|mạnh trọng| freakshow au, quái vật của em
ôi trời sao giờ tôi mới biết đến cái này trời ạ bạn toi đã khai sáng cho tôi các chị cũng nên xem cái nay đi.…
ôi trời sao giờ tôi mới biết đến cái này trời ạ bạn toi đã khai sáng cho tôi các chị cũng nên xem cái nay đi.…
Mang trong mình khao khát được làm bạn, được sẻ chia những câu chuyện vụn vặt bất kể vui hay buồn với một ai đó, tôi bước vào ngôi trường cấp ba trọng điểm với niềm hy vọng thoát khỏi sự cô đơn những tháng năm trước đây. Nhưng tôi đã lầm, giữa vạn người giỏi, triệu người tỏa sáng những giá trị riêng, tôi vẫn chẳng là ai cả.Cho tới khi, cậu ấy bước đến.---Việc kết bạn với tôi dễ như ăn kẹo, từ tuần đầu bước vào ngôi trường cấp ba trọng điểm của thành phố, tôi gần như đã quen biết với cả trường. Vốn tôi rất ghét những người lầm lì, ít nói, chẳng nổi bật về mảng gì, nhưng ngay từ giây phút tôi chạm mặt với cô bạn cùng bàn trầm tính của mình, tôi lại bất giác muốn bước vào thế giới nội tâm của cô ấy.Có lẽ chính tôi cũng không ngờ, quyết định làm quen nhất thời với cô nàng cùng bàn nhút nhát đó lại thay đổi mọi bước ngoặt trong cuộc đời tôi.---"Vệt nắng ngả mình trên vai người chỉ vài giây, nhưng lại khiến tôi tương tư cả nửa đời."…
Tuy nhiên không phải câu chuyện nào cũng màu hồng và kết thúc có hậu bởi cuộc sống luôn muôn màu muôn vẻ.Tóm tắt : Kiên trì ắt thành côngTrần Ngọc Minh và Dương Kiều Linh…
WARNING Xuyên từ Hàn -> Trung Có tình tiết giết ngườiToàn bộ câu chuyện và ghi chép lịch sử trong truyện đều là bịa đặt, là trí tưởng tượng của tác giả. Có một vài chỗ bất hợp lí, vì chỉ dựa trên kinh nghiệm phim ảnh.>>>>> Một câu chuyện tồn tại song song. Bốn người cùng với bốn tính cách hoàn toàn khác nhau. Choi Yeonjun và Choi Soobin vô tình bị cuốn vào câu chuyện bi thương trong tiền kiếp giữa Thôi Nhiên Thuân và Thôi Tú Bân. Vì đâu mà duyên nợ kiếp trước giữa hai người được hình thành, sợi dây tơ hồng luân hồi chuyển kiếp mãi chẳng dứt.Câu chuyện liệu sẽ tiếp tục như thế nào ?…
Vào 1 ngày, Aizawa-sensei phát hiện bọn nhóc lớp 1-A kéo nhau hết lên Facebook chỉ để tán nhảm...Cái lũ nhóc này...Author: Love_for_ShouyouPairings: All x Izuku*CHÚ Ý: - Vì là AllDeku nên ko có ngoại lệ, DabiDeku, AizaDeku, MightDeku,... ta đều ship hết nhé! Nàng nào hold ko nổi thì cảm phiền clickback, ko gây war trên trang của ta- Không được đục thuyền! Không được đục thuyền! Không được đục thuyền!- Mang đi đâu nhớ nói với ta 1 tiếng, KHÔNG ĐƯỢC TỰ TIỆN!…
Viết vui thôi mong các bạn đừng to6... nhân vật nam lấy cảm hứng từ một người ( giấu tên nhưng củng biết là ai rồi ) - chuyện tình cảm đáng yêu, happy..- có những chi tiết chưa chỉnh chu mong các bạn bỏ qua 🥹…
" Chị ... thật sự em rất thích chị, thích chị rất nhiều . Hay là bây giờ chị cho em một cơ hội đi, chỉ cần một cơ hội thôi em sẽ chứng minh cho chị biết phi công này là lựa chọn đúng đắn nhất mà chị từng chọn "…
Cậu chuyện là lời tâm sự của nhân vật Hạ về quá khứ, hiện tại và cách mà cô hướng về tương lai, để sống mạnh mẽ, độc lập và tìm kiếm hạnh phúc…
Đây là một câu chuyện của trí tưởng.tượng về Chanyeol và KyungsooNhưng nó lại không phải là Chansoo mà là Doyeol =)))))))…
duy mạnh yêu em.đình trọng thì yêu anh.nhưng mà nói chung là, yêu nhau…
"em muốn đi thì cứ dắt con đi. anh nhất quyết không rời cái ghe này""bộ anh hổng nghĩ cho con hả? hai ba không bù được một má, giờ còn mình em, em biết làm sao..."…
Phiên bản đầu tiên của các nhân vật trong Boku no Hero xuyên qua thế giới chính thì sẽ ra sao...?…
textfic, có tục tục xíu, dui dẻ dui dẻ, tất cả đều là tưởng tượng của tác giả và hong có thật…
Hm.....không biết nói gì luôn :v…
- khi bạn có quá nhiều ý tưởng để viết về couple này nhưng bạn đào hố và lấp hố không đến nơi đến chốn nên bạn quyết định viết hết vào đoản này :)))))#Hitw…
"Ngoại lệ duy nhất của Hoàng Trần Minh Nhật là Đào Vũ Linh Anh." -" Lúc t quay lại, m vẫn ở đó chờ t đúng không?"-Tôi cảm giác như sắp không kìm được nước mắt nữa rồiTrái ngược với tôi, người con trai ấy vẫn cười rất tươi: -"Of course. Chỉ cần m quay lại, chắc chắn t vẫn sẽ ở đó."…
Tên truyện: Cầu cho mặt trời nhỏ của tớ một đời an nhiênTác giả: Lý Minh Minh* Giới thiệu:Mùng một Tết, An Nhiên cùng Minh Nhật đi chùa cầu cho thuận buồm xuôi gió trong kì thi đại học."Nhiên! Ngoài mong thi tốt, cậu còn cầu điều gì nữa không?""Tớ cầu cho mặt trời nhỏ của tớ một đời an nhiên."Minh Nhật thiếu điều muốn nở hoa trên mặt, dù sao người ta cũng chỉ ước bình an, khoẻ mạnh, giỏi giang, chứ chẳng mấy ai ước mong được an nhiên.An Nhiên của cậu là có lòng riêng.- Truyện học đường, ngọt ngào, nhẹ nhàng.- Nữ chính hướng nội, nam chính hướng ngoại.- Tác giả viết vì sở thích, đây là bộ đầu tay, mong đừng toxic.…
| Broken Heart Syndrome AU! |Cậu đứng tại chỗ đó, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xám xịt, chẳng có lấy một tia sáng, mặc cho mưa rơi rả rích lên gò má. Từng hạt lạnh lẽo đọng trên mi mắt, bên dưới là đôi mắt vô hồn vô định. Chờ đợi trong vô vọng, cậu luôn luôn sợ hãi điều này. Cái cảm giác mà mình chẳng có thể làm được gì, bất lực tới ngạt thở, chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi, đứng chôn chân tại một chỗ mà chờ đợi kết quả.Mái tóc bết lại, dính bệt trên gương mặt. Vết sẹo đã từng rất lâu chẳng còn đau nữa, vậy mà ngày hôm nay đây, lại nhói lên một cách kì lạ. Đôi mắt mang hai màu, thường ngày sáng trong tới vậy, ấy tại sao ngày hôm nay lại đục ngầu tới thế. Nhưng vẫn còn may mắn, vì anh đã bảo rằng, khi trái tim của hai ta vẫn còn đập, vậy là vẫn còn sự kết nối giữa linh hồn với linh hồn. Thiếu niên đưa tay lên, cảm nhận nhịp đập vẫn còn dai dẳng. Dẫu vậy cậu vẫn sợ, sợ rằng nó sẽ giống như là tàn lụi của lửa dưới màn mưa, không bao giờ có thể cháy lên được lần nữa. Thiếu niên muốn khóc, nhưng cậu không khóc được, bởi cậu chưa biết được kết cục của nó ; bởi cậu vẫn còn đang chờ đợi câu nói sẽ quyết định mọi tương lai sau này đây của cậu. Câu nói sẽ quyết định án tử hình của cậu. Thiếu niên đặt một nụ hôn lên mặt dây chuyền. Cái lạnh lẽo truyền tới khiến cậu rùng mình. Đôi mắt nhắm lại, cả người vô lực dựa lên vật gần nhất. Cứ như vậy mà chờ đợi. Chờ đợi trong vô vọng. .• Published. September 20th, 2019.• Finished. [...]…
Độ tuổi hợp lý:17+Phong nhìn tôi lộ rõ vẻ bất lực"Anh không thích em,đừng tốn thời gian với anh"Không biết tôi đã nhìn anh được bao lâu cuối cùng.Phong từ vẻ bất lực chuyển sang vẻ lạnh lùng đến đáng sợ tôi chưa hiểu sao anh lại như vậy thì cạch nước mắt tự bao giờ đã rơi vào bàn tay đang nắm chặt váy đồng phục của tôiTôi cất giọng run run "Sao anh không thử..." "Anh không tốt đến thế đâu em,đừng làm vẻ đấy với anh"rồi Phong nhìn tôibiểu cảm trên khuôn mặt đẹp trai lại tăng thêm phần lạnh lùng trong đôi mắt ấy hiện rõ sự khó chịu đan xen mất kiên nhẫn tôi lại càng tuyệt vọng,yêu một người sao lại khó như thế?.... ..........Ngày viết truyện 29/2/2024…
Đọc đi rồi biết :>…