Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chuyện kể về cuộc sống thường ngày của một người bình thường.Tôi muốn lưu lại chút gì đó để sau này có thứ để nhìn lại, để nhớ rằng mình đã từng tầm thường và phi thường như thế nào.Chúc cho cuộc sống mọi người luôn có gấm hoa trải dài, cuộc đời dịu dàng với bạn.…
Người ta thường nói chỉ cần có tình yêu thì không sợ gì cả. Người ta thường vẽ trái tim màu đỏ trên trang giấy hay người ta nghĩ yêu thì chỉ có màu hồng. Nhg họ đã sai! Vì tình yêu đó không tồn tại khi vẫn còn nhiều thứ khác trong cái xã hội này.... . Và liệu lời hứa đó có thể thực hiện"em sẽ bên anh mà"…
Tên truyện: Này cậu ơi,...Tác giả: Mẫn NhiNội dung: Cấp ba của cậu có đáng nhớ không? Câu trả lời có thể là có, cũng có thể là không.Nhưng ở đây, quãng thời gian cấp ba của những cô cậu học trò này thì thật sự rất đẹp, rất đáng nhớ. Nơi mà họ có thể chia sẻ ngọt bùi, cùng nhau học tập, cùng nhau vui chơi. Nơi chữa lành vết thương cả thể chất lẫn tinh thần. Nơi mà niềm vui được chào đón, nỗi buồn cũng chẳng bị bỏ rơi. Nơi mà những nhân vật trong truyện gọi bằng cái tên ngọt ngào "ngôi nhà thứ hai" của tất cả. Trường nội trú Ánh Sao - trường THPT chuyên Ánh Sao.Tác giả khẳng định rằng những nhân vật trong truyện đều có những đặc điểm rất nổi bật, rất đặc biệt. Nhưng họ cũng chỉ là những cô cậu học sinh non nớt, ngây thơ, và luôn có một trái tim ấm áp, nhân hậu, đầy tình thương mến. Những nhân vật này có thể không hề giống với nhiều bạn, nhưng hãy nhìn sâu vào bên trong, nhìn vào những khúc mắc của họ, có thể đôi lúc bạn sẽ nhìn thấy được chính mình.…
Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…
Cuộc đời một người như một cuốn phim, nếu bạn muốn cuốn phim mình không bị xước thì hãy sống một cách trọn vẹn / không tự hoài phí không tự an nhàn. MY LIFE sẽ là một phần khoảnh khắc mình gửi gắm đáng nhớ trong này !…
Cậu yêu anh, yêu rất nhiều dù anh hành hạ cậu sỉ nhục cậu nói cậu kinh tởm thì cậu vẫn mãi yêu anh. Anh có bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó cậu xa anh hay không mà cho dù là cậu rời bỏ anh thì chắc gì anh đã quan tâm và đau buồn vì cậu....…
"Anh này?""Có thể nói."Người đàn ông phía trước tựa vào cánh cửa ra vào ở phòng khách, tiện thể đưa miếng táo được gọt hình con thỏ nhét vào tay tôi."Em hỏi thử anh nhé? Anh nghĩ em sống còn bao lâu nữa?"Anh không nói gì nữa, bàn tay đang cầm điều khiển Tivi bỗng dưng để xuống, dùng cây gậy chỉ đường mò mẫm về phía giọng nói tôi. Tôi chớp chớp mắt, hai tay dang ra đợi anh đến ôm cái. Như đụng trúng cạnh sofa, anh từ từ ngả người xuống, vừa đúng cánh tay tôi chờ anh. Anh để tôi nằm dài ra gối lên hai chân của anh, vừa chải tóc cho tôi vừa nói nhẹ nhàng."Anh không biết, nhưng chắc chắn nhiều hơn anh."Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm đôi mắt của anh, chúng vẫn thế, vẫn xám đục nhìn về hướng khác. Như thấy sự im lặng khá lâu của tôi, anh mới hỏi."Em lại nhìn anh đấy à?" Anh cười nói."Nào có!" Tôi lém lỉnh đáp lại, tay đút cho anh miếng táo ngon ngọt, tiện nhìn chiếc cằm chẻ dễ ghét quá nên hôn "chụt" cái.Đôi lúc đầu tôi lại nghĩ suy kì lạ, chúng nghĩ rằng "Anh không nhìn thấy cũng tốt, nếu mà anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mình khi lén thơm ảnh, chắc anh sẽ cười đến chết mất!"…
Truyện xoay quanh cuộc đời của cô gái tên là Linh Lan. Một cô gái mù đầy nghị lực. Trong cuộc sống đơn sắc tối tăm, cô lại đem đến cho cuộc đời sự ngọt ngào qua những tác phẩm về hoa đầy cuốn hút. Cô gặp được định mệnh của cuộc đời mình nhưng vì sự tự ti mà không dám đón nhận, vì sự nghi kỵ mà lại đẩy cuộc đời vốn dĩ sắp tìm được bến bờ hạnh phúc thành những biến cố trái ngang suýt chút nữa tước đi mạng sống của mình.Hãy yêu thương nhau nhiều hơn nhé mọi người!…