Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi hối hận vì đã chơi cùng nhóm bạn tồiTôi hối hận vì sa chân vào tệ nạnTôi hối hận vì hành vi bừa bãi của mìnhTôi hối hận vì đã đánh cậuTôi hối hận vì đã bỏ quên cậuNếu được trở lại, tôi muốn đứng trước mặt cậu trong bộ dạng tốt nhất của của tôi để nói rằng:"TÔI YÊU CẬU"…
Mình đã bắt đầu viết từ hồi lớp 7============================Câu chuyện này là một câu chuyện tưởng tượng và hoàn toàn không có thật , tránh hiểu lầm , chỉ mang tính chất răn dạy...Một thế giới không tình thương , một thế giới hoàn toàn không có tình khía niệm của tình thương, đó chính là tương lai của thế giới này tron vòng một năm nữa... Và chúa đã nhìn thấu được điều đó...: "Nếu các ngươi không muốn một tương lai như các ngươi đã thấy bắt đầu ... KHÔNG MỘT NGƯỜI NÀO TRÊN THẾ GIỚI NÀY , TRONG VÒNG MỘT NĂM NỮA , ĐƯỢC PHÉP CHẾT, TUỔI GIÀ , BỆNH TẬT , TAI NẠN , CHÉM GIẾT , TỰ TỬ , BẤT CỨ MỘT CÁI GÌ KHIÊN DÙ CHỈ MỘT NGƯỜI PHẢI CHẾT , TƯƠNG LAI ĐÓ ... không hề xa với một chút nào...Câu chuyện theo dấu nhân vật chính là một học sinh cao học không tin thế giới này có cái thứ gọi là tình thương ... Tiếp xúc với nhiều người và nhiều và nhiều hoàn cảnh , cậu dần thay đổi cách suy nghĩ của cậu về thế giới này...?…
Tác giả : Miu Văn án :Cô : Triệu Ngọc Nhi ,dù được sinh ra trong gia đình giàu có nhưng chẳng ai trong gia đình đó coi trọng cô, luôn coi cô như con ở,ngay cả mẹ ruột cô cũng chỉ thương mỗi em gái cô Tuyết Nhi!Vì em gái cô gặp tai nạn và mất khi cấp cứu. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên cô và ép cô phải một mạng đổi một mạng!Sau khi cô chết chẳng biết sao lại xuyên về thế giới cổ đại! Cô là đại tiểu thư của Phủ Tể Tướng, chỉ vì có hôn ước với tam vương gia Hàn Vũ Phong nên cô bị ép gả cho hắn.Hắn Hàn Vũ Phong, là một con người lạnh lùng, vô cảm, khó gần, khó đoán,là tam vương gia tài hoa xuất chúng nhất k ai bì đến.Liệu sau này cô và hắn sẽ ra sao?? mong mọi người hãy theo giỏi truyện nhé#p/s lần đầu viết truyện xuyên nên nếu có nhạt mong mọi người thông cảm / cúi đầu /#Miu…
Xin chào, tôi là Yyauri. Đây là truyện do người hâm mộ viết và hoàn toàn không liên quan quá nhiều đến nguyên tác.________________________Nhân vật không thuộc về tôi. Truyện này là phi lợi nhuận.Ảnh bìa: thanh thuỷ/rasiaTruyện này do tôi cùng đàn chị rasia acrus* và một đàn chị khác chắp bút viết.Cảnh báo: lệch tính cách nhân vật (có thể nặng hoặc nhẹ), tình cảm nam nữ, tình cảm nam nam, tình cảm nữ nữ, drama,...______________________Lí do tôi viết thì chắc do bị chị rasia dụ lọt hố và fandom ít hàng để nhai quá. (Không những thế tôi còn bị chị ta dụ lọt crackship nữa cơ)Mong mọi người sẽ ủng hộ.________________* Chị rasia mất acc nên mọi người có thể qua face bả chơi cũng được: https://www.facebook.com/profile.php?id=100086185372195…
Tôi đã từ nghĩ mình không phải là người dễ gắn bó Thế mà tôi lại gắn bó với "hai kẻ phiền phức " lâu như vậyLâu tới mức tôi không còn nhớ mình quen được họ từng khi nào. Tính cách của ba đứa mỗi đứa một khác nhưng lại thân nhau đến lạ. Giang cứ cười nhẹ mỗi khi tôi vô tình làm đau ai đó im lặng đắp vào những lời nói tử tế vào chỗ trốngHuỳnh Anh thì-Huỳnh Anh luôn là cơn gió mạnh mẽ nhất, ào tới ôm tôi như thế tôi là chiếc gối ôm khủng lồTôi không biết từ lúc nào... Chuyện họ xuất hiện trong cuộc sống của tôi không còn là lẽ " bất thường " nữa. Mà thành lẽ tất nhiên. ______________________________Chúng tôi chẳng có gì giống nhau.Vậy mà cuối cùng...Lại trở thành một nhóm kì quặc, kết nối với nhau bằng sợi dây chẳng ai cắt nổi.Và tôi viết lại những ngày ấy....để không bao giờ quên. Một câu chuyện đời thường, giản dị, đúng chất " tụi mình đã từng có một thanh xuân như thế"…
"Tao sinh ra không có quyền chọn gia đình, không chọn được hoàn cảnh, cũng không chọn được ánh mắt người ta nhìn tao. Nhưng có một thứ tao được chọn - là không gục ngã."Đây là câu chuyện về một thằng nhóc lớn lên trong căn trọ ẩm mốc giữa lòng Việt Nam - nơi mưa lạnh không bằng những đêm nằm nghe tiếng lòng mình rơi vỡ. Gia đình nghèo, học lực trung bình, bị gắn mác vì ông nội đi tù. Nó từng muốn chết. Từng nghĩ không có gì đáng để sống.Nhưng rồi, giữa tất cả sự tuyệt vọng đó, nó gặp một người. Một cô gái khiến nó lần đầu tin rằng: mình cũng có giá trị, cũng đáng được yêu thương. Từ đó, nó bắt đầu thay đổi. Tập luyện. Học thổi sáo. Tìm hiểu nghề cứu hộ. Và hơn hết... học cách tha thứ cho bản thân mình.Câu chuyện không có người hùng. Chỉ có một thằng nhóc từng yếu đuối, đang cố gắng từng ngày để không gục nữa.> Một tiểu thuyết hiện thực, trần trụi, nhưng thắp lên hy vọng cho những ai đang bước qua đêm tối một mình.…
[đam mỹ,tình bạn] thời niên thiếu đã từng là những đứa trẻ bồng bột đã từng vui đùa cùng nhau,ở một khoảng khắc nào đó cả hai đều nhìn nhau nhưng chỉ có một trái tim rung động.Cố tương nhân [công] x trương gia bảo [thụ]…
Câu chuyện tình yêu xảy ra trong cái thời kỳ còn nhiều định kiến xã hội, kể về tình bạn dần dần biến thành tình yêu của Đạt với An và cuộc sống đời thường của 1 gia đình lớn thời xưa Lưu ý: bối cảnh và câu chuyện là tưởng tượng hoàn toàn không có thật…
Câu chuyện khởi đầu bằng một gia đình hạnh phúc......và kết thúc bằng một bi kịch***Cốt truyện là của mình, ĐỪNG mang đi :)Mình là nguồn của tất cả tranh vẽ, nên ĐỪNG hỏi nguồn đâu :))…
truyện này thấy hay nên mik up.Truyện này của chị Dung Keil, chị hay kể chuyện ở FB/gocnhocuacaylời văn của chị rất lôi cuốn.Gồm 16 truyện ngắn khác nhau.…
Tác phẩm: Bạn cùng bàn người TrungTác giả: Hy DaoNgày bắt đầu: 20/08/2025Ngày kết thúc: ?? /??/????Tình trạng: UpdateKết: ?? Lời tác giả: " Toàn bộ tình tiết trong truyện đều là do tôi tưởng tượng ra không áp dụng vào thực tế. "…
---Sau khi thi xong, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, lấy cặp chuẩn bị đi về nhà. Gần ba tiếng rưỡi ngồi trong phòng thi khiến đầu óc tôi quay cuồng, người mệt rã rời. Tôi chỉ muốn bước thật nhanh ra khỏi lớp, rời xa đống đề thi đau não kia.Vừa bước ra khỏi cửa lớp, chắc chỉ vừa đi được khoảng 2cm, thì...Tôi xém nữa thì va thẳng vào người của một bạn nam nào đó vừa đi ngang qua.Tôi khựng lại, bất ngờ đến mức tim như đập mạnh một nhịp. Nhưng chưa kịp phản ứng gì, thì cậu ấy chỉ... liếc nhìn tôi một chút rồi bỏ đi, không nói gì.Tôi vội vàng bước đi thật nhanh như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi rẽ sang bên lớp kế bên - nơi bạn thân của tôi vẫn đang thi. Tôi đứng đợi ở đó, định bụng sẽ cùng bạn ấy về nhà cho đỡ buồn.Nhưng trong lúc chờ đợi, khoảnh khắc vừa rồi bỗng dưng quay lại trong đầu tôi một cách rõ ràng, khiến trái tim tôi lại đập mạnh như lúc nãy.Tôi bối rối quay nhìn xung quanh - và rồi chợt thấy bạn nam lúc nãy đang đứng ở xa phía gần cuối sân trường. Dù khoảng cách khá xa, nhưng tôi nhận ra rất rõ...> Cậu ấy cũng đang nhìn tôi.Chỉ trong vài giây, ánh mắt cậu ấy dời đi. Cậu quay lưng, bước đi, để lại trong tôi một cảm giác lạ lùng - như thể một điều gì đó vừa bắt đầu, dù chưa ai kịp nói với ai một lời nào.Lúc về, trong đầu tôi cứ mãi lặp đi lặp lại khoảnh khắc ấy. Một chút va chạm. Một ánh nhìn. Một thoáng ngập ngừng. Tôi cứ băn khoăn mãi: "Cậu ấy là ai nhỉ? Học lớp nào?"Tôi đem chuyện kể lại với vài đứa bạn. Sau một hồi tra hỏi và đoán già đoán non, cu…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Tất cả những gì tôi viết chỉ đơn thuần là tự thuật lại cuộc sống của tôi- một người bình thường giữa những con người bình thường khác mà thôi. Chính vì vậy, đôi khi lời văn sẽ mơ hồ, rời rạc, kì lạ... Có lẽ thời gian sau khi nhìn lại sẽ là một điều khá thú vị đối với tôi...…
Đây là những mẫu truyện ngắn đơn thuần mình tự nghĩ ra, có thể nó cũng chính là cuộc sống hiện tại của các bạn ngoài kia. Từ những khó khăn, trở ngại, hạnh phúc, mỗi người chúng ta đều có cái kết riêng. Mình gầy dựng những hình tượng nhân vật khác nhau tạo nên sự sâu lắng. Xin lỗi trước nếu lỡ mình vẽ xấu🥲.…
Mình sẽ giới thiệu về một số trang phục mình cho là đẹp và mang nhiều ý nghĩa, thêm vào đó mình sẽ cho một bản nhạc khái quát toàn bộ!(Tác giả : Lúc rảnh tay thì viết thôi ! Thấy không hay thì mong để lại bình luận góp ý, tác giả sẽ tiếp thu ạ!")…
Một cô gái đã quên những cảm giác ngọt ngào, đẹp đẽ, thế giới này vô cùng thô bạo và ngu ngốc là suy nghĩ luôn bám theo cô. Một anh chàng cũng như vậy, khi nhìn thấy cô buồn, thì anh cảm được sự cảm thông, tuy nó lạnh như anh vẫn muốn được cảm nhận hơi ấm khi hai người cộng lại Vì "trừ" với "trừ" được "cộng" màTình đầu.…