Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Mây Lang ThangThể loại: truyện tình cảm, lãng mạnGiới thiệu:Câu chuyện kể về một người con trai và một người con gái.Giữa họ là yêu mà cũng không phải yêu.Bởi, họ đúng là có tình cảm với nhau, nhưng nó chưa bắt đầu đã phải kết thúc.…
Hàng ngày ta đứng trên đỉnh núi cao nhất trần gian. Nhìn xuống thế giới loài kiến. À chúng là loài người. Những sinh vật nhỏ bé, tất bật và buồn rầu.Chúng vẫn chưa biết là thế giới này sắp bị diệt vong đâu. Thưa chúa tể.Ánh mắt của chúng đau đáu, lo toan. Vì mải miết chạy theo những thứ gì đó.Chẳng phải cs chỉ là ăn, ngủ... Đi mây về gió hay saoĐó chỉ là ngài thôi thưa ngài. Ngài đâu cần ăn uống gì.Ừ. Chạy cũng mỏi. Ăn cũng mỏi. Đã lâu rồi ta chưa ăn gì... Suy tư, chờ đợi, nhịn đói...Ăn cũng là 1 thú vui rất tuyệt đấy thưa lốtNgài ko suy nghĩ đến mấy thứ thiển cận như ngươi đâu. Giọng của TĐ, cô gái xinh đẹp. Cả 2 lườm nhau tóe lửaTa có thể có mọi thứ chỉ với cái búng tay. Hay phát nổ hành tinh này 1 cách uể oải nhàm chán. Nhưng ta vẫn có điều chưa hiểu. Đôi mắt chúng chứa đầy những tri thức kì quái mà ta muốn xem xemChúng con xin bái lạy ngàiThật là những suy tư khủng bố mang tầm vũ trụNên. Trước khi hủy diệt nền văn minh thứ 763. Ta muốn chơi đùa với chúng 1 chút…
Nv chính: Khải là 1 tổng giám đốc đứng đầu tg, rất nhiều người theo đuổi , lúc 12 tuổi nhặt đc1 đứa béTính cách: lạnh lùng,nhưng cưng e thì ...,gêt ai động đến em mkNv chính:Thiên là đc Khải nhặt nuôi về, luôn đc *cưng* lúc đó Thiên 10 tuổi, nhìn cực cuteTính cách: dễ thương , baby, luôn nũng ah hai, rất ghét ai động đến ah 😡…
[Ngôn Tình, Ngọt - Sủng, Hiện Đại, Thanh Xuân Vườn Trường]----Hạ Châu có hai anh chàng thanh mai trúc mã-Thương Diệu: Cậu chủ lớn nhà họ Thương, xuất thân hào môn, tính cách bướng bỉnh ngỗ ngược, kiêu ngạo tự phụ.Thẩm Dĩ Bách: Thiên tài mắc chứng tự kỷ, trầm lặng, lạnh lùng, từ nhỏ đã gom hết giải thưởng Toán - Lý.Chính là hai chàng thiên tài xuất sắc như vậy đã ganh đua hơn mười năm trời, nhưng chẳng ai giành được trái tim của cô nhóc thanh mai của họ.Lên đại học, cả hai cuối cùng cũng đổi cách nghĩ. Tiếp tục cạnh tranh chỉ tổ mất cả chì lẫn chài, chỉ có hợp tác mới là đường thắng duy nhất-Khi xem phim, tay trái của Hạ Châu bị Thương Diệu nắm chặt, còn lòng bàn tay phải thì bị Thẩm Dĩ Bách khẽ véo.Lúc ăn cơm, Thương Diệu lịch sự cắt bò bít tết cho cô, trong khi tôm hùm do Thẩm Dĩ Bách bóc sẵn đã đưa đến tận miệng.Chàng trai muốn tỏ tình với Hạ Châu, trước tiên sẽ bị Thẩm Dĩ Bách chèn ép trong các cuộc thi, cướp sạch không dưới ba giải thưởng lớn.Gặp Thương Diệu ở góc cầu thang, anh vỗ mặt đối phương, nở nụ cười đầy đe dọa: "Còn dám nói chuyện với cô ấy nữa, thử xem."Giết gà dọa khỉ, chẳng chàng trai nào dám bén mảng đến gần Hạ Châu thêm bước nào...........Hạ Châu thật sự không chịu nổi nữa, cô nghiêm túc tìm hai anh chàng trúc mã để thảo luận, hy vọng họ có thể bớt "làm lố" lại!Nhưng trọng tâm cuộc thảo luận của hai người dường như hoàn toàn lệch khỏi ý định ban đầu của cô-Thương Diệu: "Thế này đúng là không tốt cho Châu Châu thật, 1v1 có vẻ hợp với thể trạng của cậu ấy…
Bài thơ viết về người lính và Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa . Cuộc xâm chiếm lãnh thổ phi nghĩa của người Trung Quốc đối với hai Quần đảo này…
hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa cho bìa và.....đếch có mô tả đâu mà đọc. Nếu thắc mắc gì đóa cứ gọi mị gọi au hay ad gì cũng đc nhưng gọi Yuiki hoặc Yui thì mị thik hơn à mà thôi vào truyện đi…
Chúng ta biết nhau, thấy nhau hằng ngày, đôi lúc còn chạm mắt đưa tâm tình nhưng tại sao lại im lặng mãi vậy...?Rốt cuộc cậu suy nghĩ điều gì về tôi..?…
Idol là một con người chúng ta chỉ dám nhìn, dám nói, nhưng chẳng bao giờ họ bên ta cả đời với một danh nghĩa. Idol dù có là gì cũng vẫn chỉ là mãi trong tim mà thôi. Nhưng còn Vạn Phi Yên thì sau, cô là một trường hợp ngoại lệ. Tuổi thơ của cô đã cùng sống chung với Idol một cách thực tế.…
Chúng ta tình cờ gặp nhau ở bến đỗ xe buýt lúc trời mưa....Lúc đó, người tôi ước sũng...Em cầm ô đi ra...Tôi mỉm cười và nhấp miệng: "Cô bé à! Hình như tôi yêu em rồi"…