúng tôi không nói gì, để không khí lẳng lặng ôm lấy, ngược lại cảm giác yên bình hơn bao giờ hết. Trăng sáng, gió thổi tung mái tóc đen nhánh đang lòa xòa trước trán anh, đôi mắt xanh đẹp tựa như chứa cả trùng dương mênh mang, phản chiếu trời sao lấp lánh. Thanh âm trầm thấp, du dương của anh vang lên."Ăn mau đi, anh đưa em về."____Ngày đăng: 15/11/2025…
fic edit chưa có sự cho phép của tác giả, nếu được mọi người hãy truy cập vào link fic gốc để ủng hộ tác giả nhá.tác giả: 大清在逃皮皮虾(停更中)link fic gốc: (hiện tại wattpad mình bị lỗi không dẫn link được TvT) edit còn non nớt: cá đuối"Có lẽ phải đợi đến khi con lớn lên mới hiểu đượcTrong cuộc sống của người trưởng thành, sau khi nói lời tạm biệt, luôn luôn là không bao giờ gặp lại đối phương nữa.Cho nên khi người đặc biệt trong đời con đã xuất hiện, con nên nắm bắt lấy cơ hội của mình.Mà bố vô cùng may mắn, đã bắt trói được trái tim baba con."bối cảnh đời thật, nhắc đến asiad game 19.…
Erao cùng con trai mình Wenzi đi chuyến du lịch Đến Hawai để cố gắng làm con trai của ông vui vẻ hơn sau khi vợ mình ly hôn để theo một thằng khốn nhà giàu. Nhưng trong chuyến bay, chiếc máy bay tư nhân mà ông thuê bị gặp trục trặc do một kẻ thù trong công ty con của ông cố ý làm để đổ tội cho ông về để có thể vực dậy công ty khỏi cảnh phá sản. Ông và con trai may mắn sống sót nhưng người phi công lái máy bay thì không may mắn như họ. Họ dạt vào một hòn đảo hoang lớn không có gì ngoài cát, sỏi, đá nằm giữa Thái Bình Dương. Nhưng ông nhận được một hệ thống cho phép ông có điểm để phát triển hòn đảo, mua lương thực và tăng cường chỉ số của mình. Nhưng hệ thống lại biến con trai của ông thành con gái và bắt ông ra bên trong cô để có được điểm.…
"Ngoảnh mặt đã thấy trăm năm" - Những mảnh vỡ của Hà Nội không có trong văn thơ.Đó là Hà Nội của một chiếc yên xe ướt sũng trong ngày ly hôn. Đó là Hà Nội của cốc nhân trần không đá và những giấc mơ khởi nghiệp chết yểu. Đó là Hà Nội của giỏ quà Tết 5 triệu nhưng bên trong toàn bìa các-tông và rượu giả. Đó là Hà Nội của cửa hiệu cầm đồ sáng đèn đêm khuya, nơi người ta cắm cả cần câu cơm để đổi lấy tiền trọ.Không phán xét. Không dạy đời. Không tô vẽ. Chỉ đơn giản là lật tung những tấm thảm hào nhoáng lên, để lộ ra lớp bụi bặm, những vụn vỡ và sự thật trần trụi về cái giá của sự trưởng thành.…
Truyện: Nhà có bà mẹ cuồng đam Tác giả: Hàn Tư Mộc San Thể loại: Hiện đại, đam mỹ, đời thườngNgày viết: 5/4/2020Ngày kết thúc: 5/4/2022Giới hạn người đọc: Truyện không dành cho những thanh niên nghiêm túc, những người có xu hướng hoàn hảo.Giới thiệu:Cuốn nhật ký bạc màu bị giấu sâu trong hồi ức, có những trang giấy loang lổ vệt nước mắt. Có chuyện vui có chuyện buồn, và có nhiều hơn là những nỗi nhớ chẳng được viết đến... có một cậu con trai nơi phương xa nhớ nhung về mẹ, gom hết nỗi nhớ ghi vào một cuốn sổ nhỏ. Có một người mẹ luôn ở mãi trong tim con - Trần Đình Sơn!Đôi lời về tác phẩm: Đây là 1 bộ truyện tôi vô tình nghĩ ra ý tưởng trong khi rửa bát và hát vu vơ nhớ đến con bạn cùng phòng. Vì thế, xin nhắc lại một vấn đề hết sức quen thuộc, truyện chỉ mang tính chất ảo tưởng của tác giả là tôi đây yêu cầu không mang đi bất cứ nơi nào khác khi không có sự cho phép của tôi.Truyện mang tính chất giải trí là chủ yếu, không phải mọi vấn đề trong truyện đều có tính thực tế cao. Hi vọng mọi người đọc với một tâm trạng vui vẻ không quạo ☺️ Truyện được đăng đồng thời trên wattpad, Facebook và Mangatoon và Hải Vương truyện, và nữa đây là ý tưởng nhất thời nên không có thời gian ra chap cụ thể. CÂN NHẮC TRƯỚC KHI LỌT HỐ NHA! #San…
Tác giả: @LucThuy3101. Tình trạng: Hoàn thành, và cũng vẫn đang tiến hành luôn. Vì mỗi chap là một truyện tình khác nhau nên nó như vậy đấy.Thể loại: Đây là tuyển tập các ngôn tình ngắn oneshot. Chứa đựng đầy đủ tất cả mọi thể loại mà các bạn có thể tìm như: Học đường, Tổng tài, Ngược, Đời thường, Nhẹ nhàng, Trong sáng,....VĂN ÁN:Truyện tuyển tập nên cũng không thể viết văn án được. Vậy thì mình sẽ thông báo cho những bạn nào thích đọc truyện ngôn tình, và cả thích viết luôn.Nếu các bạn có ý tưởng truyện, một câu truyện bản thân thầm giữ bấy lâu mà văn có 5 chấm không thể chia sẻ. Vậy thì cứ gửi cho mình, nếu có thể thì mình sẽ dùng áng văn 5,75 này để mô tả hộ bạn. Còn nếu bạn là một author cực hot, siêu nổi tiếng. Vậy thì xin hãy ghé qua đây cứu rỗi mình với. Mình hứa sẽ ghi tag tên đầy đủ. Coi như là cho mình ngửi ké tý fame. Hu hu.Link fb mình để luôn trong wall wattpad của mình. Còn nhanh thì đây luôn: Lục Thủy…