Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trích đoạn 1:"Quỳnh Đan!""Tớ nói bao lần rồi, tên tớ là Đan Anh."Tôi nhìn tên trước mắt mình mà thở dài, cậu ta lúc nào cũng quên tên thật của tôi."Tớ biết mà.""Ừ."Khoan, ý cậu ta là sao?---Trích đoạn 2:"Vui lòng điền giúp tôi thông tin của quý khách ạ."Với khách hàng, tốt nhất tôi nên hành xử đúng đắn."Cô nhìn rất quen.""Tôi không biết quý khách là ai ạ."Nói vậy thôi, chứ Đan Anh này thừa biết nhé.…
Văn Án"Bé con, năm đó anh không hề liên quan nào đến Nam Vi mà em nói, anh nói thật đó."Hà Nhật Nam Minh năm đó là chàng trai mặt lạnh đầy sức hút, còn Dương Uyển Nghi như cô chỉ là một bé mèo thuần khiết và hay cười họ chẳng có sợi dây liên kết nào với nhau cả.Thế nhưng...Vào một mưa rào, Uyển Nghi đã để một cây dù cho anh và nói:"Bạn học, nhà tôi gần nên bạn dùng ô của mình đi" Nói xong cô cười mỉm rồi lấy sách che đầu rồi chạy đi.*thình thịch*Hóa ra anh cũng có cảm xúc, cảm xúc đó là yêu.Họ gặp nhau trong một ngày mưa tầm tã, rồi kết thúc tình yêu vào một ngày nắng hạ. Tác giả: Trăng Trong Nước*CHỈ DUY NHẤT ĐĂNG Ở WATTPAD*Ngày đăng tải: 09/05/2024Ngày viết: 09/05/2024Ngày hoàn thành: ?/?/?…
Những rung động đầu đời, những cảm xúc chớm nở không thể giấu ấy là thứ tình cảm đơn thuần, nhiệt huyết, dũng cảm. Cho dù biết rằng ngoài khoảnh khắc tươi đẹp, còn có cả âm thanh tan vỡ của những giấc mơ nhưng chỉ cần chúng ta luôn hết mình với cái gọi là thanh xuân ấy thì dù thế nào cũng sẽ không hối tiếc."Năm tháng có cậu" đơn giản là những mẩu chuyện nhỏ không có kết thúc...…
Tôi chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ giấu diếm một điều gì nhưng cho đến khi tôi gặp được cơn mưa rào ngày ấy, nơi khởi đầu cho chính trái tim tôi.Cơn mưa rào đến thật nhanh rồi cũng mau đi, dưới những đoạn đường nhỏ còn đọng lại những giọt mưa, chàng trai ấy chở tôi băng qua những đoạn đường dài...…
Giang Nguyệt, cô gái 15 tuổi học vượt lớp, dịu dàng như ánh trăng giữa đêm tối, chuyển đến một ngôi trường mới.Tại đây, cô gặp Lục Tinh Dã - chàng trai 18 tuổi với tuổi thơ đầy bóng tối và trái tim đầy khát khao Tình yêu của họ nhẹ nhàng mà sâu sắc, nhưng cuộc đời chẳng dễ dàng khi căn bệnh nghiệt ngã ập đến. Một câu chuyện về tình yêu, mất mát và lời hứa không bao giờ buông bỏ.…
Ở một thành phố lớn phía Nam, Hoàng Phong - cậu bạn mọt sách đúng nghĩa - được chuyển đến lớp 11A1, ban Tự nhiên, của trường Trung học phổ thông An Hòa. Mái tóc rũ rượi phủ kín gần nửa gương mặt, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm như muốn giấu đi sự hiện diện của mình giữa thế giới ồn ào. Dáng người lúc nào cũng khép nép, im lặng như thể không muốn ai chú ý đến.Lớp học mới chẳng xa lạ gì với những tiếng cười rôm rả, sự náo nhiệt của tuổi mười bảy, nhưng cũng có một góc lặng lẽ rất riêng mang tên Nguyệt An - cô bạn trầm tính, hay nép mình sau lưng người khác và luôn tránh né mọi ánh nhìn. Nếu Phong ít nói vì vốn dĩ cậu không thích mở lời, thì An lại im lặng vì nỗi sợ vô hình dành cho người lạ.Hai con người ấy, nhìn qua tưởng chừng giống nhau, nhưng thật ra là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Một người âm thầm quan sát và giúp đỡ những người xung quanh như thói quen, không cần hồi đáp. Một người mang trong lòng khao khát phá tan chiếc kén ràng buộc mình với thế giới, chỉ là vẫn chưa tìm được cánh cửa. Hai bức tường đứng song song, tưởng chẳng bao giờ gặp nhau...Cho đến khi ông trời, bằng một cách nào đó, đã sắp xếp để họ ngồi cạnh nhau. Và rồi, một cuộc giao kèo đã âm thầm mở ra giữa hai tâm hồn đang tìm kiếm điều gì đó để thay đổiBoy trầm tính × Girl ngại ngùng…
Thanh Xuân vừa trường Đặng Ngọc An Nhiên dù sống một mình nhưng cô luôn lạc quan vui vẻ, trải qua những năm tháng cấp ba có vui có buồn cùng với những người bạn Truyện tình ngây ngô hài xỉu của an Nhiên và Nguyễn Huỳnh Đức Minh…
" Cậu nói ai khùng, nói lại coi thử"Hai cậu ấy giằng co nãy giờ, không hiểu kiểu gì mà Gia Minh cứ trêu Ngân mặt vẫn tươi roi tói còn Ngân thì đỏ như con bạch tuộc trong rất giận, Tớ cũng chỉ biết cười cảm thấy hai người họ thật hợp nhau.Bỗng Gia Minh đang đùa với Ngân ở phía sau thì đụng phải khiến Hạ Nhi mất cân bằng.* Ôi mẹ ơi, mới đến lớp mới mà ngã sấp mặt có phải quê lắm không, không những thế khuôn mặt mình bay luôn thì xao. Trời ơi ai cứu tôi (┬┬﹏┬┬)* Tớ nhắm chặt mặt tưởng mình sắp tiêu đời rồi, bỗng dưng thấy người mình ngả vào trước ngực ai đó phía trước, mùi hương cơ thể thanh mát tựa như một cơn gió mùa hè dìu dịu khiến ai khi ngửi thấy cũng phải say mê trong đó có cả tớ. Tớ vô tình nắm chặt áo cậu ấy, từ từ mở mắt ra thì nghe thấy giọng bạn trai trầm ấm.Hạ Nhi vừa ngước lên thì " Cậu ôm tớ đủ chưa?"...Tên truyện: Ánh mắt chỉ hướng về cậuĐược viết bởi: Cún nhỏ…
_Đây là lần đầu mình viết truyện nên mình viết không được hay và nhiều thiếu sót nên rất mong được mọi người góp ý kiến chân thành, ủng hộ mình để mình có động lực viết hay hơn nữa ạ. _Truyện này mình lấy cảm hứng trên ngồi trường mình từng học, có chút teenfic, thanh xuân vườn trường, kể về giai đoạn trưởng thành của các nhân vật._Mình viết cả ngôi thứ ba và ngôi thứ nhất nếu mn đọc thấy cứng ở đâu và k hợp lí cho tui xin góp ý nhé.Chân thành cảm ơn rất nhiều💝💝--------/29-08-2024/…
câu chuyện kể về cô hầu gái và cậu chủ chủ tịch và cuộc tranh giành gia sản của một gia tộc lớn, cuộc tình đi vào chông chênh rồi liệu có cái kết tốt đẹp hay không…
Giới thiệu nvNam chính : Trương Dạ Minh Cao :1m87cung : song ngư 6/3tính cách khó hiểu.Nữ chính : Tư Mộng Khiếtcao : 1m63cung : Ma Kết 28/12tính cách hòa đồng dễ mến. ND : Kể về chuyện tình cảm nơi học đường, nam chính và nữ chính có tính cách trái ngược nhau nhưng hai người lại trở thành bạn và dần dần có tình cảm với đối phương...*Lưu ý : chuyện có chút tình tiết không hợp lý, sẽ có chút xíu drama nhẹ nhàng thoi nha.…
Đây là tác phẩm đầu tay của Jounie, rất tha thiết sự yêu thương của độc giả.17/01/2024 ----------------------------------------- "Sao người ta lại đau đớn da diết chỉ vì một mối tình, Vĩ nhỉ?" Tôi nằm trong lòng cậu, xoa bàn tay to lớn nhưng không thô kệch của cậu, mân mê chiếc nhẫn Calvin Klein được chạm khắc tên bản thân. " ...không hẳn chỉ là tình yêu, nó còn chất chứa sự vị tha,ấm áp và sự che trở bằng tất cả lòng chân thành. Con người một khi đã được bao trọn bằng tình yêu đấy thì thường dựa dẫm, không muốn thoát ra khỏi chỗ tựa đó..." Vĩ xoa đầu, hôn lên trán tôi, cậu vẫn mỉm cười... "Vĩ nghĩ xem, nếu Nghi cũng như thế thì sao? Nếu Nghi cũng ỷ lại vào Vĩ, liệu..." Tôi vùi đầu mình vào hõm cổ cậu, hít lấy mùi cam gừng trên người cậu, tôi cá đây là mùi của YSL. "Tớ nguyện để cậu dựa dẫm cả đời, Đông Nghi bé bỏng ạ." Vĩ bế tôi lên như công chúa, đặt một nụ hôn ngọt ngào lên môi tôi...…
Này cậu kia , đổ hết bánh tráng của tôi rồi " Cậu ta vẻ mặt tức giận nói với tớTớ lo lắng đáp lại lời của cậu ta " Tôi...tôi..tôi xin lỗi , tôi không cố ý , tại mấy bọn lớp tôi lấy chuột doạ tôi nên..." Cậu ta ko thèm quan tâm lời tôi nói quát ầm lên " Tôi không cần biết , bánh tráng tôi vừa mới mua mới ăn được vài miếng , cậu lại làm tơi mất của tôi , cậu lo mà đền cho tôi đi rồi quét dọn cho tôi " Cậu ta nói cái giọng ra lệnh nghe mà thấy khó chịu ." Tôi không mang tiền " Tức thật hôm nay tớ lại ko mang tiền mà đền cho cậu ta , rắc rối quá .Cậu ta nhìn tớ bằng ánh mắt hết sức KHINH BỈ ." Không mang ? không mang hay không có ? Không có thì nói luôn đi , bày đặt ko mang tiền , nực cười " Bày đặt ? tớ không mang tiền thật mà ? Cậu ta dám nói tớ như vậy?…
Thanh xuân của em chỉ có anh, mãi mãi là anh. Quay về những năm tháng cấp 3 qua cuốn nhật ký. Linh Chi đã có những phút giây ngọt ngào, hạnh phúc bên Anh Quân. Thế nhưng, hàng rào khoảng cách đã ngăn cách hai bạn, để rồi phải xa nhau 4 năm. Sau khi trở về, Quân muốn tìm lại mối tình đầu của mình, bắt đầu theo đuổi Linh Chi. Cái kết, hai người hạnh phúc mãi về sau. Đây là lần đầu mình viết, có thể truyện có hơi dở, hơi xàm thiệt đó, nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ mình. CẢM ƠN CÁC BẠN RẤT NHIỀU. CRE ẢNH: Pinterest…
Một thiên tài Violin như tôi thế mà lại bị mù . Tôi luôn sống dưới áp bức của thiên tài mà bọn họ đặt ra . Uớc rằng sự tự do sẽ đến và mang tôi đi như một con gió mùa thu...…
Xin chào, tôi là Dương Huỳnh Nguyệt Như là một tính đồ của các vị thần trà sữa. Phải nói là tôi siêu siêu cuồn thứ nước uống ấy luôn!Khổ nổi ba mẹ tôi cứ luyên thuyên bên tai rằng uống ba cái nước xanh đen đỏ kia thì có mà ch*t sớm. Sợ quá nên đành phi ra quán quất một ly cho đỡ sợ...Tháng 8 này tôi về Việt Nam để học cấp 3. Nhiều lúc tôi chả hiểu sao mẹ cứ nhất quyết đưa tôi sang Việt trong khi mẹ có dư tiền thuê bảo mẫu trông tôi cơ mà?Mà thôi, mẹ có lòng thì Nguyệt Như tôi đây xin có dạ. Từ lúc nghe mẹ nói:" Con lo mà chuẩn bị đi nhé, mẹ đặt vé rồi vài năm tới con sẽ ở Việt Nam ở với ba.Tôi hào hứng lắm, chứ nào ngờ về đây tôi sẽ gặp phải cái tai ương gì đâu...…
*Lưu ý: Xin chào mọi người! Đây là lần đầu mình viết truyện, nên sẽ không tránh khỏi việc lặp từ hoặc viết chưa chi tiết mong mọi người bỏ qua hoặc góp ý nhẹ nhàng cho mình nhé.*Truyện được dựa theo trí tưởng tượng của tác giả, sẽ có một số chi tiết hơi hư cấu hoặc cẩu huyết một chút.______Một ngày đẹp trời, Trịnh Nhật Dương bỗng ngõ lời yêu thêm một lần nữa với tôi.…