CÓ HẸN VỚI MÙA HẠ
Tên gọi khác: MÙA HẠ NĂM ẤY CHÚNG TA CÙNG THƯƠNG NHỚTác giả: Rum…
Tên gọi khác: MÙA HẠ NĂM ẤY CHÚNG TA CÙNG THƯƠNG NHỚTác giả: Rum…
Có người đi cả vạn dặm đường chỉ để tìm nơi mà hắn chân chính thuộc về mình1 người đàn ông muốn tìm hạnh phúcCó người tình yêu ở cạnh bên lại chần chừ ko nắm lấy 1 người đàn ông ko biết trân trọng Có người mãi do dự ko lựa chọn rồi mất đi tất cả Đấy tôi sẽ không bao giờ nghĩ rằng mình không có gì chỉ là có nhưng ko biết thôi Hãy giữ lại những khoảnh khắc đáng nhớ…
phi logic.…
Tụi bây sẽ phải đau khổ 🥸😈…
"Khoảng Trời Mộng Mơ" là câu chuyện về những giấc mơ, những ký ức và sự chuyển mình của tình bạn thành tình yêu, nơi mà những khoảnh khắc bình dị trở thành những kỷ niệm quý giá, và mỗi bước đi đều mang theo nỗi lo sợ sẽ mất nhau.…
Có người hỏi tôi"Có từng yêu ai sâu đậm chưa"."có từng vì ai mà đau khổ chưa" Tôi chỉ cười trừ mà không nói, vì những điều mà tôi đã trải qua những đau khổ trong quá khứ mà tôi đã trải qua có ai thấu cho tôi... Đôi chân trần nhẹ nhàng bước trên phiến đá xanh trên cầu Nại Hà kí ức khi còn sống cứ ùa về.. Bước đến bên vọng hương đài.Người gác vọng hỏi tôi có muốn nhìn về quê hương lần cuối không, thẫn thờ hồi lâu, người gác vọng như hiểu được tâm tôi, ông cười nhấp một ngụm rượi vong xuyên rồi quay sang nói với tôi : " cuộc đời là bể khổ.. Tình ái làm cho ngươi ngu ngốc điên dại... Nhìn lần cuối rồi cái gì nên bỏ thì bỏ nên quên thì quên " giọng của ông hoà vào trong gió.. Tôi từng bước đạp lên bậc thềm rêu phong,từng món đồ cổ kính toát lên hồi ức của năm tháng như muốn níu giữ những đau khổ của cuộc đời ,ánh mắt tôi nhìn về phía gác mái.. bước chầm chậm , tôi thấy anh ngồi bên những vò rượi vứt lăn lóc đốt cho tôi từng tờ tiền giấy,.Anh lẫm bẩm câu hát khi tôi còn trong cung thấy anh hay hát cho tôi nghe " em ơi em đừng buồn vì chuyện lứa đôi đâu hai hiểu đươc.... "…
Thời gian rãnh nên Cover tí để có chuyện để đọcChuyện: [Shortfic]Ghét Người Nào Trời Trao Của Đó[Yulsic]Tác Giả: blue_eyes1327Chuyện cover chưa được sự cho phép của tác giảNguồn: Wattpadhttps://my.w.tt/zuA9fCVOc6…
------------------------------------------ -Không hẳn đi theo mạch cốt truyện của Genshin Impact. -Hiện đại -Bối cảnh sau khi scaramouche bị Ei bỏ đi, cậu lang thang mọi nơi thì gặp một chàng trai trẻ tuổi có mái tóc trắng đôi mắt đỏ tên là Kaedehara Kazuha cưu mang.... -Tên truyện không liên quan lắm đến truyện nhưng mik không nghĩ đc tên nào khác nên để tạm -Viết cho vui chứ trình viết mình như qq------------------------------------------…
"Tôi vốn không phải dạng người cô ấy thích..."-Thuộc quyển sở hữu của @vawnn_nn…
Hắn là một hoàng tử độc ác hung tàn gian ác lập được chiến công được phong làm vương . Và hoàng thượng đã bắt hắn cưới nam thê để hắn không được lên ngôi vị cữu ngũ chí tôn , tại sao người lại làm như vậy, có phải hắn là người độc ác .…
Tuệ An và Cảnh Hạ là hai đứa trẻ lớn lên ở làng chài nghèo,nhưng lại có gia cảnh khác nhau hoàn toàn.An sống trong gia đình giàu có,khá giả.Còn Hạ sống ở ngọn đồi ven biển,chỉ có ngôi nhà lá nhỏ lụp xụp.Hai người chơi rất thân với nhau,thân đến nỗi trong lòng chả muốn chơi với ai.Nhưng tình bạn này chả kéo dài lâu,An đi học đại học,tới năm thứ ba được trở về xóm chài.Nhưng An đã quên Hạ.Sau khi nhớ lại được người bạn,thì An lại nhớ về lời hứa năm xưa.Nhưng giông bão ập đến,khi đang qua nhà Hạ An hay tin Hạ không còn nữa.Mùa Hạ không còn là mùa của nắng nữa nó là mùa của nước mắt.Hạ đi xa rồi,chẳng còn Hạ nữa...…
Fanfic ChocoMonaka…
langman…
Khởi My từ nhỏ sống với ông ngoại ở vùng quê Miền Tây, ko có cha mẹ, cả hai cùng mất khi cô được 1 tuổi do một tai nạn giao thông, mặc dù gia đình thuộc dạng giàu có nhất vùng- ngoại của Khởi My , ông Trần có ruộng đất cò bay thẳng cánh, chuyên xuất nhập khẩu trái cây có tiếng trong và ngoại nước, ngoài ra còn có máy nhà máy chuyên sản xuất trái cây xấy khô. Đã 18 tuổi nhưng Khởi My gương mặt vẫn gây thơ mặc dù thân hình cao dong dong, cân đối, nhưng với gương mặt đó My vẫn bị hiễu lầm là cô bé 16, do sống với ông ngoại- là người đàn ông của thương trường nên ông rất ít quan tâm đến My, để My lớn lên tự nhiên mà ko biết cách làm dáng, trang điểm như một đứa con gái, chỉ có tính nhõng nhẻo của My là còn của một người con gái, ngoài ra các trò chơi My theo toàn là của một thằng con trai như đá banh, treo cây, bắn bi.....18 tuổi nhưng My mới chỉ học tới lớp 11, ko phải là do cô học dỡ mà là do lúc cô còn nhỏ ông Trần chỉ lo làm ăn, đến lúc nhớ đến đứa cháu của mình đã lớn đến tuổi đi học thì cô đã nhiều hơn 2 tuổi so với cái tuổi lớp 1. Năm nay cô tròn 18 tuổi, ông Trần biết bản thân ko thể sống lâu để lo cho đứa cháu duy nhất của mình, ông cảm thấy có lỗi vì đã ko chăm sóc tốt được cô, lúc cô nhỏ do ông quá bùn đau vì cái chết của con gái và con dễ mà lao vào công việc quên cả cháu, nay chợt nhận ra thiếu sót của mình thì ông đã ko thể sống với cháu lâu hơn nữa. vì vật ông quyết định tìm đên gia đình Ông Nguyễn ở Sài gòn nhắc lại hôn ước năm xưa của ông Nguyễn hứa với con rể ông- cho 2 đứa cháu của họ …
Nơi giao lưu, chia sẻ, làm quen, trao đổi giữa các writers, editors nhà INTO1 với bạn đọc. (Link gửi CFS đã up ở bio)…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất tình cờ như một cơn mưa tháng ba, không báo trước, không ồn ào, nhưng đủ để khiến lòng mình xao độngLâm Tịch Dao chưa từng tin vào định mệnh. Cô tin vào lý trí, vào nỗ lực, vào những điều có thể kiểm soát được. Trong thế giới của cô, tình yêu không phải thứ cần thiết nhất - ít nhất là trước khi gặp Giang Tư Mặc.Giang Tư Mặc xuất hiện vào một ngày trời đổ mưa. Anh trầm tĩnh, ít lời, mang theo vẻ lạnh nhạt vừa đủ để người khác không dám lại gần. Anh không theo đuổi cái gọi là ồn ào, không hứa hẹn hoa mỹ nhưng mỗi ánh nhìn, mỗi hành động đều đủ để khiến người ta nhớ rất lâu.Họ yêu nhau theo cách của tuổi hai mươi: mãnh liệt, kiêu hãnh và không chịu lùi bước.Giữa những buổi hẹn dưới tán anh đào, những lần nắm tay trong hành lang vắng, cũng có những cuộc cãi vã vì hiểu lầm, những lần im lặng kéo dài.Tình yêu của họ không phải là một sự hoàn hảo ma flaf một tình yêu có ghen tuông, có tổn thương hay có những câu nói vô tình làm đau người còn lại.Nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu rằng đối phương vẫn luôn ở đó.Chỉ là không ai biết, khi cơn mưa tháng ba quay lại lần nữa,liệu họ sẽ còn đứng chung dưới một tán ô...hay mỗi người sẽ chọn một hướng khác nhau giữa thành phố đông đúc này.…
Ai cũng biết Minhyun thích Jonghyun,Và ai cũng biết Jonghyun không thích Minhyun.…