Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một cậu bé thông minh và ưu tú nhưng có vấn đề với tuổi thơ đen tối của mình, Thế Quang lớn lên cấp 3 với mối tình đầu tên Phương Thảo hạnh phúc của mình để quên đi thứ quá khứ xấu xí ấy. Trớ trêu cho Quang, Thảo chỉ lợi dụng cậu như một công cụ tiếp cận một người bạn của cậu, và cũng vì thế mà Quang bị dày vò trong đau khổ.Suy nghĩ đen tối ngày nào dâng lên hoà với cảm xúc đau buồn của Quang khiến cậu đánh mất sự lương thiện của mình và đi reo giắc nỗi đau tình yêu cho những người con gái khác.…
Tác giả: Nhược HànTiến độ: 1 tuần 1 chap _Văn án_ Tôi sẽ bảo vệ anh... Anh đừng quay đầu lại... Mau chạy đi..... Chấp nhận sự thật đi! Đại thiếu gia vì cô nhận mọi tội lỗi, người đó trước khi đi có nhờ tôi lau nước mắt cho cô.…
ở đây không có mô tả, chỉ có một con sâu lười đang chờ reader nhận ra cái bìa truyện và vào đọc mô tả '-')đúng! thấy cái bìa cũ rích đó không? vào đọc thì nhớ vote và follow cho toi để toi có ý chí làm cái bìa mới đi, nếu không thì cái bìa nó sẽ vẫn vậy cho đến khi hết truyện đấy '-')p.s: oimeoi cái bản nháp của quả remake này cỡ hơn nửa cuốn tập chứ chẳng đùa. vote cho toi có động lực đi '-')/…
Tác phẩm kể về cuộc sống chứa đựng những sự đau khổ của con người trong xã hội hiện thực.Thông qua mỗi truyện(mỗi chương sẽ phản ánh một câu truyện) ,các bạn sẽ cảm thấy được nỗi khổ của những con người ngày nay ,sẽ cảm thông cho họ.Tác phẩm này được viết dưới dạng văn tự sự nên có rất ít lời thoại và trong tác phẩm còn nhiều thiếu sót nên rất mong các bạn thông cảm,đón nhận và nhận xét nhiệt tình…
Tôi quyết đinh là "Chính Tôi" ! bạn có là chính mình trong cuộc đời của bạn? hay bạn chỉ đi theo ý nghĩ và quyết định của người khác. Mở Đầu : Giới Thiệu Chung. . . Chương 1 : Sống chính tôi là gì? chương 2 : "Định kiến"chương 3 : Tôi Quyết Định Cho Bản Thân Mình chương 4 : Tôi có Quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Chương 5 : Tôi luôn là chính bản thân tôi. !…
*LƯU Ý: Đây là nhật kí của chính bản thân tôi :))) -------------------Lời dẫn truyện---------------------Có lẽ trên thế giới này, đối với tôi khoảng cách xa xôi nhất chính là khoảng cách từ trái tim của tôi đến trái tim của cậu. Cứ mỗi khi tôi tiến tới một bước thì cậu lại lùi ra xa tôi 99 bước.-Phải, cậu đứng trước mặt tôi đấy nhưng trái tim cậu đã ở đâu rồi??-Thế nhưng, tại sao? Tại sao tôi cứ thích cậu? Và tại sao tôi thường nghĩ về một ngày được bước chung với cậu trên một con đường dài và rải đầy hoa cơ chứ?Chắc do bản thân tôi đã ẢO TƯỞNG quá nhiều rồi.......Nhưng cậu biết không?? Dù là tình yêu đơn phương đi chăng nữa, dù là cậu không thích tôi đi chăng nữa và dù sau này lỡ như tôi không còn được gặp cậu mỗi khi đến trường nữa thì tôi vẫn sẽ xếp gọn và cất thật kỹ những kỷ niệm tốt đẹp này vào vali kí ức của tôi. Tôi sẽ nhớ mãi cậu - MY CRUSH#By_Sadly_Cop_nhớ_ghi_nguồn…
Thế nào khi cô là tiểu thư của Mạc thiên tử gia tộc quyền quý, là một dân chơi cổ phiếu chính hiệu cho dù mới 16 tuổi lại oan gia cùng cậu nam sinh lạ mặt thường gặp ở bến xe, hoá ra là Nạp Lan thiếu chủ - con trai cưng của ông trùm kinh doanh của tập đoàn Nạp Lan thị? Chỉ sau mấy ngày không gặp, hắn đã đạp đổ luôn chức hiệu trưởng của ngôi trường quý tộc mà cô theo học chỉ để làm khó dễ cô? Độc chỉ có sủng, không ngược a.…
Đây là một bộ truyện Boylove kỳ ảo, kinh dị. Cốt truyện xoay quanh cuộc sống buồn tẻ của nhân vật chính cho đến 1 ngày, cậu vô tình bị một sinh vật bí ẩn kéo vào thế giới khác. Từ đó cậu bắt đầu những ngày tháng hoàn toàn khác mà có thể lấy mạng cậu nếu không cẩn thận, liệu cậu sẽ có kết cục như thế nào? Liệu cậu sẽ thoát được sinh vật đó và trở về cuộc sống bình thường hay mắc kẹt mãi mãi? Chúng ta chỉ có thể tìm câu trả lời trong truyện. 'Chúc vui vẻ'Truyện được sáng tác bởi: Trai Đẹp Bị Khơf hoặc có thể gọi là Kiro, thậm chí có thể gọi là bắt cocs tre con ((Ugh...tôi không có ý gì nhưng tôi thik dọa trẻ con 'Đừng phán xét tôi')) Mượn ảnh: PinMượn ý tưởng: Tôi, of course...Xin lưu ý: Truyện được tạo ra nhầm mục đích sở thích cá nhân ((Đọc hay không tùy cậu)) damn...không có ý gì đâu nhưng tôi vẫn hoan nghênh cậu đến đọc và tôi là một người lười, đăng chap là tùy tâm trạng. Thik thì ra điều, lười thì...you know, tôi có thể trốn đăng 1 tuần. Đôi khi tôi sẽ sai chính tả hoặc thậm chí bây giờ hay trong truyện thì cũng điều có thể sai và xin nhắc trước là tôi là truyện xàm hoặc đôi khi là vô lý...cân nhắc nhé. ...End... …
Trên cây cầu Chương DươngBên kia là nội thành tấp nậpBên này là vùng đê êm đềmỞ giữa là cô... Một cô gái đáng thương trong tình yêu đơn phương vô vọngCô lạc lõng trong cơn mưa ràoCô không muốn để lộ rằng mình đang khóc Thế nên cô thà đi giữa trời mưa còn hơnĐể Giọt nước mưa nơi khóe mắtTruyện không có thời gian ra chap cụ thể..…
🌸Đây là câu chuyện của chính bản thân tôi, qua cảm nhận và suy nghĩ của tôi ở những năm trung học (lớp 6-9), viết về những vấn đề mà một số những bạn tuổi 12-15 gặp phải, cách giải quyết của tôi và những câu chuyện qua từng năm học.🌸*) Câu chuyện viết về cuộc sống của tôi, những gì được viết chỉ mang tính chất tham khảo cho những bạn đồng hoàn cảnh. Mong mọi người đọc không chỉ trích và bình luận ác ý. Xin cảm ơn!😘<3…
" xin chào mọi người, mình là mun. Cảm ơn vì đã đến , đây là nơi chúng ta sẽ nói về bất cứ cây chuyện gì. Mình sẽ lắng nghe an ủi và không đánh giá bạn về bất cứ điều gì, những gì bạn nói ở căn phòng này sẽ mãi mãi ở trong căn phòng này. Nơi đây thời gian không tồn tại, chỉ có mình và bạn nên không sao nhé, mình sẽ ở đây cho đến khi bạn cảm thấy tốt hơn"…
"Những mẩu truyện ngắn của Tiên" giống như một cuốn nhật ký về cuộc sống xung quanh tôi.Hài hước có, buồn đau có, thất vọng có và tức giận cũng có luôn! =))Sản phẩm này tặng các bạn giải trí cũng là để bản thân tôi có thêm nơi để giải tỏa những cảm xúc bức bối.Cảm ơn các độc giả yêu quý!_Sản phẩm độc quyền, được bảo lưu mọi quyền bởi Vĩ Tiên_…
Hai tâm hồn đầy mảnh vỡ gặp được nhauNhững đổ nát trong quá khứ liệu có được quên điGặp được người mình rất muốn ở bên, nhưng sẽ có đủ dũng khí để nắm lấy chứ?Hay để rồi sau tất cả...chúng ta chỉ có thể trao nhau lời xin lỗi...…